Chương 10: 【 lại ba năm sau, giọt thứ ba máu 】
Sâu trong khu rừng rậm rạp, nơi chỉ có vài vệt nắng thưa thớt lọt qua tán lá, một linh thú có dáng người cồng kềnh, bộ lông trắng muốt như thỏ chợt lóe lên, cuốn theo một luồng khói bụi mịt mù.
Ở một góc khác của khu rừng, một con hắc ngưu đang cúi đầu gặm linh thảo bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên.
“Moo....oo.........”
Con đại ngưu hướng về phía con thỏ đang lao tới, vươn cổ rống lên một tiếng thật dài.
Tiếng rống chấn động khiến cả khu rừng rung chuyển. Những giọt sương chưa kịp tan bị sóng âm đánh động, ào ạt rơi xuống từ tán cây tựa như một trận mưa linh vũ.
Đối mặt với cú lao kích của con thỏ, hắc ngưu không trốn không né, ánh mắt nhân hóa của nó thậm chí còn hiện lên một tia khinh miệt.
Phanh!
Chờ đến khi con thỏ lao đến gần, hắc ngưu mới đột ngột cúi đầu, chuẩn xác chặn đứng thế công của đối phương.
Con thỏ không kịp đề phòng, lập tức bị tông ngã lăn ra đất!
“Moo....oo.........”
Lại một tiếng gầm rống trầm thấp vang lên.
“Ha ha...... Đại gia hỏa, ngươi thảm rồi......”
Con thỏ tuy bị đụng ngã, nhưng ngay từ phía sau lưng nó, một thiếu niên có làn da ngăm đen, cởi trần bỗng nhiên nhảy vọt ra.
Thiếu niên lộn một vòng trên không trung, vung nắm đấm giáng xuống, nện thẳng vào đầu con đại ngưu màu đen.
Đại ngưu hoàn toàn vội vàng không kịp chuẩn bị.
Phanh!
Cú đấm nện thẳng vào đầu trâu!
Cú đấm nhỏ bé này nhìn có vẻ không chút lực lượng, nhưng khi chạm vào đầu trâu, sức mạnh tỏa ra lại trực tiếp lật tung con đại ngưu.
Sau một hồi chấn động rầm rầm, đám linh thảo xung quanh bị con hắc ngưu giãy giụa giẫm đạp đến nghiêng ngả, ngay cả hai gốc cự mộc gần đó cũng bị gãy đoạn, đổ sầm xuống đất.
Thiếu niên chẳng buồn quan tâm, chỉ xoay tròn nắm đấm, tiếp tục bồi thêm một chiêu nữa.
Phanh!
Con trâu đen lần này không chịu nổi nữa, hộc ra một ngụm máu lớn, thẳng cẳng nằm rạp trên mặt đất.
“Hô......” Thiếu niên từ dưới đất đứng lên, nhìn nắm đấm đen kịt của mình, lộ ra vẻ mặt hài lòng: “Ha ha...... Luyện Khí kỳ ba tầng quả nhiên khác biệt, lực lượng này thế mà tăng lên hơn gấp đôi!”
“Lớn Thiết Ngưu, ngươi ăn hiếp ta ba năm, lần này cũng nên nhắm mắt rồi!”
Bên hông thiếu niên chỉ vỏn vẹn một tấm da hổ che khuất bộ vị mấu chốt, hai chân trần trụi giẫm trên mặt đất, mái tóc dài xốc xếch xõa tung sau lưng. Thiếu niên mười ba tuổi này tuy cao tới bảy thước nhưng sắc mặt lại hơi đen kịt.
Suốt ba năm ăn lông ở lỗ nơi hoang dã đã tôi luyện nên khuôn mặt kiên nghị như đao gọt của hắn.
Thiếu niên này dĩ nhiên chính là Từ Trường An.
Từ khi bị đệ tử Trần Gia vứt bỏ vào ngọn núi linh thú phía sau núi, hắn đã không quản ngày đêm tìm kiếm đường ra. Sau đó, hắn gần như đã đi hết toàn bộ ngọn núi linh thú nhưng vẫn không tìm thấy lối thoát.
Từ Trường An chỉ đành tạm thời định cư lại, vừa chiến đấu với linh thú, vừa nỗ lực tu hành.
Sau ba năm khổ tu trong rừng sâu núi thẳm, Từ Trường An rốt cục đã ngưng tụ được giọt tinh huyết thứ ba.
Tu vi của hắn cũng nhờ vậy mà đột phá đến Luyện Khí kỳ ba tầng.
Thế nhưng kết quả lại giống hệt hai lần trước, giọt tinh huyết thứ ba này cũng bị miếng sắt vụn kia nẫng tay trên.
Tin vui là hắn lại nhận được đạo phù lục thứ ba.
Đây là một viên Ẩn Tức Phù.
Sau khi sử dụng có thể che giấu hoàn toàn khí tức của bản thân.
Đánh bại Thiết Ngưu – loại linh thú mạnh mẽ nhất trên ngọn núi này, ánh mắt thiếu niên từ từ hướng về phương bắc, nhìn chăm chú vào triền núi xa tít nơi cuối chân trời.
Mò mẫm ở nơi này suốt ba năm, dù chưa tìm được lối ra, nhưng Từ Trường An biết rõ, nếu nơi này còn có một con đường để rời đi thì chỉ có thể nằm ở phía bên kia triền núi đó.
Trước đây, tu vi của hắn quá thấp, không cách nào vượt qua được.
Nhưng hiện tại, với tu vi vừa đột phá Luyện Khí kỳ ba tầng, hắn muốn thử một lần.
“Chi chi chi......” Con thỏ khổng lồ bên cạnh đứng dậy, chậm rãi đi tới bên người Từ Trường An rồi đặt mông ngồi xuống.
Nhìn từ xa, con thỏ tuyết trắng này có thân hình cao hơn Từ Trường An gấp đôi, vừa cao vừa béo, dáng vẻ mập mạp trông đặc biệt đáng yêu.
Đây là con thỏ được Từ Trường An nhặt được trong sơn cốc ba năm trước. Lúc đó nó chỉ là một con thỏ con, ba năm qua đi theo Từ Trường An ăn thịt sống, lại ăn vô số quả dại trên núi nên mới trưởng thành đến hình thể như hiện tại.
Từ Trường An đặt tên cho nó là Đại Bạch.
Đại Bạch rất thông minh, lại vô cùng linh tính.
Chỉ là mỗi lần nhìn thấy hàm răng nanh sắc nhọn khi nó mở miệng, Từ Trường An lại cực kỳ hoài nghi tên này rốt cuộc có phải là thỏ hay không.
Nhưng cụ thể là giống loài gì thì hắn cũng không rõ.
“Đại Bạch, ta muốn rời khỏi nơi này, ngươi có đi cùng ta không?” Từ Trường An vỗ vỗ đầu Đại Bạch.
Đại Bạch rất hiểu chuyện gật đầu, đồng thời phát ra vài âm tiết “chi chi chi” mà Từ Trường An không thể hiểu nổi.
“Được...... Vậy thì xuất phát vào đêm nay!”
Ban ngày chắc chắn không ổn, vì đệ tử Trần gia thường xuyên ngồi phi thuyền tuần tra trên không phận này.
Đợi đến đêm tối, chỉ cần là một đêm không trăng, cho dù đệ tử Trần Gia có tuần tra thì cũng nhất định không nhìn rõ tình hình trên triền núi xa xa.
Từ Trường An đã tính toán kỹ, đêm nay chính là một đêm không trăng.
Hắn thừa dịp bóng đêm bao phủ, mang theo một bọc da trâu khổng lồ bước ra khỏi sơn động. Hắn chụp cái bọc lên đầu con thỏ, còn bản thân thì nhảy lên ngồi xổm trên lưng nó.
Con thỏ kia linh tính mười phần, vừa nhận mệnh lệnh liền lao đi như tên bắn, xuyên qua rừng cây, tả xung hữu đột. Chỉ sau nửa canh giờ, một người một thỏ đã tới dưới chân triền núi.
Từ Trường An ngẩng đầu nhìn lên, vách núi cao trăm trượng dựng đứng như một bức tường thành.
Với năng lực hiện tại của hắn, việc trực tiếp leo qua vách núi này gần như là không tưởng. May mắn thay, trên vách đá mọc đầy dây leo, bám vào đó để leo lên cũng không quá tốn sức. Chỉ có điều, khoảng mười hai mươi trượng cuối cùng ở phía trên cùng lại là vách đá trơn nhẵn không có vật bám, hoàn toàn phải dựa vào sức mạnh bản thân để nhảy vọt lên.
Nhảy lên được thì có cơ hội trốn thoát.
Nhảy không lên thì rơi vào cảnh thịt nát xương tan dưới đáy vực.
Trước đó, khi Từ Trường An còn ở Luyện Khí kỳ hai tầng, cú nhảy cao nhất của hắn cũng chỉ tới mười bốn mười lăm trượng là cùng, vì vậy hắn mới luôn bị kẹt lại.
Nhưng hiện tại, sau khi đột phá Luyện Khí kỳ ba tầng, hắn đã có thể dễ dàng nhảy vọt lên độ cao hơn hai mươi trượng.
Việc vượt qua triền núi xem như không còn là vấn đề.
Tuy nhiên, phía sau triền núi ẩn chứa điều gì thì còn phải xem thiên mệnh!
Thiếu niên nắm chặt lấy sợi dây leo rủ xuống từ vách đá, nhún người nhảy một cái đã lên cao mười trượng. Cứ như thế, chỉ sau vài lượt lên xuống, hắn đã nhẹ nhàng tới được lưng chừng núi.
Sau vài chục nhịp thở, Từ Trường An thở hổn hển đáp xuống phần trên cùng của sợi dây leo.
Nơi này có một khoảng thềm đá nhỏ.
Từ thềm đá này hướng lên hơn hai mươi trượng nữa chính là mặt đá dựng đứng, nhẵn bóng như gương.
Hắn buộc phải dùng một hơi để nhảy thẳng lên.
Nhưng Từ Trường An không hề vội vã, hắn ngoảnh xuống dưới vẫy tay: “Đại Bạch, lên đi......”
Con thỏ tuy nhìn béo mạp nhưng lại dị thường linh hoạt, nó bám vào dây leo, thoăn thoắt nhảy vọt lên theo.
“Ngươi đợi ở đây một lát...... Ta lên trước xem xét tình hình!”
Từ Trường An an bài con thỏ ở lại thềm đá nhỏ, sau đó hít sâu một hơi, nhún người nhảy thẳng lên phía trên.
Sưu!
Thân hình hắn vọt cao hơn hai mươi trượng, lộn một vòng trên không trung rồi vững vàng đáp xuống đỉnh vách núi.
Dưới ánh sao ảm đạm, hiện ra trước mặt Từ Trường An là một sườn dốc trọc lốc rộng lớn, kéo dài tới vài dặm, trên đó không có một ngọn cỏ.
Mà phía sau sườn dốc lớn ấy lại là những ngọn núi cao trùng điệp, dường như vô biên vô hạn.
Từ Trường An tìm hai sợi dây leo thả xuống, kéo cả Đại Bạch lên theo.
“Đi thôi!” Nhìn sườn dốc lớn trước mắt, hắn nhẹ nhàng vỗ lên đầu con thỏ trắng: “Chạy thẳng về phía trước, đừng dừng lại!”
Ong ong ong......
Cùng lúc đó, Từ Trường An giơ tay tế ra một viên 【 Ẩn Tức Phù 】, che giấu hoàn toàn khí tức của bản thân và đại bạch thỏ.
Một người một thỏ lập tức hóa thành tàn ảnh, lao vút vào sâu trong núi dữ.