Chương 5: Thượng cổ mỹ thực gia
Chuyện vốn dĩ chỉ là một việc nhỏ nhặt, chẳng ngờ sau một hồi náo loạn lại dẫn đến cục diện thế này, bản thân Phương Dịch cũng cảm thấy có chút cạn lời.
Bất quá đã nhận lời thì phải làm, hắn tự nhiên sẽ không nuốt lời, đó không phải là hành vi mà một đấng nam nhi nên có.
Sau khi đã quyết định xong xuôi chuyện thi đấu, Phương Dịch liền thiếu kiên nhẫn hướng về phía nhà vệ sinh bước tới. Đợi mãi mới chờ được gã kia thức tỉnh, hắn tuyệt đối không thể để thứ đó chạy mất, hắn ngược lại muốn xem thử rốt cuộc đối phương là người hay là quỷ!
Chỉ là ngay khi một chân của hắn vừa bước vào nhà vệ sinh, lại có người từ phía sau kéo cánh tay hắn lại: "Tiểu Phương, sao ngươi lại ngốc thế hả, chuyện như vậy mà cũng dám đáp ứng."
Người nói chuyện không phải ai khác, chính là người bạn cùng thôn thân thiết của hắn, An Hổ Tử.
Phương Dịch dừng bước, gãi gãi sau gáy, ha ha cười nói: "Hổ Tử ca, ta lúc đó chẳng phải là do nhất thời bốc đồng sao!"
"Ai, người trẻ tuổi các ngươi thật là, cứ nóng máu lên một cái là chuyện gì bị kích thích cũng dám nhận lời. Tiếp theo ngươi đã có biện pháp gì để ứng phó chưa?" An Hổ Tử thực sự lo lắng cho Phương Dịch, tuy rằng trong thôn khác họ, nhưng dù sao cũng có tình nghĩa đồng hương.
Nếu Phương Dịch thực sự phải quỳ xuống xin lỗi hắc diện thần, trong lòng An Hổ Tử cũng sẽ tự trách, dù sao chính y là người đã đưa Phương Dịch vào Phượng Hoàng Đại Tửu Điếm này.
"Hổ Tử ca, huynh đừng lo lắng, ta sẽ nghĩ biện pháp ứng đối!"
"Ngươi thì có thể có biện pháp gì chứ, hay là thế này đi, để ta tìm vài vị sư phó trong tửu điếm hướng dẫn cho ngươi, nước đến chân mới nhảy thì vẫn có chút tác dụng đấy!"
Nhìn ánh mắt vội vàng đầy quan tâm của An Hổ Tử, trong lòng Phương Dịch cảm thấy ấm áp, gật đầu nói: "Vậy đa tạ Hổ Tử ca!"
"Khách khí cái gì, đều là người cùng một thôn cả. Được rồi, vậy ngươi vào trước đi, đến lúc đó ta sẽ gọi điện thoại cho ngươi!"
Sau khi Phương Dịch tiến vào nhà vệ sinh, thấy xung quanh không có người, liền chui vào một buồng vệ sinh nhỏ giọng hỏi thăm: "Uy, ngươi đã tỉnh rồi phải không? Hôm nay có phải là ngươi giở trò hay không?"
Phương Dịch không biết làm sao để giao lưu với kẻ ở trong cơ thể mình, nên vẫn quen mở miệng hỏi trực tiếp.
"Uy, ngươi nói chuyện đi chứ, ngươi rốt cuộc là người hay là quỷ?"
"Ngươi ở trong cơ thể ta rốt cuộc có mục đích gì?"
Đến khi hắn hỏi tới câu thứ tư, kẻ ở trong cơ thể rốt cuộc cũng có phản hồi: "Thiếu niên lang, ngươi không cần dùng ngôn ngữ, ta có thể nghe thấy lời nói từ trong lòng ngươi!"
"Sát!" Phương Dịch chửi thầm một tiếng, thế là hắn nhắm mắt lại, bắt đầu giao lưu bằng tâm thức với kẻ trong người:
"Ngươi nghe thấy tiếng lòng của ta?"
"Nghe thấy!"
"Hôm nay có phải ngươi giở trò không? Tại sao ngươi lại đáp ứng hắn? Ngươi có biết làm vậy hại ta thảm hại thế nào không!"
Vừa nghĩ tới việc nếu thua cuộc phải quỳ xuống xin lỗi người ta, Phương Dịch liền có cảm giác muốn chết cho xong.
"Không cần lo lắng, món ăn mà hắc diện thần kia làm ra, chỉ là tiêu chuẩn cấp thấp nhất dành cho người ăn mà thôi!"
Cái gì? Phương Dịch nghe mà như lọt vào trong sương mù, bất quá hắn vẫn nghe ra được sự khinh miệt trong lời nói của kẻ kia: "Ngươi có biện pháp đối phó?"
"Có, chỉ là ban ngày ta rất suy yếu, không thể nói nhiều. Rạng sáng một giờ, chúng ta không gặp không về!"
Giọng nói của y càng lúc càng nhẹ, càng lúc càng nhẹ, đến cuối cùng đã phiêu miểu giống như tiên âm, hư hư thực thực, khó có thể nghe rõ ràng.
"Sát, rốt cuộc là cái thứ gì vậy chứ!"
Phương Dịch chửi mắng một tiếng, nhưng tảng đá lớn trong lòng rốt cuộc cũng rơi xuống! Kẻ kia đã nói có biện pháp, đoán chừng là thật sự có biện pháp.
Đối với y, Phương Dịch tuy rằng không hiểu rõ, nhưng mơ hồ cảm giác được đối phương không có ác ý.
Lần thứ nhất xuất hiện là khi hắn bị đám người Tân Hầu Tử vây công, cũng chính y đã ra mặt giúp hắn giải vây. Còn lần thứ hai này là khi hắn sắp bị hắc diện thần sa thải. Cả hai lần tình huống đều là lúc bản thân hắn đối mặt với nguy cơ.
Suy nghĩ như thế một chút, y không những không phải người xấu, ngược lại giống như thần hộ mệnh của hắn, và đây cũng chính là nguyên nhân Phương Dịch lựa chọn tin tưởng y.
Buổi trưa hôm nay đã náo loạn đến mức này, Phương Dịch cũng không cần thiết phải ở lại nơi này làm việc nữa. Từ nhà vệ sinh đi ra, hắn liền trực tiếp rời khỏi tửu điếm. Chỉ bất quá đột nhiên không có công việc, trong lúc nhất thời hắn còn có chút không quá thích ứng.
Đi loanh quanh một vòng bên bờ sông, Phương Dịch đi tới quán đồ nướng mà mình thường lui tới. Sau khi ngồi xuống, hắn bấm số điện thoại của Mã Tiểu Khiêu: "Uy, Bàn Tử, có rảnh không? Ra ngoài uống một chén đi!"
Mã Tiểu Khiêu sững sờ, nhìn lại thời gian rồi chửi ầm lên: "Ta xxx mẹ ngươi, lúc này mới bốn giờ, ngươi liền gọi ta ra ngoài ăn cơm?"
"Ngươi có tới hay không đây?"
"Chờ ta một lát!"
Phương Dịch mỉm cười, hướng về phía ông chủ hô một tiếng: "Cho mười cân thịt dê nướng!"
Hắn tâm tình không tốt, quyết định bắt Bàn Tử phải xuất huyết một phen!
Mã Tiểu Khiêu cùng thôn với Phương Dịch, bất quá gia cảnh của y lại mạnh hơn Phương Dịch quá nhiều.
Nhà y ở trên trấn có một xưởng sản xuất máy bơm nước nóng, xưởng không lớn, cũng chỉ tầm bốn mươi đến năm mươi người, thế nhưng mỗi năm cũng có thể mang lại cho gia đình y thu nhập mấy triệu tệ. Mà Mã Tiểu Khiêu, vị phú nhị đại này, cũng không cần phải đi làm, mỗi ngày chỉ cần ngồi ở trong cửa hàng trông tiệm mà thôi.
Mỗi lần ở cùng một chỗ với y, đều là y đứng ra trả tiền, Phương Dịch không nói gì, nhưng trong lòng lại ghi nhớ phần ân tình này.
Huynh đệ có nghĩa khí trợ giúp tài chính lẫn nhau, hắn nhận mà không thẹn, hắn cũng tin tưởng vững chắc rằng chờ ngày sau bản thân phát đạt, cũng nhất định không để huynh đệ phải chịu thiệt!
Mối quan hệ của họ chính là loại ngoại trừ vợ ra thì không thể ngủ chung, còn lại cái gì cũng có thể chia sẻ cùng nhau! Loại huynh đệ này chỉ cần có một đến hai người là đủ, mà Mã Tiểu Khiêu chính là một trong số đó!
Hôm nay trong tiệm có lẽ có chút bận rộn, Mã Tiểu Khiêu phải mất trọn vẹn hơn nửa giờ mới đến, mà Phương Dịch lúc này đã ăn hết năm sáu cân thịt dê.
Mã Tiểu Khiêu nhìn trên mặt bàn tràn ngập những xiên nướng, chửi ầm lên: "Đậu phộng, ngươi gọi nhiều đồ ăn như vậy sao? Thật đúng là một chút cũng không biết tiết kiệm tiền cho ta!"
Phương Dịch chỉ chỉ chiếc ghế bên cạnh: "Mau ngồi xuống đi, bằng không ta ăn sạch hết của ngươi bây giờ!"
Hắn hiện tại mỗi ngày dù có ăn một trăm cân thịt dê nướng cũng sẽ không thấy no bụng, đừng nói chi là mười cân thịt dê nướng cỏn con này!
"Giữa ban ngày ban mặt thế này lại gọi ta ra uống rượu, thất tình à?"
"Cút đi, ngươi đây là ngóng trông ta chia tay đấy hả?"
Mã Tiểu Khiêu nở nụ cười hàm hậu: "Chia tay à, ngươi có chỗ nào hợp với người ta đâu!"
Phương Dịch lườm y một cái: "Quan hệ của chúng ta rất tốt, không nhọc ngài phải bận tâm!"
"Hắc hắc! Vậy tại sao ngươi lại tâm tình không tốt?"
"Lão tử mất việc rồi, ngươi nói xem tâm tình có thể tốt được không?"
"Đậu phộng, cái này có gì mà phải thương tâm, cái công việc rách nát đó sớm nên thay đổi rồi!" Mã Tiểu Khiêu không những không thương tâm, ngược lại cảm thấy mười phần vui vẻ: "Hay là ngươi tới làm cùng ta đi!"
Phương Dịch lườm y một cái, không thèm phản ứng đến y, uống một hớp rượu rồi sâu xa nói: "Ta không phải tự từ chức, ta là bị người ta sa thải, sự tình là thế này..."
Tiếp theo, Phương Dịch đem chuyện xảy ra buổi trưa hôm nay êm tai nói ra một lượt.
Khi Tiểu Bàn nghe được Phương Dịch muốn cùng đầu bếp trưởng thi đấu, rốt cuộc không nhịn nổi nữa, cười lên ha hả: "Ngươi mẹ nó ngưu bức thật đấy, chuyện này mà cũng dám đáp ứng!"
Vừa cười, Mã Tiểu Khiêu vừa chảy cả nước mắt.
Phương Dịch mặc cho y chế giễu, qua một hồi lâu mới nói: "Cười xong chưa? Vậy thì mau chóng cho ta mượn tiền đi!"
Hôm nay hắn tìm Mã Tiểu Khiêu không phải là muốn nói chuyện thi đấu, mà là để vay tiền!
"Ngươi vay tiền làm gì thế?" Mã Tiểu Khiêu có chút kinh ngạc!
"Quản nhiều như vậy làm gì, có cho mượn hay không đây, một vạn!"
"Trời ạ, ngươi làm bụng người ta lớn rồi sao? Ách, không đúng, bụng lớn thì cũng đâu cần hao phí tới một vạn chứ!"
Phương Dịch lườm y một cái: "Ta dù sao cũng phải mua chút chất dinh dưỡng cho người ta chứ? Nhanh lên, nhận tiền!"
"Được được được, nhưng ngươi phải uống cạn chén rượu này..."
"Thật mẹ nó nói nhảm nhiều! Làm!"
Khi Phương Dịch về đến nhà thì đã là mười giờ tối, mà thông báo chuyển khoản của Mã Tiểu Khiêu cũng đồng thời gửi đến trên điện thoại di động.
Mục đích vay tiền của Phương Dịch không có gì khác, chính là để ăn!
Từ sau khi bị kẻ kia phụ thể, sức ăn của hắn liền lớn đến mức kỳ lạ, vẻn vẹn mấy ngày mà ba ngàn khối tiền tích súc đã xài hết sạch.
Có thể đoán được rằng sau khi không còn công việc ở tửu điếm, tiêu xài của hắn sẽ càng lớn hơn, một vạn khối tiền này đoán chừng đến một tháng cũng không chống đỡ nổi.
Hắn dự định sẽ thuê một căn phòng nhỏ ở bên ngoài, như vậy cũng thuận tiện cho bản thân tự nấu cơm, dù sao tự mình làm ở nhà vẫn tiết kiệm hơn một chút! Mấu chốt là ở bên ngoài có nhiều người nhìn vào như vậy, rất dễ xảy ra chuyện!
Tắm rửa một cái xong, hắn nằm ở trên giường, cầm lấy điện thoại muốn xem vài cái video để giết thời gian tịch mịch, thế nhưng chẳng được bao lâu sau liền ngủ thiếp đi.
Mà trong lúc mơ mơ màng màng, hắn lần nữa nghe được giọng nói xa xăm kia: "Thiếu niên lang, tỉnh lại, mau tỉnh lại!"
"Ai vậy?" Phương Dịch mơ hồ mở mắt ra, đứng dậy định mở cửa, nhưng khi chân vừa chạm đất, hắn mới chợt nhớ tới là kẻ kia đến, thế là ở trong lòng lặng lẽ giao lưu với y.
"Là ngươi sao?"
"Là ta!"
Trong lòng Phương Dịch có một vạn câu hỏi nghi vấn, thế nhưng lúc này lại có chút không biết phải hỏi từ đâu, qua rất lâu mới mở miệng nói: "Ban ngày lúc đó, tại sao ngươi lại không nguyện ý giao lưu với ta?"
"Nguyên thần của ta bị thương, không thể chống đỡ được quá lâu!"
"A!" Phương Dịch không hiểu những thứ này nên cũng không truy cứu đến cùng: "Vậy ngươi rốt cuộc là ai?"
"Ta là ai?" Kẻ kia dừng lại một chút, qua rất lâu mới sâu xa nói: "Ta là Thao Thiết!"
Thao Thiết?
Phương Dịch sửng sốt, khi nghe thấy từ này, phản ứng đầu tiên của hắn là một tính từ, ví dụ như Thao Thiết mỹ thực, Thao Thiết đại tiệc, chỉ là cái con Thao Thiết này rốt cuộc là thứ gì?
Thấy Phương Dịch sững sờ, Thao Thiết kia thâm trầm thở dài một tiếng: "Ta đã ngủ say quá lâu rồi, thế gian này đã không còn ai nhớ kỹ ta nữa sao?"
Phương Dịch nghe thấy tiếng thở dài, cũng cảm nhận được phần thương tâm kia, liền an ủi cười cười nói: "Làm sao lại thế được, làm sao có thể không có người nhớ kỹ ngươi chứ! Ngươi là thượng cổ thần thú cơ mà?"
Hắn chợt nhớ ra bản thân từng xem qua phần giới thiệu trong « Sơn Hải Kinh »: Hình dáng của nó như mình dê mặt người, mắt ở dưới nách, răng hổ móng người, tiếng kêu như tiếng trẻ con khóc.
Chỉ bất quá trong đó lại không nói nó là thần thú, mà là một hung thú, lịch đại văn hóa đối với nó đánh giá đều không cao, bởi vì nó đặc biệt tham ăn, đặc biệt tham lam. Hậu thế cũng dùng Thao Thiết đại tiệc, Thao Thiết mỹ thực để hình dung những món ăn mỹ vị.
Bởi vậy có thể thấy được nó rốt cuộc là cỡ nào tham ăn!
Và điều này cũng giải thích được tại sao sau khi bị phụ thể, hắn lại đói bụng đến như thế.
Chỉ là hắn không thể lý giải được, con thần thú trong truyền thuyết này làm sao lại chạy vào trong thân thể của mình?
Phương Dịch ở trong lòng âm thầm nghĩ ngợi, thế nhưng hắn lại quên mất rằng, những gì hắn nghĩ trong lòng thì Thao Thiết đều có thể biết được hết.
Thao Thiết kia hừ lạnh một tiếng, giận dữ nói: "Ta tham lam? Đó là do thế nhân vô tri! Dùng lời hiện đại mà nói, ta chính là một vị mỹ thực gia! Đời đời kiếp kiếp của ta đều là đi truy tìm mỹ vị trên thế gian!"
Nghe được lời này, Phương Dịch mồ hôi lạnh đầm đìa, minh bạch suy nghĩ của mình đều có thể bị đối phương biết được, không còn dám nghĩ lung tung nữa.
"Về phần ta làm sao tiến vào cơ thể ngươi, lão phu cũng không biết rõ, bất quá lại biết chính ngươi đã đánh thức ta, bây giờ ngươi xem như là kí chủ của ta!"
"Kí chủ?"
"Chính là ta cùng ngươi cộng hưởng chung một cỗ thân thể này. Ta có thể thông qua ngươi để nếm trải mỹ vị thế gian, mà ngươi thì có thể thông qua việc hưởng dụng mỹ thực để đạt được năng lực của ta!"
"Năng lực của ngươi? Gồm những cái gì?" Phương Dịch có chút tò mò hỏi.
Thao Thiết ngẫm nghĩ một lát rồi mở miệng nói: "Tạm thời chưa biết, ngươi chỉ mới đánh thức được một phần ký ức rất ít ỏi của ta mà thôi!"
"Vậy được rồi!" Phương Dịch có chút tiếc nuối: "Vậy ngươi nói có thể giúp ta thắng trận thi đấu này, có phải là thật hay không?"
Tâm sự của tác giả:
CONVERTER: ๖ۣۜThanh ๖ۣۜPhong
CẦU VOTE 10 ĐIỂM CUỐI CHƯƠNG!!! CẦU NGUYỆT PHIẾU, KIM ĐẬU,....
CÁC BẠN CÓ THỂ XEM CÁC TRUYỆN MÌNH CONVERT KHÁC TẠI ĐÂY:
[link bị ẩn]
Tháng này mình đang làm bộ mới là Tiên Võ Độc Tôn mong các bạn ủng hộ:
[link bị ẩn]