Chương 876: Chương cuối: Ta nguyện đổ máu hiến Hiên Viên (2)
Nhưng bất luận thế nào, trong tinh không cũng sẽ chỉ còn lại vô số cầu sắt lạnh lẽo. Mà vì hằng tinh tắt ngấm, bất luận là bên trong hay bên ngoài tinh hệ, lực hút ràng buộc sẽ yếu bớt, do đó toàn bộ bắt đầu phân tán.
Lại qua ức ức năm, lỗ đen cũng sẽ bắt đầu bốc hơi, phóng thích đại lượng nhiệt lượng, nhưng đây chỉ là muối bỏ biển. Hằng tinh tắt ngấm không thể nghịch chuyển, đại lượng hằng tinh mất đi lực hút ràng buộc, vũ trụ triệt để sụp đổ. Mãi đến tận khi viên hằng tinh cuối cùng hoàn thành hợp hạch, vũ trụ sẽ không còn bất kỳ nguồn nhiệt nào xuất hiện nữa.
Cuối cùng, đi qua một đoạn thời gian vô cùng dài lâu, dài lâu đến mức dòng thời gian cũng từ từ khô héo, vũ trụ triệt để rơi vào nhiệt tịch.
Nhưng Lý Trường Thanh giờ khắc này hiểu rõ, căn bản không cần lâu như vậy. Vũ trụ hiện thực sụp đổ không phải vì nhiệt tịch, nhiệt tịch chỉ là biểu hiện bên ngoài của việc sáng thế thần lực biến mất và dòng thời gian khô héo mà thôi.
Bởi vì sáng thế thần lực không ngừng suy giảm mỗi phân mỗi giây, tổng lượng giảm thiểu khiến áp lực của thế giới từng bước tăng lên.
Khi vượt qua một điểm giới hạn nào đó, đại khủng bố gãy vỡ dòng thời gian sẽ phát sinh.
Đến lúc đó, vũ trụ sẽ không giống như truyện cổ tích chậm rãi tiêu vong, cuối cùng mất hút trong đại dương đen kịt, mà kết cục cuối cùng sẽ chỉ là một vụ nổ hủy diệt trong nháy mắt.
Oanh!
Bọt biển cuối cùng chôn vùi, hóa thành hư vô triệt để không tồn tại.
Lịch sử Đông Chu bỗng dưng bị lột bỏ hơn nửa.
Chỉ còn lại Lý Trường Thanh nhẹ nhàng trôi nổi trong hư vô, nhìn dòng thời gian gãy vỡ lại một lần nữa ngoan cường hợp lại.
Nhưng sở hữu lực lượng siêu thoát, hắn rõ ràng nhìn thấy dòng thời gian đã biến nhạt đi nhiều.
...
Côn Luân.
Thẻ tre trong tay được mở ra đặt trên đầu gối, tập bản thảo cổ xưa lại không có lấy một văn tự.
Tri thức liên quan đến siêu thoát căn bản không thể bị vật chất hoặc năng lượng lưu trữ dưới bất kỳ hình thức nào, Thái Ất đã như vậy, huống chi là Đại La.
Trí tuệ vĩ đại như vậy chỉ có thể ngầm hiểu, không thể nói bằng lời.
Lý Trường Thanh nhắm mắt ngưng thần.
Tinh thần của hắn thông qua sự dẫn dắt của thẻ tre trên đầu gối, đã tiến vào trong toàn bộ dòng thời gian.
Hắn đứng tại chỗ, phóng tầm mắt nhìn ra xa. Nơi đó, một ông lão tóc trắng cưỡi trên lưng Thanh Ngưu, để lại dấu vết của tự thân khắp toàn bộ thời gian.
Trong dòng thời gian cuồn cuộn vô biên, ông lão dừng bước. Trước mặt ông bỗng xuất hiện một người trung niên không nhìn rõ dung mạo.
Là Khổng Tử sao?
Trong đầu Lý Trường Thanh nhất thời hiện ra danh tự này. Căn cứ vào những hồi tưởng lịch sử có hạn, thời kỳ Đông Chu, Lão Tử căn bản không hề giao tiếp với bất kỳ ai.
Hết thảy vấn đề đều là ẩn số.
Nhưng rất nhanh, Lý Trường Thanh liền nhận ra thân phận của người trung niên kia, đối phương không phải là Khổng Tử.
"Đạo tôn."
"Thiên địa đã có lúc chung mạt, vạn vật vốn không tồn tại. Ngài lại nói thuận theo tự nhiên, vậy vì sao phải truyền bá Tiên đạo, khiến bách tính nghịch thiên cải mệnh? Như vậy chẳng phải là làm trái với Tự Nhiên chi đạo sao?"
"Ngài nói vô vi mà trị, vậy vì sao lại muốn lấy thời gian có hạn để đối kháng với hư vô vô cùng?"...
.................