Logo

[Dịch] Siêu Cấp Thần Gen

Chương 15. Chương 15: Bán thịt

Chương 15: Bán thịt

Hàn Sâm về đến nhà liền tiếp tục tu luyện 《 Băng Cơ Ngọc Cốt Thuật 》, sẵn tiện tĩnh dưỡng thương thế. Cách mỗi hai ngày, hắn mới tiến vào nơi ẩn núp một lần để xem con Đồng Nha Thú kia đã tiến hóa thành cấp biến dị hay chưa.

Mãi đến nửa tháng sau khi nuốt vào tinh thể màu đen, con Đồng Nha Thú kia mới hoàn toàn biến đổi. Toàn thân nó hóa thành màu vàng xanh nhạt, nhìn từ xa chẳng khác nào một pho tượng điêu khắc bằng đồng thau.

Chỉ là, con này so với những sinh vật biến dị cùng loại mà Hàn Sâm từng thấy lại có chút khác biệt. Hắn nhớ những con Đồng Nha Thú biến dị do người khác săn được thường có thể hình to lớn gấp đôi bình thường. Thế nhưng, con do hắn nuôi dưỡng này kích thước lại không mấy thay đổi, thoạt nhìn khí lực cũng chẳng tăng lên bao nhiêu, kém xa so với hàng thật ngoài hoang dã.

Hàn Sâm rút con dao găm hợp kim ra, chém mạnh một nhát vào cổ nó. Kết quả là Đồng Nha Thú chẳng hề hấn gì, còn lưỡi dao găm lại mẻ mất một miếng.

"Xem ra vẫn có điểm khác biệt so với loại thường."

Hàn Sâm lập tức triệu hồi Huyết Tinh Đồ Lục Giả, hóa thân thành hình thái chiến đấu, dùng sức mạnh vặn gãy cổ con quái thú.

"Săn giết sinh vật biến dị Đồng Nha Thú. Không nhận được thú hồn. Ăn thịt có thể đạt được từ 0 đến 10 điểm gen biến dị."

Âm thanh vang lên trong đầu khiến Hàn Sâm vui mừng khôn xiết. Tuy có chút khác lạ so với loài biến dị hoang dã, nhưng chỉ cần được hệ thống công nhận là sinh vật biến dị thì không còn vấn đề gì nữa.

Điều khiến hắn đau đầu hiện tại là làm sao để bán con Đồng Nha Thú này đi. Hắn đang rất cần tiền, bằng không tự mình ăn sạch để gia tăng gen biến dị cũng là một lựa chọn tốt.

"Toàn bộ người ở Cương Giáp nơi ẩn núp đều đang ráo riết tìm kiếm Kim Tệ. Nếu dùng thân phận đó để lộ diện bán thịt thì quá nguy hiểm. Nhưng nếu dùng thân phận thật của mình, phiền phức cũng chẳng ít hơn."

Hàn Sâm suy tính hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định dùng thân phận Kim Tệ để hành động.

Tô Tiểu Kiều mấy ngày nay vô cùng muộn phiền. Tần Huyên giao nhiệm vụ cho hắn đi tìm Kim Tệ, nhưng chút thông tin hắn biết về người nọ cũng chẳng nhiều hơn nàng là bao, biết đi đâu mà tìm?

Sáng sớm tinh mơ, Tô Tiểu Kiều mang bộ mặt ủ dột bước ra ngoài. Mới đi được một bước, hắn đã vấp phải vật gì đó, lập tức ngã nhào một cú đau điếng.

"Mẹ kiếp, kẻ nào thất đức đem đá chặn ngay cửa phòng ta thế này? Đừng để ta biết là ai, nếu không ta không tha cho đâu!"

Tô Tiểu Kiều vốn đang bực bội liền lớn tiếng chửi đổng. Thế nhưng khi nhìn kỹ lại, hắn phát hiện bên dưới tảng đá dường như có đè thứ gì đó.

Hắn vội vàng tiến lại gần xem xét, bên dưới là một tờ giấy cùng một bao bố nhỏ. Trên giấy có viết vài dòng chữ:

"Năm vạn đồng, hàng thanh toán xong. Nếu muốn mua tiếp, ngày mai mang tiền đến Lạc Phong Cốc, chỉ nhận tiền mặt."

Tô Tiểu Kiều lập tức kích động. Tờ giấy tuy không ký tên nhưng góc dưới bên trái lại vẽ hình một đồng tiền xu lỗ vuông. Không cần nói, hắn cũng thừa biết là ai.

"Tệ ca!"

Tô Tiểu Kiều reo lên trong lòng, lần này không dám hét lớn thành tiếng. Hắn dáo dác nhìn quanh, thấy không có bóng người mới vội vàng nhặt bao bố và tờ giấy lên, chạy tót vào trong phòng rồi chốt chặt cửa lại.

Hắn cẩn thận mở bao vải ra, bên trong là một miếng thịt khô hình thuôn dài, số lượng không nhiều, chỉ tầm hai ba miếng cắn. Tô Tiểu Kiều cắn răng một cái, bỏ miếng thịt vào miệng nhai ngấu nghiến rồi nuốt ực xuống bụng.

"Ăn huyết nhục Đồng Nha Thú biến dị, nhận được một điểm gen biến dị."

Thông báo vang lên trong đầu khiến Tô Tiểu Kiều vừa mừng vừa sợ: "Thịt Đồng Nha Thú biến dị thật này! Tệ ca săn được sinh vật biến dị sao? Hắn hẹn mình mang tiền đến Lạc Phong Cốc, chẳng lẽ trên tay vẫn còn dư thịt để bán?"

Nghĩ đến đây, hắn càng thêm hưng phấn. Phen này đúng là trúng mánh lớn, không chỉ chuyển được lời của Tần Huyên mà còn có cơ hội mua được huyết nhục biến dị, quả là nhất cử lưỡng tiện.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Tô Tiểu Kiều đã lên đường tiến về Lạc Phong Cốc. Thế nhưng sau khi đến nơi, hắn đợi ròng rã nửa ngày trời vẫn không thấy tăm hơi Hàn Sâm đâu.

Từ lúc mặt trời chưa mọc cho đến khi đứng bóng, đừng nói là Kim Tệ, ngay cả một bóng ma cũng chẳng thấy xuất hiện.

"Mẹ kiếp, không lẽ mình bị leo cây rồi?"

Tô Tiểu Kiều đang lúc nản lòng muốn bỏ về thì bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên ngay bên cạnh: "Tiền mang đủ chưa?"

Hắn giật nảy mình quay đầu lại, liền thấy Kim Tệ trong bộ giáp vàng óng ả đang lồm cồm bò ra từ một bụi cỏ cách đó không xa.

"Tệ ca, không phải anh đã trốn ở đây suốt từ sáng đến giờ đấy chứ?" Tô Tiểu Kiều trợn tròn mắt hỏi.

"Ta đã nấp ở đây từ đêm qua rồi. Ngươi cũng biết tình cảnh hiện tại của ta, không cẩn thận không được." Hàn Sâm thản nhiên đáp.

"Tệ ca, em thật sự bái phục anh. Nhưng anh cứ yên tâm, làm sao em có thể bán đứng anh được chứ? Anh chịu bán thịt biến dị cho em là em biết ơn còn không hết, tuyệt đối không có ý đồ gì khác."

Tô Tiểu Kiều giơ ngón tay cái tỏ ý thán phục. Việc nằm bất động dưới đất suốt một đêm kèm một buổi sáng rõ ràng không phải là việc mà người bình thường có thể chịu đựng được.

"Bớt lời vô ích đi, tiền đâu?"

Hàn Sâm kéo từ trong hố ẩn nấp ra một chiếc bao lớn, ném thẳng đến trước mặt Tô Tiểu Kiều.

Tô Tiểu Kiều vội mở bao ra xem, bên trong toàn là loại thịt khô giống hệt miếng hắn ăn sáng qua, ước chừng phải đến bảy tám cân. Hắn mừng rỡ hỏi: "Tệ ca, số thịt khô này đều là thịt Đồng Nha Thú biến dị sao?"

"Bằng không thì là gì? Đây là toàn bộ huyết nhục của một con Đồng Nha Thú biến dị chế thành, cộng thêm miếng ngươi ăn ngày hôm qua, một mẩu vụn cũng không thiếu. Hai triệu đồng một phần, một cắc cũng không bớt." Hàn Sâm ra giá.

"Được, hai triệu thì hai triệu."

Tô Tiểu Kiều lập tức giao ra hai xấp tiền mặt cho Hàn Sâm. Tuy nhiên, nhìn phân lượng có vẻ hao hụt nhiều, hắn hơi bán tín bán nghi không biết đây có phải là nguyên một con hay không.

Hàn Sâm nhìn ra sự hoài nghi trong mắt đối phương, vừa thu tiền vừa giải thích: "Đây là bí phương gia truyền, thịt khô đã được cô đọng đều là tinh hoa, ăn vào ngươi sẽ tự hiểu. Nguyên một con Đồng Nha Thú, không thiếu một tí thịt nào đâu."

Hắn cố ý làm thành dạng thịt khô là để tránh người khác nhìn thấy hình dáng nhỏ bé bất thường của con Đồng Nha Thú biến dị kia, đỡ sinh ra nghi ngờ.

"Em đương nhiên tin tưởng Tệ ca rồi."

Tô Tiểu Kiều ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Tệ ca, chắc anh cũng biết em làm việc cho Tần Huyên. Nàng có lời muốn chuyển tới anh, nàng muốn mua lại con thú hồn thần huyết và cây Hoàng Kim Cự Phủ mà anh kiếm được hôm đó, giá cả có thể thương lượng."

"Ồ, nàng định trả bao nhiêu?"

Hàn Sâm vốn dĩ cũng muốn bán chiếc rìu vàng kia đi. Vật đó mang theo bên người quá bất tiện, lại quá phô trương, hiện tại vẫn đang được hắn chôn dưới hố.

"Chuyện này thì phải để hai người trực tiếp gặp mặt đàm đạo, em chỉ chịu trách nhiệm truyền lời thôi." Tô Tiểu Kiều nhún vai nói.

"Gặp mặt thì khỏi đi. Ngươi về nói với Tần Huyên, nếu nàng thật sự muốn mua thì cứ tự ra giá rồi báo lại cho ta. Nếu cái giá hợp lý, ta tự khắc sẽ cân nhắc."

Hàn Sâm lạnh lùng từ chối. Đối với hắn lúc này, việc trực tiếp gặp mặt Tần Huyên mang lại rủi ro quá lớn.