Chương 4: Một mồi lửa thiêu hủy
"Hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào? Xuất hiện ở Thiên Long thương hội từ bao giờ thế?"
"Tốc độ nhanh quá! Ta còn chưa kịp nhìn rõ hắn ra tay thế nào, người đã chết rồi!"
"Tu vi Võ Sư cảnh cấp ba mà dám trêu chọc Thiên Long thương hội, chỉ có con đường chết."
Đám người nhao nhao lên tiếng, không ngừng xôn xao bàn tán.
Ngay cả Tằng Phong cũng phải nhíu chặt chân mày. Vừa rồi hắn cũng không thể nhìn rõ Lâm Phong ra chiêu thế nào. Thân thủ và tốc độ này quả thực nhanh đến mức đáng sợ.
"Tốc độ của ngươi đúng là nhanh thật, nhưng đáng tiếc cũng chỉ có tu vi Võ Sư cảnh cấp ba mà thôi, tuyệt đối không phải đối thủ của ta." Tằng Phong khinh thường mở miệng: "Quỳ xuống, tự phế tu vi, ta có thể xem xét tha cho ngươi một mạng."
Lâm Phong quay lưng về phía Tằng Phong, không thèm để tâm nửa lời. Hắn chậm rãi đi tới bên cạnh Lâm Tịch đang đầu đầy máu tươi, trong lòng dâng lên nỗi xót xa vô hạn, ôn nhu nói: "Tiểu Tịch, Lâm Phong ca ca đến rồi."
"Lâm Phong ca ca, đây... đây là linh dược Tiểu Tịch mua cho huynh. Tiểu Tịch nghe người ta nói loại linh dược này có thể chữa trị đan điền, huynh... huynh mau cất kỹ đi, đừng để bọn họ cướp mất."
Lâm Tịch lấy từ trong ống tay áo ra một mảnh linh dược nhỏ, cẩn thận từng li từng tí đặt vào tay Lâm Phong.
Hốc mắt Lâm Phong ướt át. Hắn nhận lấy rồi cẩn thận cất mảnh linh dược đi, sau đó nhẹ giọng an ủi: "Tiểu Tịch yên tâm, bọn họ không cướp được linh dược đâu."
"Vậy... vậy thì tốt rồi." Lâm Tịch nở nụ cười ngọt ngào, ngay sau đó liền ngất đi.
"Thằng nhóc kia, ngươi bị điếc sao?! Ta đang nói chuyện với ngươi, ngươi không nghe thấy gì à?!" Đúng lúc này, Tằng Phong đột nhiên hừ lạnh một tiếng: "Người đâu, đánh chết nó cho ta!"
Lời Tằng Phong vừa dứt, các võ giả xung quanh lập tức ma quyền sát chưởng, lao thẳng về phía Lâm Phong. Nhưng ngay khoảnh khắc những nắm đấm kia sắp sửa chạm vào người, toàn thân Lâm Phong bỗng nhiên bùng lên kim quang quấn quanh!
Keng! Keng!
Những tiếng va chạm rợn người như sắt thép va đập vang lên rền vang. Mấy tên võ giả vừa ra tay liền bị chấn động đến mức cánh tay vặn vẹo biến hình, gãy xương đau đớn. Trái lại, Lâm Phong vẫn lông tóc vô tổn, đứng sững tại chỗ không hề nhúc nhích.
"Chuyện này... làm sao có thể?! Đám võ giả kia yếu nhất cũng là Võ Sư cảnh một giai, sao có thể ngay cả phòng ngự của thiếu niên kia cũng không phá nổi chứ?!"
"Thiếu niên đó rốt cuộc là ai? Lại có thể dùng thuần nhục thân lực lượng để đỡ chuẩn xác toàn bộ công kích của ngần ấy võ giả!"
"Thiếu niên này quả thật không đơn giản."
Ngay trong lúc đám người còn đang trầm trồ tán thưởng, Lâm Phong đã quay người, chủ động lao thẳng về phía mấy tên võ giả vừa rồi.
Phập! Phập!
Máu tươi vẩy ra tung tóe, lồng ngực mấy tên võ giả trong nháy mắt bị nắm đấm của Lâm Phong đâm xuyên, ngã gục trong vũng máu.
"Ranh con, ngươi chán sống rồi!"
Giờ khắc này, Tằng Phong triệt để nổi giận. Hắn chính là cường giả Võ Sư cảnh cấp năm thực thụ. Hắn không tin bản thân lại không thể tự tay kết liễu một kẻ mới chỉ ở Võ Sư cảnh cấp ba.
Uỳnh!
Tằng Phong tung một quyền toàn lực, uy lực mạnh đến mức đánh thủng cả một mảng tường dày. Thế nhưng Lâm Phong đã sớm biến mất, quỷ mị xuất hiện ngay phía sau lưng hắn tự bao giờ.
"Đáng chết!"
Tằng Phong hốt hoảng quay người, dồn hết sức bình sinh tấn công về phía Lâm Phong. Nhưng thân pháp của Lâm Phong vô cùng linh hoạt, tốc độ càng nhanh đến mức cực hạn. Tằng Phong dù đánh đến thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa cũng chẳng thể chạm được vào một góc áo của đối phương.
"Cút!"
Lâm Phong lạnh lùng quát một tiếng, tung một cước đá thẳng vào bụng Tằng Phong. Bụng Tằng Phong lõm sâu xuống, phun ra ngụm máu tươi, cả người bay ngược ra ngoài như diều đứt dây.
"Thằng nhóc kia, ngươi có biết Thiên Long thương hội này là sản nghiệp của Triệu gia ở Thanh Phong thành hay không? Ngươi mà dám động vào ta, Triệu gia tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!"
Đến lúc này, Tằng Phong đã hoàn toàn hoảng loạn. Hắn biết rõ mình không phải đối thủ của Lâm Phong nên đành đem thế lực của Triệu gia ra uy hiếp. Hắn tin rằng, với địa vị và trọng lượng của Triệu gia tại Thanh Phong thành, chắc chắn có thể khiến Lâm Phong phải kiêng dè.
Thế nhưng điều làm hắn không ngờ tới chính là Lâm Phong hoàn toàn để ngoài tai, ngược lại còn từng bước một tràn đầy sát khí tiến về phía hắn.
"Ngươi... ngươi thực sự muốn đối đầu với Triệu gia sao?!" Mồ hôi lạnh trên đầu Tằng Phong ứa ra như tắm.
Ngay khoảnh khắc Tằng Phong sắp sửa tuyệt vọng, một giọng nói lành lạnh đột nhiên vang lên phá tan bầu không khí: "Ai dám ở địa bàn của Triệu gia ta làm càn?!"
Ngay sau đó, một thiếu nữ với thân hình cao gầy, dung mạo tuyệt mỹ chậm rãi bước vào trong thương hội.
"Kia không phải đại tiểu thư của Triệu gia, Triệu Thanh Nguyệt sao?!"
"Không ngờ Triệu gia đại tiểu thư Triệu Thanh Nguyệt lại đến đây!"
"Triệu Thanh Nguyệt đã tới, phen này tiểu tử kia xong đời rồi!"
Đám người đứng xem khẽ lắc đầu thở dài, ánh mắt nhìn về phía Lâm Phong đã nhiều thêm vài phần đồng tình.
Trái lại, Tằng Phong như chết đuối vớ được cọc, lại một lần nữa nhìn thấy hy vọng sống sót. Hắn lộn nhào bò dậy, vội vã chạy đến trước mặt Triệu Thanh Nguyệt, run giọng báo cáo: "Tiểu thư, tên... tên nhóc đó đã giết người của Thiên Long thương hội chúng ta, giờ còn muốn ra tay giết cả ta nữa!"
"Hừ, bản tiểu thư lại muốn xem thử là kẻ nào to gan lớn mật, dám ở Thiên Long thương hội làm loạn!" Triệu Thanh Nguyệt hừ lạnh một tiếng, đưa mắt tìm kiếm khắp nơi.
Rất nhanh, ánh mắt nàng liền dừng lại trên người Lâm Phong.
"Là... là ngươi?!"
Vừa rồi Triệu Thanh Nguyệt chỉ chú ý đến những cái xác dưới đất nên không nhìn kỹ Lâm Phong. Đến hiện tại, nàng mới kinh hoàng phát hiện ra kẻ vừa ra tay tàn sát nơi này lại chính là Lâm Phong – người ngày hôm qua đã cứu mạng nàng tại Thiên U dãy núi!
Thực lực khủng khiếp của Lâm Phong vào lúc này vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí Triệu Thanh Nguyệt. Ngay cả Triệu gia nếu muốn vây giết Liệt Diễm Lang Vương thì cũng phải chịu cảnh cửu tử nhất sinh. Vậy mà Lâm Phong chỉ nương tựa vào sức một mình đã có thể dễ dàng chém chết Liệt Diễm Lang Vương. Khoảng cách giữa Triệu gia và vị thiếu niên này lớn đến mức nào có thể thấy rõ ngay.
Hơn nữa, một thiên tài sở hữu thực lực nghịch thiên như Lâm Phong, phía sau làm sao có thể thiếu được các vị cao nhân tuyệt thế chỉ điểm? Loại thiên tài có bối cảnh phức tạp và thâm sâu này, cho dù là Triệu gia cũng tuyệt đối không gánh nổi hậu quả nếu đắc tội.
"Lâm công tử, không biết đã xảy ra chuyện gì mà lại khiến ngài nổi giận lôi đình đến mức này?" Triệu Thanh Nguyệt cuối cùng cũng hạ giọng mở lời.
Lâm Phong không đáp, chỉ lạnh lùng phun ra hai chữ: "Tránh ra."
Triệu Thanh Nguyệt đờ người. Gương mặt xinh đẹp của nàng khẽ nhăn lại vì chịu ấm ức. Nàng thế nào cũng không ngờ tới Lâm Phong lại có thể tuyệt tình, không nể mặt nàng đến mức này. Dù sao nàng cũng là đại tiểu thư tôn nghiêm của Triệu gia cơ mà, chẳng lẽ ngay cả một câu hỏi cũng không thể hỏi sao?
Nhưng khi nghĩ đến thực lực thiên phú hung hãn cùng với bối cảnh thần bí của Lâm Phong, Triệu Thanh Nguyệt chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, ngoan ngoãn lui sang một bên.
"Tiểu... tiểu thư, ngài... ngài đang làm cái gì vậy?" Tằng Phong triệt để ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Triệu Thanh Nguyệt thản nhiên đáp: "Lâm công tử, chuyện của ngài, ta không can thiệp."
Nghe đến đó, nỗi sợ hãi trong lòng Tằng Phong lập tức tăng lên đến đỉnh điểm. Triệu Thanh Nguyệt là đại tiểu thư của Triệu gia, vậy mà nàng lại cung kính, thuận tùng vị thiếu niên trước mặt này như vậy. Rốt cuộc thân thế của hắn đáng sợ đến mức nào?
Băng!
Không đợi Tằng Phong kịp suy nghĩ thêm, nắm đấm của Lâm Phong đã thẳng băng xuyên thấu qua lồng ngực hắn.
"Thiên Long thương hội này, cũng không còn lý do gì để tồn tại nữa."
Lâm Phong nhàn nhạt lên tiếng, sau đó trực tiếp ném một mồi lửa vào đống linh dược khô ráo bên cạnh. Ánh lửa gặp dược liệu khô liền bùng lên dữ dội, nhanh chóng lan rộng ra và bao phủ toàn bộ Thiên Long thương hội trong biển lửa.
"Tên đáng ghét này!" Triệu Thanh Nguyệt tức tối dậm chân, hàm răng cắn chặt.
Thiên Long thương hội vốn là một trong những sản nghiệp hái ra tiền nhiều nhất của Triệu gia. Vậy mà giờ đây, nó lại bị Lâm Phong phóng hỏa thiêu rụi hoàn toàn ngay trước mắt nàng. Trong lòng nàng tự nhiên xót xa đến cực điểm. Nhưng vì e ngại bối cảnh của đối phương, nàng chỉ có thể cắn răng đứng nhìn Lâm Phong ôm Lâm Tịch rời đi.
"Cái tên này, thật sự quá đỗi lạnh lùng rồi." Giọng nói của Triệu Thanh Nguyệt vang lên giữa ánh lửa, tràn ngập vẻ u oán.