Logo

[Dịch] Phá Sản Hệ Ngự Thú

Chương 14. Chương 14: Biến dị chủng = Mệnh hạch = Kim tệ!

Chương 14: Biến dị chủng = Mệnh hạch = Kim tệ!

Khương Trần nhìn con chuột trắng bị ngã đến mức thất điên bát đảo, lại nhìn Phát Tài toàn thân được kim quang bao bọc, lông tóc không chút tổn hao, biểu hiện có chút ngơ ngác.

Con chuột trắng này nhìn qua có huyết mạch thuần túy hơn hẳn con chuột lớn ở khu khảo thí, lại có thể dễ dàng xé rách cửa thoát hiểm, chiến lực cho dù chưa đến cấp Thanh Đồng thì ít nhất cũng phải tầm bát, cửu tinh. Thêm vào thân phận biến dị chủng có xác suất cực cao, thực lực của nó có lẽ còn mạnh hơn sủng linh cùng cấp một chút.

Nhưng từ cuộc giao phong ngắn ngủi vừa rồi, hình như là Phát Tài chiếm thế thượng phong?

Là do thực lực của chuột trắng có phần phô trương, hay là Phát Tài nhà hắn quá mức mạnh mẽ?

"Phát Tài, Kim Mang có thể chống đỡ được bao lâu?"

Khương Trần nhìn sợi kim tuyến hơi ảm đạm trên lưng Phát Tài rồi hỏi.

Cộc cộc?

Phát Tài dùng sức lắc lắc cái đầu nhỏ, tỏ ý hắn cũng không rõ ràng, sau đó giơ móng vuốt nhỏ lên làm một tư thế lực sĩ.

"Mặc kệ, đánh trước rồi tính!"

Nhìn con chuột trắng vừa bò dậy từ mặt đất đang liếm loang lổ vết thương, Khương Trần hạ quyết tâm, quyết định cùng nó chính diện chống chọi.

Kim Mang nếu đã có thể đỡ được công kích của chuột trắng, đồng thời gây tổn thương cho đối phương, vậy thì trận chiến này không phải là không thể đánh. Cho dù không thể giành chiến thắng, động tĩnh từ cuộc chiến này cũng đủ để thu hút nhân viên công tác ở gần đó đến đây.

Cộc cộc!

Nghe thấy lời của Khương Trần, Phát Tài lập tức trở nên phấn khích. Hắn phóng dọc theo cánh tay Khương Trần, dang rộng cánh thịt bay thẳng về phía chuột trắng.

Chuột trắng cũng lập tức phát động phản kích ngay khi Phát Tài hành động. Tuy nhiên, lần này nó không chọn lựa cường công chính diện mà tránh né hướng tiến lên của Phát Tài, vòng sang bên cạnh để đánh lén!

Tốc độ của chuột trắng cực nhanh, nhưng phản ứng của Phát Tài cũng không chậm. Hắn trực tiếp xoay người một vòng trên không trung, né tránh cú đánh lén của đối phương, sau đó lộ ra chiếc răng cửa sắc bén cắn mạnh xuống.

Thấy tình cảnh này, chuột trắng đột nhiên rít lên một tiếng, một tầng màng ánh sáng màu bạc xuất hiện bao phủ khắp bề ngoài cơ thể.

Khương Trần lập tức nhận ra chuột trắng đang sử dụng ngân quang hộ thuẫn, chiêu thức mà con chuột lớn trước đó đã dùng để ngăn cản kim chước lưu, hai mắt hắn khẽ ngưng lại.

Đến cả kỹ năng bản mệnh song thuộc tính còn không phá nổi kỹ năng phòng ngự này, không biết Kim Mang có thể đối phó được hay không.

Keng!

Chiếc răng cửa màu vàng quẹt qua màng ánh sáng màu bạc, phát ra một tiếng vang giòn giã. Cả Phát Tài và chuột trắng đều bị bật ngược trở lại, cục diện dường như rơi vào thế cân bằng.

Tuy nhiên, Khương Trần vẫn chú ý tới một chi tiết nhỏ.

Mặc dù chuột trắng lần này không bị thương, nhưng màng ánh sáng màu bạc trên người nó đã xuất hiện vết rách.

Kim Mang vậy mà phá vỡ được lớp ngân quang hộ giáp vốn bất bại trước kim chước lưu. Dù chỉ là một vết rách, nhưng đúng là đã phá vỡ được.

Trận chiến này, có thể đánh!

"Phát Tài, đừng để nó chạy thoát, đó chính là mệnh hạch của biến dị chủng!"

Vừa nghĩ đến đây, ánh mắt Khương Trần nhìn về phía chuột trắng bỗng nhiên thay đổi, trong mắt Phát Tài cũng lóe lên những tia kim quang đạo đạo.

Biến dị chủng... Mệnh hạch... Kim tệ!!!

Cộc cộc!

Một luồng khí thế chưa từng có bộc phát từ trên người Phát Tài, trực tiếp khiến chuột trắng giật mình kinh hãi. Còn chưa đợi đối phương kịp né tránh, Phát Tài đã một lần nữa lao thẳng đến.

Lần này Phát Tài không dùng răng để tấn công nữa, mà học theo chuột trắng, dùng móng vuốt để ra đòn.

Móng vuốt của Phát Tài rất ngắn, thậm chí chưa bằng một nửa chiều dài móng vuốt của chuột trắng, nhưng chuột trắng lại như lâm đại địch, vội vàng tăng cường phòng ngự cho màng ánh sáng màu bạc. Cho dù trí tuệ có hạn, nó cũng có thể cảm nhận được mối đe dọa từ Kim Mang. Nếu không có lớp màng ánh sáng này bảo vệ, nó sợ rằng đã sớm bị trọng thương.

Dù vậy, chuột trắng cũng không có ý định đơn phương chịu đòn. Sau khi chống đỡ bằng màng ánh sáng, trên bộ móng vuốt nhợt nhạt của nó cũng hiện lên ngân quang, lao thẳng về phía Phát Tài.

Đinh đinh đinh!

Liên tiếp những âm thanh va chạm kim loại thanh thúy truyền đến, hai sinh vật nhỏ cuối cùng đã bắt đầu cuộc chính diện giao phong đầu tiên. Ánh sáng vàng bạc không ngừng nhấp nháy, trong một khoảng thời gian ngắn vậy mà ngang tài ngang sức.

Nhưng nếu nhìn kỹ lại, người ta có thể nhận ra một vài điểm khác biệt.

Cùng là lối đánh không có bài bản, nhưng chuột trắng rõ ràng có chút rụt rè vì kiêng dè Kim Mang. Trái lại, Phát Tài càng đánh càng mượt mà, đồng thời bắt đầu dần dần chiếm lấy thượng phong.

"Quả nhiên là loạn quyền đả tử lão sư phó, nhưng thực sự nên tìm cách cho Phát Tài học một chút kỹ năng cách đấu rồi."

Nhìn dáng vẻ của Phát Tài lúc này, Khương Trần có chút dở khóc dở cười.

Mặc dù hiện tại Phát Tài đang chiếm thế thượng phong, nhưng đó là do đối mặt với một con chuột trắng cũng không có kỹ xảo gì. Một khi gặp phải kẻ địch nắm giữ kỹ năng cách đấu, Phát Tài rất dễ chịu thiệt thòi. Nếu hắn có thể nắm giữ dù chỉ một chiêu đấu kỹ, phối hợp cùng Kim Mang thì sẽ không cần phải lo lắng về tình huống như vậy nữa.

Xoẹt!

Một tiếng xé rách rõ ràng lọt vào tai Khương Trần. Hắn lập tức định thần nhìn lại, liền thấy trong miệng Phát Tài vậy mà đã ngậm chặt một chiếc móng vuốt màu bạc.

"Phát Tài, ngươi ra tay cũng thật hung mãnh."

Hai mắt Khương Trần sáng lên. Chuột trắng bị mất một móng vuốt, năng lực chiến đấu tất nhiên sẽ sụt giảm nghiêm trọng, trận chiến này bọn hắn chắc chắn thắng!

Chít chít chít!

Ngay vào lúc này, chuột trắng đột nhiên phát ra một tiếng kêu thê lương. Thân hình nó trong nháy mắt tăng vọt, chiếc vuốt phải còn lại bỗng chốc nổi cuồn cuộn cơ bắp, hung hãn vỗ mạnh về phía Phát Tài.

Cú đánh này của chuột trắng đến vô cùng đột ngột. Phát Tài vừa kịp chống đỡ phòng ngự liền bị đánh bay thẳng ra ngoài, kim quang trên bề mặt cơ thể cũng trở nên mờ ảo, phảng phất như có thể tiêu tán bất cứ lúc nào.