Chương 5: BOSS
'Kim Thiên Bất Canh Tân' là tài khoản trò chơi do Giang Kiều tạo ra, với nghề nghiệp lựa chọn là Triệu Hoán Sư tương đối rảnh rỗi.
Thời điểm trận đấu Quần Lâm diễn ra, hắn đã gửi một phần thư mời của thế giới Thánh Linh đến cho chín trăm chín mươi tám người chơi "có tư cách" trên thế giới.
Hiện nay giới hạn tối đa của máy chủ Thánh Linh là một ngàn người, hắn phải bảo đảm một ngàn người này đều là những người chơi kỳ cựu, hơn nữa có đủ nhiệt huyết để trong vòng một tháng mang nhân vật của mình luyện đến cấp bậc đủ cao.
Triệu Minh Duy – vị cao thủ được xưng là Tiếu gia, người sử dụng nhân vật cách đấu xuất sắc nhất trong Phân Tranh – đã được hắn xếp vào danh sách mục tiêu chăm sóc trọng điểm.
Vì thế, hắn còn đặc biệt tới tân thủ thôn, chuẩn bị hóa thân thành một "người chơi cũ" đến dẫn dắt "người mới" Triệu Minh Duy thăng cấp.
"Ngươi là người chơi của trò chơi này?" Triệu Minh Duy nhìn thấy hắn thì nét mặt hiện lên chút nghi hoặc.
Phân Tranh dù là trò chơi VR nhưng độ chân thực khẳng định chưa đủ, chỉ sợ hình ảnh trước mắt dù thực tế đến đâu, Triệu Minh Duy vẫn có thể liếc mắt nhận ra hình ảnh trong Phân Tranh là "vẽ" ra.
Thế nhưng vị thần linh của thế giới Thánh Linh này lại khác, y có thể nhìn rõ từng sợi tơ trù trên pháp bào của hắn, thậm chí từng sợi tóc của hắn dường như cũng được tính toán độc lập.
"Ngươi từng gặp NPC nào mang ID kiểu này chưa?"
Hắn chỉ vào dòng chữ 'Kim Thiên Bất Canh Tân' trên đỉnh đầu mình.
"Đúng là chưa từng thấy." Triệu Minh Duy lúng túng cười, sau đó ánh mắt liếc nhìn hai phía, "Đường phố ở máy chủ này ít người thật đấy, trò chơi mới mở gần đây sao? Phương thức đăng nhập... cũng rất kỳ quái."
Trên đường phố của Chủ Thành quả thực không có mấy "người", chỉ có ba bốn NPC đứng cô đơn nơi đó đợi người chơi đến đối thoại.
"Sáng sớm hôm nay ta cũng mới nhận được APP đăng nhập, ban đầu còn tưởng là trò đùa quái gở, không ngờ chơi cả ngày mới thấy trò chơi này thật sự rất thú vị." Khả năng nói dối của hắn đã tu luyện tới mức đại thành, nói dối mà mắt cũng không thèm chớp lấy một cái.
"Có điều cả ngày nay chỉ có mình ta là người chơi, ta còn tưởng đang chơi game offline nữa chứ! Cuối cùng cũng gặp được người mới! Hay là tổ đội đi, ta dẫn ngươi luyện cấp?"
Đầu ngón tay hắn khẽ vuốt mở bảng chức năng, trực tiếp gửi một lời mời tổ đội cho Triệu Minh Duy.
"Không cần tổ đội đâu, thêm bạn tốt là được rồi." Triệu Minh Duy từ chối lời mời tổ đội của hắn.
"Ngươi chắc chắn không cần ta dẫn dắt sao?" Hắn chỉ vào bên trái ID trên đầu mình, nơi đang hiện lên cấp bậc LV 10.
"Quái vật đều bị ngươi đánh hết thì ta còn chơi đùa gì nữa. Tuy nhiên nếu có vài công lược cùng kỹ thảo nhỏ, e là phải nhờ đại thần như ngươi chỉ dạy rồi."
Triệu Minh Duy không hoàn toàn từ chối sự trợ giúp từ hắn. Luyện cấp đánh quái vốn là một phần trải nghiệm game, y rất hưởng thụ quá trình này. Nhưng y cũng hiểu rõ tầm quan trọng của công lược, có một người chơi cũ hướng dẫn chắc chắn sẽ tốt hơn là tự mày mò.
"Công lược sao? Trò chơi này ta cũng đang trong quá trình tìm hiểu, nếu có công lược nào hay ta sẽ chia sẻ cho ngươi."
Hiện tại hắn cũng chưa nghĩ ra công lược nào tốt, bởi vì hắn cũng vừa mới hoàn thành xong chuỗi nhiệm vụ ở tân thủ thôn.
"Vậy nếu ta phát hiện ra điều gì cũng sẽ gửi tin nhắn cho ngươi. Giờ thì ta đi làm nhiệm vụ tân thủ đây, đại thần." Triệu Minh Duy vẫy vẫy tay với hắn.
Hắn đưa mắt nhìn vị đại thần cấp cao thực thụ trong giới Võng Du Hoa Quốc này rời đi.
Từng bước chân rời đi của Triệu Minh Duy trông vô cùng thư thái, thậm chí giống như một đứa trẻ vừa đến điểm du ngoạn trong chuyến dã ngoại xuân, vừa đi vừa tung tăng đầy hứng khởi.
Suốt bảy năm qua, y chưa từng thực sự khai phá một trò chơi mới nào, lại còn là một trò chơi có thể sánh ngang với Phân Tranh, hơn nữa còn ở thời kỳ Beta ngay cả người chơi cũng chỉ có vài người!
Điều này đủ để khiến bất kỳ người chơi Võng Du nào cũng phải ôm tâm trạng kích động mà khám phá.
"Ta vẫn luôn thắc mắc, tại sao không trực tiếp điều chỉnh cấp bậc của các người chơi lên mức tối đa?"
Hắn nhìn bóng dáng Triệu Minh Duy biến mất ở cuối con đường, cất tiếng hỏi Hải Lam đang lơ lửng bên cạnh.
Hải Lam hiện đang ở trạng thái ẩn thân, xuất hiện bên cạnh hắn với thân phận là linh hồn triệu hồi.
"Năng lượng mà linh hồn con người có thể hấp thụ luôn có giới hạn. Đánh quái thăng cấp chính là quá trình rèn luyện linh hồn của họ, nếu đột ngột rót vào năng lượng quá mạnh sẽ xé nát linh hồn, khiến họ mất đi bản tính." Hải Lam đáp.
"Mười ngày... Dựa vào những người chơi ở máy chủ này, liệu có thực sự ngăn chặn được những quái vật xâm lược kia không?"
Hắn vuốt nhẹ ngón tay, một bảng số liệu hiện ra trước mặt. Số lượng người chơi hiện tại là 720/1000, và trong số bảy trăm hai mươi người chơi đang trực tuyến này, người có cấp bậc cao nhất chính là hắn.
Cấp bậc hiện tại của hắn là cấp 10, người thứ hai là một Tế Ti có tên 'Gia Nãi Bất Gia Giới' đã đạt cấp 9, phía sau là một loạt năm người chơi cùng đạt cấp 8.
Đây là nhóm người chơi dẫn đầu hiện tại của Thánh Linh. Game chỉ mới mở chưa đầy một ngày, trong mười ngày tới, cấp bậc trung bình của người chơi đạt tới cấp 25 chắc chắn không thành vấn đề.
"Những chiến sĩ này... hay đúng hơn là những người chơi này là những người có tư chất tốt nhất mà ta từng gặp. Phương thức huấn luyện ngươi giao cho họ cũng có thể giúp họ nhanh chóng trưởng thành. Chỉ là vị diện xâm lược cấp 35 trở xuống, ta nghĩ không có vấn đề gì." Giọng nói của Hải Lam mang theo chút không chắc chắn, nàng trôi đến trước mặt hắn, đôi mắt màu xanh lam sẫm nhìn hắn rồi nói: "Thay vì ở đây lo lắng, chi bằng ngươi mau đi luyện cấp đi."
"Cả đời này không ngờ lại có ngày bị một NPC giục đi luyện cấp, nhưng thà thế này còn hơn là bị giục nạp tiền."
Hắn bước ra hướng ngoài Chủ Thành Thành Sư Tử Tâm, bắt đầu hành trình luyện cấp của mình.
Ba tiếng đồng hồ trôi qua, cấp bậc của hắn từ cấp 10 đã tăng lên cấp 11, đồng thời nhận được một tin nhắn trò chuyện riêng từ Triệu Minh Duy.
'Ta tìm thấy một con BOSS dã ngoại, đại thần có muốn đánh không?'
'Đánh chứ, gửi tọa độ cho ta.'
'3251, 234, 2314.'
Hắn ấn vào tọa độ Triệu Minh Duy gửi, một giao diện bản đồ ảo lập tức hiện ra trước mắt.
Vị trí định vị trên bản đồ nằm ở phía bên trái Đồng Nguyên Hùng Sư, nếu hắn nhớ không nhầm thì quái vật ở đó chủ yếu là heo rừng cấp 9.
Chỉ trong ba tiếng ngắn ngủi, cấp bậc của Triệu Minh Duy đã đạt tới cấp 8.
Tốc độ luyện cấp của y nhanh hơn hắn gấp đôi, hắn thậm chí còn nghi ngờ không biết y có dùng Thuốc Tăng Cấp Kinh Nghiệm hay loại dược dịch nào tương tự hay không.
Có lẽ đây chính là thực lực của đại thần.
Hắn đi tới tọa độ hiện tại của Triệu Minh Duy. Y đã đứng chờ được một lúc, vừa thấy hắn tới liền gửi ngay một lời mời gia nhập đội ngũ.
Hắn nhanh chóng chấp nhận lời mời. Lúc này, trang bị trên người Triệu Minh Duy cùng bao tay đã được thay mới thành trang bị khoảng cấp 5.
Nói ra thì thật xấu hổ... Trang bị trên người hắn lúc này cũng chỉ là một bộ đồ trắng cấp 5, duy chỉ có cây pháp trượng cầm trên tay là trang bị hiếm có màu lam cấp 10.
"Hải Lam, chỉnh cho tỷ lệ rơi đồ của con BOSS kia cao hơn một chút được không?" Hắn nhỏ giọng hỏi tinh linh hệ thống bên cạnh.
"Trang bị trong con heo rừng vương đó ta có thể trực tiếp nặn ra cho ngươi, cần gì phải rắc rối như vậy?" Hải Lam có chút cạn lời hỏi lại.
"Làm vậy thì còn gì là thú vị nữa." Hắn đáp.
"Không thú vị sao? Suy nghĩ của loài người các ngươi thật kỳ quặc."
Hải Lam trôi đến trước mặt con dã trư vương to cao bằng hai người trưởng thành, giơ tay nhẹ nhàng chạm vào nó.
Bất ngờ, bề mặt con dã trư vương bộc phát ra ánh sáng màu vàng óng, trước mặt hắn đột nhiên hiện lên thông báo: 'Dã Trư Vương đã nhận được sự chúc phúc của thần linh, thuộc tính quái vật tăng lên, tỷ lệ rơi đồ tăng lên.'
"Còn có cả hệ thống kiểu này sao?" Triệu Minh Duy nhìn thanh máu của con heo rừng đột ngột tăng lên gấp 1.5 lần, cảm thấy việc y cùng hắn tiêu diệt nó e là có chút nan giải.