Chương 11: Ai là Kim Tệ?
Hàn Sâm lúc này đang ở một góc dưới chân núi, đào hố định chôn Hoàng Kim Cự Phủ ở nơi này.
Hắn tuy lợi dụng thú hồn Huyết Tinh Đồ Lục Giả biến thân để tránh khỏi sự truy đuổi của Thần Thiên Tử, nhưng việc dung hợp biến thân này lại có giới hạn về thời gian.
Thú hồn kiểu dung hợp biến thân có thể coi là một trong những loại thú hồn mạnh nhất, giúp nhân loại trực tiếp sở hữu thân thể khủng bố của dị sinh vật. Thế nhưng, đây cũng là loại thú hồn bị hạn chế nhiều nhất. Do nó trực tiếp dung hợp với cơ thể và khiến cơ thể nhân loại sinh ra biến hóa cực lớn, nên nếu gen của bản thân không đủ mạnh thì căn bản không thể chịu đựng nổi phản phệ do quá trình biến thân mang lại. Dị sinh vật càng mạnh, nhân loại càng cần gen và thân thể cường tráng hơn để chống chịu tổn thương.
Thông thường, nếu sử dụng thú hồn biến thân cấp nguyên thủy, bản thân có một điểm gen nguyên thủy thì có thể biến thân hoàn mỹ trong một phút mà không gây tổn thương cho cơ thể. Có mười điểm gen nguyên thủy sẽ chống chịu được mười phút. Nếu sở hữu gen biến dị, một điểm gen biến dị có thể duy trì biến thân hoàn mỹ trong mười phút. Ngược lại cũng như vậy, nếu bản thân có mười điểm gen nguyên thủy thì chỉ có thể chống đỡ được thú hồn biến thân cấp biến dị trong một phút.
Huyết Tinh Đồ Lục Giả là thú hồn thần huyết. Hàn Sâm chỉ có tám điểm gen thần huyết nên chỉ có thể kiên trì trong tám phút. Cho dù hắn có tính hết toàn bộ gen bình thường, gen nguyên thủy và gen biến dị hiện tại vào thì cũng không chống đỡ nổi mười phút.
Nếu dùng để chạy trốn thì còn được, chứ nếu thật sự muốn tử chiến với đám người Thần Thiên Tử, cùng lắm hắn cũng chỉ liều mạng giết chết được một hai người mà thôi.
Thú hồn thần huyết vốn không thể bị người khác nhìn thấy, nhưng Hoàng Kim Cự Phủ lại không cách nào thu vào hư không như thú hồn bình thường. Lần này, người hắn đắc tội chính là Thần Thiên Tử, nhưng dù sao đây cũng là hành động liên minh của ba nhà bên phía Quyền ca. Hoàng Kim Cự Phủ là lợi ích chung của bọn họ. Hàn Sâm làm vậy coi như đã đắc tội với cả ba đại thế lực ở Cương Giáp tị nạn sở, tự nhiên không thể nghênh ngang mang Hoàng Kim Cự Phủ về, chỉ có thể tạm thời chôn ở chỗ này.
"Nếu có thể bán Hoàng Kim Cự Phủ này lấy hai trăm vạn thì không cần phải sầu não nữa rồi." Hàn Sâm chôn xong Hoàng Kim Cự Phủ, trong lòng vẫn không khỏi hưng phấn.
Bảo cụ thần huyết tuy không đáng giá bằng thú hồn thần huyết, nhưng cũng được coi là vật giá trị liên thành. Nếu có thể bán được hai trăm vạn thì hắn hoàn toàn thỏa mãn. Về phần thú hồn thần huyết, Hàn Sâm căn bản chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ bán đi. Đây là chỗ dựa để hắn đứng vững và sinh tồn tại thế giới Đệ Nhất Thần Tị Nạn Sở này, bán đi chẳng khác nào mổ gà lấy trứng, hoàn toàn không cần cân nhắc.
Khi trở lại Cương Giáp tị nạn sở, từ xa hắn đã thấy La Thiên Dương dẫn người canh giữ ở cửa thành, tiến hành kiểm tra từng người ra vào.
"Các ngươi làm sao nhìn ra được ta có thú hồn gì chứ." Hoàng Kim Cự Phủ đã được giấu đi, Hàn Sâm tự nhiên không sợ hãi mà đi thẳng vào trong thành.
Hàn Sâm đi tới cửa liền bị ngăn lại. Một thanh niên đang muốn khám xét thân thể hắn, nhưng La Thiên Dương ở một bên lại lạnh lùng lên tiếng: "Lãng phí thời gian trên người tên phế vật đó làm gì, loại rác rưởi kia mà là Kim Tệ sao?"
"Mau cút đi, đừng ở chỗ này vướng chân vướng tay." Thanh niên kia hung tợn đẩy Hàn Sâm một cái, rồi quay đầu đi kiểm tra người khác.
Hàn Sâm liếc nhìn La Thiên Dương một cái, khóe miệng khẽ nở nụ cười lạnh rồi bước vào trong Cương Giáp tị nạn sở.
Đi trên đường, mọi người đều đang bàn tán xôn xao về chuyện ở Lạc Nhật sườn núi. Hàn Sâm nghe bọn họ cứ một tiếng "B ca", hai tiếng "B ca" mà gọi, trong lòng không khỏi thấp giọng mắng một câu: "Sát thiên đao Tô Tiểu Kiều, đặt tên gì không đặt lại đi gọi là Tệ ca, giờ thì hay rồi, biến thành B ca nghe thấp kém vẩn đục."
Bất quá khi nghe nói Thần Thiên Tử tức giận đến mức suýt đập nát cả nhà, tâm tình Hàn Sâm rất mực khoan khoái, thần thanh khí sảng bước nhanh về phòng của mình.
...
Tại một căn phòng, Tô Tiểu Kiều với vẻ mặt mếu máo đang đứng trước mặt Tần Huyên, suýt chút nữa là bật khóc: "Huyên tỷ, tỷ phải tin tưởng ta... Những gì biết ta đều đã nói hết rồi. Ta thật sự không biết Kim Tệ là ai, chỉ tình cờ gặp hắn ở Lạc Phong cốc một lần. Ta mua mấy con Tật Phong Bọ Ngựa từ tay hắn rồi mang về cho các huynh đệ nếm thử đồ tươi. Huyên tỷ không tin thì có thể hỏi bọn Tiểu Lưu, chính bọn hắn đã giúp ta chuyển Tật Phong Bọ Ngựa từ Lạc Phong cốc về."
"Hiện tại ta không muốn tính sổ với ngươi, ta muốn ngươi đi liên hệ với tên Kim Tệ kia, nói cho hắn biết ta nguyện ý trả giá cao để mua lại thú hồn thần huyết và bảo cụ thần huyết trên tay hắn. Cứ để chính hắn tự ra giá." Tần Huyên bình tĩnh nói.
"Thế nhưng ta thật sự không biết hắn ở đâu mà!" Tô Tiểu Kiều đau khổ đáp.
"Vậy thì đi tìm, tìm cho đến khi thấy hắn mới thôi. Bất quá chuyện này không được tiết lộ ra ngoài, ngươi cứ âm thầm đi tìm là được. Nếu thành công, ta tự nhiên sẽ có trọng thưởng." Tần Huyên nói xong liền phất tay ra hiệu cho Tô Tiểu Kiều lui ra, không cho y có cơ hội giải thích thêm.
Sau khi Tô Tiểu Kiều đau khổ rời đi, Tần Huyên cau mày lầm bầm một mình: "Kim Tệ rốt cuộc là ai chứ? Người của Quyền ca? Hay là do Thần Thiên Tử tự biên tự diễn một vở kịch? Nếu hắn thật sự không thuộc về bất kỳ thế lực nào, liệu có thể kéo hắn về phía ta không? Nếu không thể, mua lại thú hồn thần huyết và bảo cụ thần huyết kia cũng là một lựa chọn không tồi."
Gần như cùng một lúc, Quyền ca cũng phân phó tâm phúc của mình lặng lẽ đi tìm Kim Tệ, hy vọng có thể mua lại thú hồn thần huyết và bảo cụ thần huyết từ tay hắn.
Tuy nói là ba nhà liên minh, nhưng trên thực tế người chịu tổn thất chỉ có một mình Thần Thiên Tử. Nếu không có mũi tên Độc Bạo Lục Dực Phong cấp thần huyết kia của Thần Thiên Tử, sinh vật thần huyết đã sớm chạy thoát, Quyền ca và Tần Huyên cũng chẳng thu hoạch được gì. Hiện tại bọn họ vẫn có thể phân chia thịt của sinh vật thần huyết theo ước định, đây đã là chuyện tốt ngoài ý muốn rồi.
Ngược lại, Thần Thiên Tử vừa tổn thất một thú hồn tọa kỵ cấp biến dị, vừa lãng phí một mũi tên Độc Bạo Lực Dực Phong cấp thần huyết, kết quả lại bị người khác nẫng tay trên mất thú hồn thần huyết vốn thuộc về mình, ngay cả bảo cụ thần huyết cũng bị cuỗm mất. Rơi vào hoàn cảnh của y, ai cũng sẽ tức đến mức hộc máu.
Toàn bộ người ở Cương Giáp tị nạn sở đều đang ráo riết tìm kiếm Kim Tệ, nhưng không một ai có thể ngờ được Kim Tệ chính là Bờ Mông Cuồng Ma, cũng chẳng ai đem hai cái tên này liên hệ với nhau.
Thần Thiên Tử còn treo thưởng lấy mạng hắn, thậm chí chỉ cần cung cấp manh mối được xác thực là có thể nhận được một khoản tiền thưởng khổng lồ. Số tiền lớn đến mức nhìn vào mà Hàn Sâm đỏ cả mắt, hận không thể tự bán đứng chính mình để đến chỗ Thần Thiên Tử lĩnh thưởng.
"Ăn thịt Lục Lân Thú cấp nguyên thủy, gen nguyên thủy +1."
Hàn Sâm ngồi xổm trong bụi cỏ nhìn về phía một đầm nước sâu cách đó không xa, miệng nhai thịt khô chế từ Lục Lân Thú.
Hiện tại hắn đã sở hữu 91 điểm gen bình thường, 26 điểm gen nguyên thủy, gen biến dị vẫn là con số không, còn gen thần huyết là 8 điểm.
Đồng Nha Thú vẫn đang chậm rãi tiến hóa, Hàn Sâm chỉ có thể ra ngoài săn giết một số sinh vật cấp nguyên thủy với hy vọng kiếm thêm chút gen nguyên thủy.
Bộ giáp Hắc Giáp Trùng cấp thần huyết quá mức bắt mắt, hắn chỉ có thể đi sâu vào trong dãy núi hoang vu không người để tránh bị phát hiện rồi báo cáo cho Thần Thiên Tử. Cũng may thế giới thần chi tị nạn sở vô cùng rộng lớn, núi sâu đầm lớn nhiều vô kể, những khu vực con người chưa từng đặt chân đến rộng mênh mông. Hàn Sâm chỉ cần chui vào sâu trong núi, muốn tìm được hắn chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Đang chăm chú nhìn chằm chằm vào đầm nước sâu, Hàn Sâm đột nhiên nghe thấy tiếng người truyền đến từ phía xa, sắc mặt lập tức đại biến.