Chương 12: Đâu đâu cũng có, phiêu cũng không có
Mười hai quyền giá của Hổ Khiếu Sơn Lâm bao gồm xuất hành, tuần hành, đi săn...
Không chỉ cần hình dáng tương tự, mà thần ý cũng phải bày ra. Cái gọi là hình thần kiêm chuẩn mới được xem là nhập môn, chứ không phải đơn giản là bắt chước. Việc mô phỏng đơn thuần quá mức vụng về, thông thường chỉ cần bốn năm ngày là có thể học theo dáng vẻ.
Nhưng trình độ này nếu biểu hiện ra trước mặt Cố Bạch Vân, khẳng định sẽ không có quả ngon để ăn.
Đoạn thời gian trước, không phải là không có những kẻ không biết trời cao đất rộng như thế xuất hiện.
Giờ này khắc này, Cố Bạch Vân cho rằng Nhiếp Vô Song cũng là hạng người ngông cuồng như vậy nên không cho y sắc mặt tốt. Hắn để Nhiếp Vô Song diễn luyện quyền giá trước mặt mọi người, đơn giản là muốn làm cho y xấu mặt, sau đó sẽ lớn tiếng quát răn dạy.
Hắn muốn lấy đó làm gương để cảnh cáo đám người, cần phải cước đạp thực địa, chớ có mơ tưởng xa vời.
Nhưng mà...
Biểu hiện của Nhiếp Vô Song đã vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn. Bộ Hổ Hình Bộ cơ hồ không có chỗ nào để bắt bẻ. Trên cơ sở này, mười hai quyền giá tuy có chút tì vết, một vài phương diện chưa đạt tới cảnh giới quyền đến ý đến, nhưng việc hình thần hội tụ lại không có vấn đề gì.
Trong thoáng chốc, tựa như thật sự có một con mãnh hổ đang ghé qua chốn sơn lâm.
Trình độ như vậy chẳng những đã nhập môn, mà khoảng cách đến mức tinh thông cũng không còn xa nữa.
Mười hai quyền giá, chỉ trong vòng mười hơi thở ngắn ngủi, Nhiếp Vô Song đã đánh xong một lượt từ đầu tới cuối. Y thu quyền đứng thẳng, sau hai hơi thở sâu liền trầm tĩnh trở lại.
Trên diễn võ trường, không gian an tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng hít thở của đám người.
Mọi người thâm thụ rung động!
Cho dù là những học đồ không có nhãn giới, cũng biết quyền giá mà nhóm của mình đánh ra và của Nhiếp Vô Song hoàn toàn không cùng một đẳng cấp. Đổi lại là bản thân đứng trên đài cao, có thể thuận lợi đánh hoàn chỉnh mười hai quyền giá một lần, đạt được sự tương tự đã là không tệ, chứ không thể nào làm được đến trình độ như đối phương.
Không phục không được!
Không hổ là thiên tài!
Như vậy, vừa rồi y không cần nỗ lực sao?
Chu Cường cúi đầu xuống, nắm tay siết chặt. Oán hận trong lòng dâng lên cuồn cuộn như sóng xô vách đá, mãnh liệt muốn vỡ òa ra, lại bị hắn hung hăng đè ép xuống.
Thật sự là không có thiên lý!
Phải biết rằng trong khoảng thời gian này, hắn không thể nói là không cố gắng. Trừ thời gian ngủ, ăn cơm và đi vệ sinh, hầu như hắn đều dành cho việc tu luyện. Chỉ cần thân thể chưa đến mức suy kiệt, hắn tuyệt đối không từ bỏ. Tính ra, hắn đã chứng kiến diễn võ trường lúc ba giờ sáng rất nhiều lần.
Sự chăm chỉ như vậy khẳng định là có hiệu quả.
Hắn là người địa phương ở Ngụy Huyện, có quen biết mấy đệ tử của võ quán Tây viện, quan hệ cũng không tệ, dù sao đều là hàng xóm láng giềng. Tuy không có tiền để nhờ những kẻ đó chỉ đạo, nhưng nếu chỉ đơn thuần diễn luyện rồi hỏi thăm ý kiến, bọn họ cũng không đến mức không đoái hoài tới.
Mấy người kia đều nói công phu tấn bộ của hắn không tệ, quyền giá cũng coi như đã nhập môn.
Lúc đầu, hôm nay hắn muốn đứng ra xin nhờ Cố Bạch Vân cho mình một cơ hội biểu diễn, nhằm tranh đoạt vị trí đầu tiên để thu hoạch mười lượng bạc. Không ngờ Nhiếp Vô Song lại nhảy ra trước.
Ngay từ đầu, hắn còn muốn xem trò cười của Nhiếp Vô Song. Không ngờ rốt cuộc chính mình mới là một trò cười.
So sánh hai bên, hắn không thể không phục. Khả năng khống chế mười hai quyền giá của hắn căn bản không thể so sánh được với Nhiếp Vô Song. Vốn tưởng rằng có thể ép đối phương một đầu để báo thù rửa hận trong tương lai không xa, hiện tại xem ra, khoảng thời gian này hắn vẫn cần phải cúi đầu ẩn nhẫn.
Còn về phần biểu hiện? Hôm nay thôi vậy! Vẫn là phải tu luyện thêm mấy ngày, ít nhất phải đạt tới trình độ như Nhiếp Vô Song thì mới có thể đến trước mặt Cố Bạch Vân thể hiện.
Thở dài một tiếng, Chu Cường nhắm mắt lại. Mắt không thấy tâm không phiền!
Cố Bạch Vân nhìn Nhiếp Vô Song trên đài, trầm ngâm.
Mười hai quyền giá này của Nhiếp Vô Song tự nhiên không thể tính là thập toàn thập mỹ, khẳng định vẫn có thiếu sót, điều này có liên quan đến thời gian tu luyện. Nhưng trong vòng hơn mười ngày ngắn ngủi, một người mới học có thể làm được đến trình độ này, chỉ có thể dùng hai chữ để khái quát: thiên tài!
Nếu như còn không hài lòng mà răn dạy đối phương, chẳng phải sẽ mang tiếng là vạch lá tìm sâu sao? Cố Bạch Vân không thể làm như vậy.
Nhưng hắn cũng không muốn khen ngợi Nhiếp Vô Song ngay trước mặt mọi người. Dù sao đối phương cũng không phải là người chăm chỉ, tính tình này thật sự khiến trong lòng hắn không thích. Nếu khích lệ, hơn phân nửa y sẽ càng thêm tự đại, như vậy lại càng không thể trở nên cần cù.
Huống chi... Tương lai của đối phương thế nào vẫn còn chưa biết được.
Trầm ngâm một lát, Cố Bạch Vân gật đầu.
“Nhiếp Vô Song, đúng không?”
“Xuống đi, cũng được, miễn cưỡng tính là ngươi qua ải!”
Sau đó, hắn quay người phân phó Dương Xung đang đứng một bên.
“Dương Xung, một lát nữa đưa cho hắn mười lượng bạc...”
Nói xong, hắn nhìn về phía chư vị học đồ trong diễn võ trường.
“Cố mỗ ta nói lời giữ lời, quyền giá nếu có thể đạt tới trình độ khiến ta hài lòng, ba vị trí đầu nhất định sẽ có khen thưởng. Hiện tại vẫn còn vị trí thứ hai và thứ ba đang chờ mọi người, hy vọng chư quân cố gắng nhiều hơn, không được lười biếng!”
Dứt lời, hắn quay người rời đi.
Nhiếp Vô Song bước xuống đài cao, Ngụy Tiểu Hiền cùng mấy học đồ có quan hệ tốt liền vây quanh, từng người hào hứng chúc mừng y.
Trong mắt một số kẻ như Chu Cường - những kẻ thích ỷ mạnh hiếp yếu, Nhiếp Vô Song quá mức bá đạo. Thế nhưng trong suy nghĩ của đại bộ phận học đồ không thích sinh sự, Nhiếp Vô Song lại là một người tốt, chính quy củ của y đã bảo vệ bọn họ.