Logo

[Dịch] Phục Thiên Thị

Chương 10. Chương 10: Một tiếng hót lên làm kinh người

Chương 10: Một tiếng hót lên làm kinh người

Diệp Phục Thiên ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt tràn đầy dữ tợn châm chọc của Lăng Tiếu, thần sắc lại hoàn toàn bình tĩnh như trước.

"Bảng này chỉ là danh sách những người hợp lệ, ngươi kích động cái gì chứ?" Diệp Phục Thiên nhàn nhạt mở miệng, nhìn lướt qua đám người xung quanh đang cười trên nỗi đau của người khác.

"Ha ha." Lăng Tiếu phá lên cười, nhìn chằm chằm Diệp Phục Thiên nói: "Chẳng lẽ ngươi còn cho là mình có thể tiến vào hàng ngũ bảng danh sách Giáp đẳng? Làm giấc mộng ba năm, vẫn cứ cuồng vọng tự đại không biết trời cao đất rộng như thế, đến lúc này rồi mà còn không chịu từ bỏ, vùng vẫy giãy chết."

"Ngươi cười không kiêng nể gì như thế, nếu kết quả không giống trong tưởng tượng của ngươi, đến lúc đó trên mặt chẳng phải là rất khó coi sao?" Diệp Phục Thiên nhíu mày, tuy biết Lăng Tiếu một mực chán ghét mình, nhưng cũng đâu cần thiết phải kích động như vậy? Có thù hận gì đâu chứ?

"Thật đúng là không thấy quan tài thì chưa đổ lệ, vậy liền tiếp tục chờ đi." Lăng Tiếu lạnh như băng mở miệng, Diệp Phục Thiên khẽ lắc đầu.

Phía trước, các giảng sư vẫn bận rộn chỉnh lý bài thi và sao chép danh sách. Qua một khoảng thời gian, Tần Y bưng một quyển danh sách đi lên phía trước, tuyên bố danh sách tam giáp gồm 72 vị học viên. Trong đó, thình lình có tên Lăng Tiếu. Ánh mắt hắn quét về phía Diệp Phục Thiên càng thêm cao ngạo không kiêng nể gì cả, tuy nhiên cũng không mở miệng châm chọc tiếp. Nếu muốn chờ, vậy thì chờ toàn bộ bảng danh sách ra hết, rồi lại hung hăng nhục nhã hắn một phen.

Phong Tình Tuyết có chút kích động. Bảng danh sách tam giáp không có tên nàng, mà nàng tự tin bản thân sẽ không bị loại, như vậy, tên của nàng vô cùng có khả năng nằm trong bảng nhị giáp.

Nếu như sau đó ở phần văn thí lại đạt được kết quả tốt, mục tiêu của nàng liền có thể hoàn thành.

"Phong Tình Tuyết." Bảng danh sách nhị giáp bắt đầu công bố, tên thứ nhất chính là Phong Tình Tuyết. Đôi mắt đẹp của nàng đột nhiên hiện lên một vòng dị sắc, lập tức nở nụ cười rạng rỡ, quả nhiên đã tiến vào bảng danh sách nhị giáp.

"Dư Sinh." Giảng sư tiếp tục công bố. Mỗi một cái tên được gọi lên đều có chút danh khí trong đám đệ tử ngoại môn của Thanh Châu học cung.

"Mộ Dung Thu." Đến khi cái tên cuối cùng vang lên, vị giảng sư kia mới buông danh sách trong tay xuống.

Mộ Dung Thu ngồi tại chỗ, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch, vô cùng khó coi.

Bảng nhị giáp lấy 36 người, điều này trong mắt người khác có lẽ là vinh dự cực cao, nhưng đối với hắn mà nói, không vào nổi một giáp thì coi như thất bại.

Lần trước, hắn là tên thứ ba của một giáp. Lần này, hắn cũng hướng về mục tiêu khiêu chiến thiếu nữ kiêu ngạo kia, nhưng hiển nhiên lại một lần nữa thất bại, mà lần này còn bại thảm hơn.

Trên khán đài, đại nhân vật của Mộ Dung thương hội sắc mặt cũng hơi khó coi.

"Mộ Dung Thu vậy mà chỉ đạt nhị giáp, ngay cả xếp hạng cũng không có." Người cầm đầu thấp giọng nói. Chỉ có ba người ở một giáp mới có xếp hạng cụ thể, những người khác đều không có.

Những người xung quanh cũng nghi hoặc, bàn tán xôn xao. Một giáp có ba suất, vị truyền kỳ thiếu nữ kia cùng Dương Tu có lẽ vẫn là hai vị trí đầu, vậy người đã chen Mộ Dung Thu xuống bảng nhị giáp là ai?

Tựa hồ những học viên nổi danh ở đệ tử ngoại môn đều đã nằm trong bảng nhị giáp rồi, bọn hắn thực sự nghĩ không ra có ai bị bỏ sót.

"Lần này là ai một tiếng hót lên làm kinh người vậy?" Nhìn quanh đám đông, mọi người muốn xem thử đã bỏ sót ai, nhưng cuối cùng vẫn nghĩ không ra.

Thế nhưng chuyện này đã không còn liên quan đến Lăng Tiếu nữa. Ánh mắt hắn trào phúng nhìn lướt qua Diệp Phục Thiên, bây giờ mọi chuyện đều đã kết thúc, tên kia vậy mà còn có mặt mũi thản nhiên ngồi ở đó.

Phía trước, mấy vị trưởng giả của Thanh Châu học cung đang cầm ba phần bài thi cuối cùng, tựa hồ phát sinh chút bất đồng ý kiến, đang bàn luận gì đó, giống như đang thương thảo kết quả sau cùng. Dương Tu thấy cảnh này thì hít sâu một hơi, lần này liệu có thể siêu việt Hoa Giải Ngữ?

Hắn đã đáp ứng Thuật Pháp cung, sang năm liền trực tiếp nhập Thuật Pháp cung tu hành. Đây là lần cuối cùng hắn tham gia kỳ thi mùa Thu, cũng đồng nghĩa là cơ hội duy nhất có thể siêu việt Hoa Giải Ngữ.

Rốt cuộc, mấy vị sư trưởng của Thanh Châu học cung như đã có quyết định, bên cạnh có người ghi chép lại. Một vị sư trưởng bước lên phía trước, ánh mắt nhìn quanh chư vị học viên ở đây.

Trong lúc nhất thời, cả vùng không gian yên tĩnh không một tiếng động, đều đang chờ đợi tuyên bố đáp án cuối cùng.

"Một giáp thứ ba, Dương Tu." Người sư trưởng kia xướng lên cái tên đầu tiên. Không gian an tĩnh trong thoáng chốc liền bộc phát ra một hồi ồn ào.

Dương Tu, lại là Dương Tu xếp thứ ba?

Nhân vật thiên tài vốn chỉ đứng sau Hoa Giải Ngữ như Dương Tu, lần này cũng giống Mộ Dung Thu bị đẩy xuống sao?

"Điều đó không thể nào!" Dương Tu vốn đang khẩn trương chờ đợi kết quả, giờ như nhận phải đả kích cực lớn, trở nên thất thần, tự ngôn tự ngữ: "Điều đó không thể nào, không thể nào..."

Hắn luôn muốn siêu việt Hoa Giải Ngữ, nhưng lần này chẳng những không siêu việt được, ngược lại còn bị người khác dồn xuống, trong lúc nhất thời khó mà chấp nhận.

"Đến tột cùng là ai?" Đám người trở nên càng thêm hiếu kỳ, cho dù là những người trên khán đài xung quanh cũng từng người ánh mắt sắc bén, nhìn chăm chú vào vị sư trưởng tuyên bố danh sách một giáp phía trước.

"Một giáp thứ tịch, Hoa Giải Ngữ." Người sư trưởng kia lại mở miệng lần nữa, giống như một trận kinh lôi nổ vang trong lòng mọi người.

Hoa Giải Ngữ, người liên tục ba năm liền giữ vị trí đệ nhất văn thí kỳ thi mùa Thu, lần này lại ở vị trí thứ tịch của một giáp?

Hơn nữa, người chiến thắng nàng không phải Dương Tu, cũng không phải Mộ Dung Thu. Đến bây giờ, đám người vẫn không thể đoán được vị thần bí kia đến tột cùng là ai.

Chính Hoa Giải Ngữ cũng hơi kinh ngạc. Chẳng biết tại sao, đôi mắt đẹp của nàng lại liếc nhìn về phía Diệp Phục Thiên bên cạnh, như có một vòng thần sắc khác thường, chẳng lẽ...

Lòng hiếu kỳ của đám người giờ phút này đã lên đến đỉnh điểm, đến tột cùng là ai?

"Được!" Một tiếng rống trầm thấp truyền ra, Dư Sinh siết chặt hai nắm đấm, lộ ra vẻ mặt kích động. Không ai biết vì sao hắn lại như vậy, càng không hiểu hắn kích động cái gì, chỉ có chính hắn hiểu rõ. Bởi vì, chỉ có hắn tin tưởng và hiểu rõ người đó.

Ánh mắt trưởng giả học cung lần nữa nhìn về phía đám người. Đôi tròng mắt ấy xuyên qua đám đông, rơi trên thân một vị thiếu niên, có kinh hỉ, cũng có kinh ngạc.

Ẩn núp tại học cung ba năm không tiếng động, vừa cất tiếng liền muốn làm kinh người sao?

"Đứng đầu bảng văn thí kỳ thi mùa Thu Thanh Châu học cung..." Ngắt lời một chút, giọng nói của lão giả chậm rãi phun ra một cái tên.

"Diệp... Phục... Thiên!"

Theo giọng nói của lão vang xuống, không gian náo nhiệt trong khoảnh khắc trở nên yên lặng như tờ, chết chóc đến cực điểm.

Biểu cảm trên mặt chư học viên cực kỳ đặc sắc. Bọn hắn đã nghĩ qua tất cả mọi người có khả năng, nhưng duy chỉ có Diệp Phục Thiên là chưa từng xuất hiện trong tưởng tượng của họ.

Một kẻ liên tục ba năm bỏ thi, ba năm không tiến thêm một bước, mãi dừng lại ở Tụ Khí cảnh, lại đạt đệ nhất văn thí kỳ thi mùa Thu? Đây là đang trêu đùa sao?

Trưởng giả Thanh Châu học cung đương nhiên không thể nào nói đùa trong đại khảo kỳ thi mùa Thu. Sau khi chấn kinh qua đi, không khí bùng nổ trận xôn xao còn lớn hơn nữa.

"Diệp Phục Thiên, đứng đầu bảng một giáp? Ta nhất định là đang nằm mơ!" Có người cho rằng mình nghe lầm.

"Diệp Phục Thiên?" Tần Y đứng không xa vị trưởng giả, nàng thấp giọng lặp lại cái tên, có chút ngẩn ngơ. Tên của hắn chưa từng xuất hiện trong danh sách người hợp lệ, nguyên lai không phải vì văn thí quá kém không hợp cách, mà là nằm trong bảng danh sách một giáp. Chỉ là, chuyện này không khỏi quá mức kịch tính rồi chứ?

Vốn tưởng rằng Diệp Phục Thiên sẽ bị trục xuất khỏi Thanh Châu học cung, Lăng Tiếu – người đang chuẩn bị cười trên nỗi đau của người khác để hung hăng nhục nhã Diệp Phục Thiên – nụ cười trên mặt sớm đã ngưng kết lại. Hắn đứng bật dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm phía trước. Diệp Phục Thiên, đứng đầu bảng một giáp? Đệ nhất văn thí?

Phong Tình Tuyết há to miệng, đôi mắt đẹp kinh ngạc nhìn vị trưởng giả tuyên bố danh sách một giáp, sau đó ánh mắt chậm rãi chuyển qua, nhìn về phía thiếu niên kia.

Lúc này Diệp Phục Thiên vẫn an tĩnh ngồi ở đó, trên mặt từ đầu đến cuối duy trì nụ cười thản nhiên nhàn nhạt như thường ngày, lộ vẻ mây trôi nước chảy. Phóng tầm mắt nhìn hắn, dường như vốn dĩ không có gì đáng để kích động và khiếp sợ, giống như là... vốn nên như vậy. Tự tin cường đại biết bao.

Ba năm im lặng, chỉ vì hôm nay một tiếng hót lên làm kinh người sao?

Ngồi bên cạnh Diệp Phục Thiên, đôi mắt đẹp của Hoa Giải Ngữ nhìn thiếu niên bên cạnh. Kỷ kỷ lục đệ nhất văn thí ba năm liên tiếp bị đánh phá, thế nhưng trong con ngươi xinh đẹp của nàng lại không có quá nhiều thất lạc, cũng không giống như Dương Tu hay Mộ Dung Thu vẻ mặt dữ tợn. Trái lại, nàng dường như không quá quan tâm, trong đôi mắt đẹp chỉ có sự hiếu kỳ và kinh ngạc nhàn nhạt.

Phụ thân từng nói với nàng, thiên phú của Diệp Phục Thiên hoàn toàn không kém nàng. Nàng tự nhiên có chút không phục. Hôm nay tại đại khảo kỳ thi mùa Thu, nàng cũng muốn xem Diệp Phục Thiên đến tột cùng dựa vào cái gì mà có thể khiến phụ thân coi trọng thêm vài phần, đồng thời nguyện ý thu hắn làm đệ tử.

Ngay tại phần văn thí, Diệp Phục Thiên đã mang lại cho nàng một sự kinh hỉ.

"Nhất định là tính sai rồi, điều này không thể nào!" Đột nhiên, một tiếng hô to truyền ra. Ánh mắt của rất nhiều người nhìn về phía bóng người trước mặt Diệp Phục Thiên – Dương Tu.

Hắn vừa từ sự thất lạc khi bị dồn xuống vị trí thứ ba của bảng một giáp đi ra, sau đó chờ đợi hắn lại là đả kích mãnh liệt hơn. Người chen ngã hắn đồng thời chiếm lấy vị trí đệ nhất văn thí kia, lại chính là kẻ trước đó không lâu bị hắn cực lực châm chọc. Như vậy những lời vừa rồi của hắn tính là gì? Chẳng phải là tự tát vào mặt mình sao?

"Dương Tu, ngươi có nghi vấn gì?" Vị trưởng giả tuyên bố danh sách nhìn về phía hắn hỏi.

Dương Tu ngẩn ra, quay đầu lại nhìn lướt qua Diệp Phục Thiên một cách lạnh băng rồi nói: "Hắn ngồi bên cạnh Hoa Giải Ngữ, gian dối, hắn nhất định đã chép bài thi của Hoa Giải Ngữ!"

"Đúng vậy, hắn nhất định là chép bài!" Lăng Tiếu cũng như tóm được cọc, phụ họa theo. Mắt của rất nhiều người sáng lên, phỏng chừng đã tìm được một lối thoát.

"Ngươi cho rằng những người thẩm duyệt bài thi như chúng ta đều mù hết rồi sao?" Giọng nói lạnh như băng của vị trưởng giả kia giống như một chậu nước lạnh dội tắt ảo tưởng của đám đông. Đúng vậy, bài thi của họ không chỉ qua tay một người, nhất là bài thi của ba người đứng đầu một giáp, đó là kết quả sau khi đã thương thảo, trải qua nhiều vòng thẩm duyệt. Nếu Diệp Phục Thiên chép bài Hoa Giải Ngữ, làm sao có thể không bị phát giác?

Ngón tay Diệp Phục Thiên nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn dài, thủy chung vẫn nhẹ nhàng tự nhiên như vậy. Mọi chất vấn, trước mặt sự thật vững như sắt thép, đều sẽ tan thành mây khói.

"Ta tự nhiên tin tưởng năng lực của các thầy thẩm duyệt, tuy nhiên con người ai cũng sẽ có sở thích riêng của mình. Ta vẫn như cũ không phục, muốn biết vì sao văn thí của ta lại xếp ở vị trí thứ ba một giáp, mà Diệp Phục Thiên hắn lại đứng đầu bảng?" Dương Tu giống như nhận phải kích thích rất lớn, vẫn khăng khăng kiên trì, phỏng chừng nhất định phải đập tan vị trí đứng đầu bảng này của Diệp Phục Thiên.

Vị trưởng giả kia nhìn về phía Dương Tu, ánh mắt hơi có chút thất vọng. Thất bại đối với hắn mà nói, lại khó chấp nhận đến thế sao?

Nếu như chút năng lực chịu đựng này cũng không có, cho dù thiên phú xuất chúng, độ cao trong tương lai vẫn sẽ bị hạn chế.

Diệp Phục Thiên nhìn bóng lưng phía trước, thật sự là chấp nhất nga, nhưng Dương Tu càng kiên trì, như vậy, hắn sẽ ngã càng thảm!