Chương 9: Thành công
Cũng không trách Roland lại kích động đến như thế. Nghĩ đến việc chơi game, ai mà chẳng muốn dễ dàng học được kỹ năng mới, rồi sau đó một đường thuận lợi mà trải nghiệm trò chơi. Thế nhưng, độ khó để nắm vững pháp thuật trong trò chơi này lại hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của hắn.
Đây mới chỉ là ma pháp cấp một, nghe nói nếu học ma pháp cấp hai mà thất bại sẽ trực tiếp bị nổ tung đầu. Roland vừa nghĩ tới vài tiếng trước, lúc bản thân sử dụng pháp thuật Thông hiểu ngôn ngữ và chứng kiến sơ đồ tiết điểm không gian dày đặc như mạng nhện kia, da đầu hắn lại một trận tê dại.
Vậy còn ma pháp cấp ba, cấp bốn, thậm chí là cấp năm thì sao? Bọn chúng sẽ còn bao nhiêu tiết điểm ma pháp cần người thi pháp phải thấu hiểu và nhận biết?
Roland có chút nhụt chí, quay trở lại giường ngồi thẫn thờ. Lúc này mặt trời đã ngả về tây, bóng cây trên núi lờ mờ bao phủ lên căn nhà tranh. Gió núi thổi qua làm tàng cây lay động, bóng râm chập chờn hòa cùng những quầng sáng nhấp nhô như bọt nước.
Xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, nhìn ngắm mỹ cảnh bên ngoài, tai lại lắng nghe tiếng gió thổi, tiếng côn trùng và chim chóc kêu vang, bầu không khí tự nhiên tuyệt vời này quả là liều thuốc xoa dịu tinh thần tốt nhất. Roland cảm thấy tâm trạng của hắn dần dần bình phục trở lại. Hắn đứng dậy bước ra ngoài, nhặt lại thanh củi khô vừa rồi rồi một lần nữa đi tới trước bốn bức vẽ mặt cắt.
Đã biết các tiết điểm ma pháp không hề di chuyển, vậy thì tạo cho nó một tọa độ không gian lập thể sẽ thuận tiện cho việc ghi nhớ hơn. Những pháp sư mới học khi sử dụng chú ngữ cấp thấp thường phải đọc thành tiếng. Trước đó hắn từng suy ngẫm, bản thân chú ngữ vốn không có tác dụng tăng cường ma lực, vậy nếu bản chất của nó chỉ là một cách để ghi nhớ dòng lưu động của các tiết điểm ma pháp thì sao?
Nếu đổi chú ngữ thành việc đọc các tọa độ ra, hiệu quả chẳng phải sẽ tốt hơn sao?
Roland vừa vẽ tọa độ cho các tiết điểm ma pháp, vừa mở rộng tối đa tư duy của mình. Hệ tọa độ được hắn sử dụng chính là trục XYZ kinh điển nhất, kết hợp với các con số để phân chia vạch định vị. Đương nhiên, để xác định chính xác vị trí của từng tiết điểm, Roland đã tiến hành chia khoảng cách trên bốn bức mặt cắt một cách vô cùng tỉ mỉ và đồng đều.
Khi hắn đánh số hiệu xong cho toàn bộ các tiết điểm thì sắc trời cũng đã tối hẳn. Hắn trở lại căn nhà tranh nghỉ ngơi một lát, ngửi thử phần thức ăn thừa ban trưa, thấy chưa bị ôi thiu bèn tiếp tục ăn sạch. Suy nghĩ suốt một buổi chiều, bụng hắn giờ đã đói đến cồn cào.
Trong lúc hắn đang dùng bữa tối, hắn không hề hay biết Falken đã đi tới trước bốn bức mặt cắt mà hắn vừa vẽ. Lão giả chăm chú quan sát một hồi, trên gương mặt già nua hiện rõ vẻ bội phục: "Mô hình pháp thuật, cách diễn giải tiết điểm thật tường tận. Cho dù đây chỉ là phân tích loại pháp thuật cấp thấp nhất, nhưng riêng bốn bức vẽ này thôi cũng đã đáng giá mười đồng kim tệ rồi, quả là một thiên tài."
Falken chắp hai tay sau lưng, chậm rãi đi bộ về lại giáo đường của mình. Y là một mục sư, tuy biết đây là mô hình pháp thuật rất có giá trị nhưng lại không mấy hứng thú, tới đây cũng chỉ vì muốn xem tiến độ học tập của Roland mà thôi.
Vội vàng ăn xong bữa tối, Roland lần nữa trở lại trước các bức vẽ mặt cắt. Hắn tận dụng tính năng chụp ảnh có sẵn của hệ thống để ghi lại bốn bức mặt cắt cùng các tiết điểm kia. Dù sao trí nhớ của con người luôn có giới hạn thời gian, nhưng hình ảnh thì khác. Việc trích xuất hình ảnh từ khoang ảo lập vào ổ cứng di động, chỉ cần bảo quản tốt và không xóa nhầm thì lưu giữ vài chục năm, thậm chí cả đời cũng chẳng thành vấn đề.
"Phải chi hệ thống có sẵn phần mềm dựng mô hình toán học thì tốt biết mấy." Roland lầm bầm một tiếng, đồng thời mở giao diện ghi chú của hệ thống lên, bắt đầu ghi lại các số liệu: "Thử kiểm tra đường nối tiết điểm này trước xem sao."
X 23, Y 1, Z 56... Z 55, thất bại.
Đầu óc Roland choáng váng một trận, sau khi tỉnh táo lại, hắn liền dùng ý niệm ghi lại nguyên nhân thất bại của lần thi pháp này vào mục ghi chú: Tiết điểm này và tiết điểm kia không thể tiến hành liên kết.
X 23... Z 47, thất bại. Nguyên nhân: Số lượng tiết điểm kết nối quá nhiều, đường dẫn ma lực bị đứt gãy.
X 23... Z 11, thất bại. Nguyên nhân: Tốc độ kết nối các tiết điểm quá nhanh.
X 23... Z 12, thất bại. Nguyên nhân: Tiết điểm này và tiết điểm kia không thể tiến hành liên kết.
X 23... Z 09, thành công!
Nhìn một quả hỏa cầu nhỏ màu da cam, kích thước tương đương quả trứng gà đang chậm rãi bay về phía trước rồi "ba" một tiếng biến mất giữa không trung, Roland siết chặt hai nắm tay, từ tận đáy lòng hét lên một tiếng đầy phấn khích.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, hắn đã kiềm chế lại tâm trạng kích động của mình, ghi lại đường nối tiết điểm thành công này vào mục ghi chú, kèm theo lời nhận xét: Tuy có thể phóng ra hỏa cầu nhỏ, nhưng uy lực và tốc độ đều cực thấp, không thể tạo thành sức chiến đấu.
Kế tiếp, Roland thử nghiệm thêm nhiều đường nối tiết điểm khác. Số lần thất bại ngày một ít đi, số lần thành công ngày càng nhiều hơn. Có điều, uy lực và tốc độ của hỏa cầu nhỏ vẫn không được như ý. Thỉnh thoảng cũng có lúc tạo ra được quả hỏa cầu có uy lực khá tốt, nhìn qua là một tia lửa nhỏ màu xanh lam, nhiệt độ bề mặt có lẽ phải từ hai ngàn độ trở lên. Đáng tiếc là tốc độ của nó lại quá chậm, ngay cả một đứa trẻ cũng có thể né được. Còn nếu ép cho tốc độ tăng lên thì kết cấu ma pháp lại không ổn định, bay chưa được mấy mét đã tan biến mất.
Hiện tại, danh sách các đường nối tiết điểm trong mục ghi chú của hắn ngày một nhiều, dày đặc cả màn hình. Mấy tiết điểm mang tính chất mấu chốt cũng dần được hắn đánh dấu làm nổi bật lên.
Mô hình toán học của tiểu hỏa cầu thuật về cơ bản đã được dựng lên xong, bước tiếp theo chính là tiến hành suy luận ngược và kiểm chứng lại các tiết điểm. Roland tin rằng chỉ cần thử nghiệm thêm vài lần nữa, hắn nhất định có thể tìm ra được đường nối tiết điểm hoàn mỹ nhất.
Thế nhưng ở đời, con người ta không nên quá mù quáng lạc quan, bởi niềm vui thường đi kèm với tai họa.
Lúc này đã là ban đêm, trăng thanh gió mát, Roland tiến hành thử nghiệm ma pháp ở phía sau giáo đường. Vì những ma pháp thành công trước đó uy lực đều không lớn, khoảng cách bay cũng chẳng được bao xa nên hắn đã buông lỏng cảnh giác, cho rằng tiểu hỏa cầu thuật này dù có lợi hại đến mấy thì cũng chỉ đến mức đó mà thôi. Khốn nỗi, ngay khoảnh khắc hắn vừa hoàn thành việc liên kết các tiết điểm mới, hắn liền nhận ra mọi chuyện đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát.
Roland cảm nhận được ma lực trên người đang bị rút ra một lượng lớn, chúng ngưng tụ, xoay tròn và định hình trước mặt hắn với tốc độ cực nhanh. Những hỏa cầu nhỏ thử nghiệm trước đó to nhất cũng chỉ bằng nắm tay, vậy mà quả hỏa cầu trước mắt này không những có màu xanh lam, mà kích thước của nó phải ngang ngửa một chiếc chậu rửa mặt, hoặc thậm chí còn lớn hơn một chút.
Đây hoàn toàn không phải là hỏa cầu nhỏ nữa, mà phải gọi là đại hỏa cầu.
Gần như toàn bộ ma lực trong cơ thể Roland đều bị hút cạn để cung cấp cho quả đại hỏa cầu này. Ngay khi vừa thành hình, nó lập tức thoát khỏi sự khống chế của người thi pháp, lao thẳng về phía giáo đường với tốc độ xé gió.
Roland lập tức nhận ra tình hình nguy kịch, vừa định cất tiếng hô hoán thì lại thấy quả đại hỏa cầu đột ngột khựng lại giữa không trung. Đầu tiên, nó phình to ra gấp ba lần một cách quỷ dị, sau đó lại đột ngột co rút sụp đổ thành một điểm nhỏ, cuối cùng phát ra một luồng sáng chói mắt cùng một tiếng nổ lớn kinh hoàng.
Tiếng nổ đùng đoàng trực tiếp khiến hai tai Roland ù đi, tiếng ong ong vang vọng liên hồi. Luồng sáng rực rỡ chỉ duy trì chưa đầy một giây, ngay sau đó là vô số ngọn lửa theo làn sóng xung kích đáng sợ từ vụ nổ quét ra xung quanh, ba trăm sáu mươi độ không một góc chết.
Roland lúc ấy đang đứng cách tâm vụ nổ ít nhất hơn sáu mét, vậy mà vẫn bị sóng khí trực tiếp hất văng lên không trung. Hắn bay xa ba mét rồi mới rơi bịch xuống đất, tiếp tục lăn thêm năm mét nữa mới dừng lại. Hắn cảm thấy bản thân như vừa bị một chiếc xe tải hạng nặng đâm trúng, toàn thân đau nhức rã rời, đặc biệt là khuôn mặt... nóng rát vô cùng. Cho dù trò chơi này đã giảm mức độ cảm nhận đau đớn xuống còn mười phần trăm thì cảm giác hiện tại vẫn cực kỳ khó chịu, giống như bị dội cả gáo dầu sôi vào mặt vậy.
Cây non đứng cách tâm vụ nổ mười lăm mét cũng bị sóng khí thổi bạt đến mức suýt chút nữa là rạp xuống đất. Ngay sau đó, một đốm lửa ma pháp rơi trúng cành cây, trong nháy mắt đã thiêu rụi cái cây nhỏ thành một ngọn đuốc lớn rực cháy.
Còn bức tường phía sau của giáo đường thì trực tiếp bị phá sập mất một nửa.
Tiếng nổ đáng sợ này truyền từ lưng chừng núi xuống tận thị trấn Hồng Thổ dưới chân núi. Tất cả mọi người đều bị âm thanh như sét đánh ngang tai này làm cho giật mình tỉnh giấc. Tiếng chửi đổng, tiếng khóc thét vì kinh sợ của trẻ nhỏ, cùng tiếng chó sủa inh ỏi vang lên khắp nơi, hỗn loạn không ngớt.