Chương 9
Khách sạn Quốc tế Seoul nằm ở khu vực phồn hoa bậc nhất Seoul. Tòa nhà cao vài chục tầng với kiến trúc độc đáo, nội thất bên trong vô cùng xa hoa. Trình độ của các bếp trưởng và nhân viên phục vụ tại đây đều thuộc hàng top đầu Seoul, những người đến đây tiêu phí hẳn nhiên đều thuộc giới phi phú tức quý.
Các nhân viên phòng kỹ thuật của công ty Thần Thoại sau khi tan làm đã sớm tụ tập đông đủ tại nơi này. Mặc dù lương của họ khá cao nhưng cũng không thể tùy ý đến đây tiêu xài, bởi chi phí cho một bữa ăn ở đây nếu không tốn đến vài vạn thì chẳng thể nào xong được. Nhờ Chương Kiến Minh đã nói trước bữa ăn này do công ty chi trả nên họ mới đến đông đủ và nhiệt tình như thế.
Tranh thủ lúc nhân vật chính còn chưa tới, một nhóm lập trình viên bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Này, mọi người nói xem vị đại thần mà Trưởng phòng Chương mời tới rốt cuộc là thần thánh phương nào thế?"
"Thần thánh cái gì chứ, chẳng phải cũng là người sao? Có điều hắn có thể hoàn thành chương trình đó thì đúng là một nhân vật rất cừ."
"Đúng rồi, ta nghe nói trưởng phòng trực tiếp bổ nhiệm hắn làm Kỹ sư trưởng, lương cố định một tháng lên đến mười vạn. Cộng thêm tiền thưởng và phúc lợi thì chẳng phải sắp bay lên trời rồi sao?"
"Kỹ sư trưởng chẳng phải là lão Vương sao? Trưởng phòng làm sao lại..." Mọi người nói đến đây đều quay sang nhìn lão Vương.
Lão Vương tên thật là Vương Đại Quang, tên tuy hơi bình dân nhưng bản lĩnh lại không nhỏ. Vương Đại Quang năm đó được công ty Thần Thoại bỏ ra số tiền rất lớn để đào từ một công ty công nghệ internet khác về. Mấy năm nay y luôn là ái tướng dưới tay Chương Kiến Minh, đã giải quyết cho hắn không ít vấn đề hóc xúa.
Theo lẽ thường mà nói, dù có mời người giỏi hơn về thì Chương Kiến Minh cũng không nên dễ dàng thay người như vậy, trong lòng mọi người đều cảm thấy rất nghi hoặc.
Vương Đại Quang cười ha hả nói: "Mọi người nhìn ta làm gì? Làm Kỹ sư trưởng hay không thì lương của ta vẫn nhiều như thế. Hơn nữa, phòng kỹ thuật chúng ta chẳng phải ai có bản lĩnh thì người đó làm Kỹ sư trưởng sao? Vừa hay lần này lỗ hổng chương trình nhiều như vậy, ta cũng không giải quyết được, cứ để vị đại thần trong dân gian kia thử xem. Nói không chừng khi gặp người ta, ta còn phải gọi một tiếng tiền bối ấy chứ."
"Đúng vậy, hắn chừng như là một nhân vật đã nghiên cứu chương trình máy tính hơn mười năm rồi. Đến phòng kỹ thuật của chúng ta vừa hay có thể giải quyết dứt điểm khó khăn này."
Bọn họ đang bàn luận thì cửa phòng được đẩy ra. Chương Kiến Minh đi ở phía trước, tài xế Tiểu Lý đi sát bên cạnh, phía sau còn có một người dáng vẻ có chút gò bó bước vào.
"Đến đây, ta giới thiệu với mọi người một chút, đây chính là Kỹ sư chương trình đỉnh cao sắp tới phòng kỹ thuật của chúng ta —— Hà Hiểu Phong!"
Chương Kiến Minh vừa nói xong, toàn bộ thành viên phòng kỹ thuật đang ngồi đều vỗ tay: "Hoan nghênh, hoan nghênh." Mặc dù trên mặt họ mang theo nụ cười lịch sự, nhưng vẫn không thể che giấu được vẻ kinh ngạc tột cùng.
Đây chính là đại sư chương trình đã giải quyết được vấn đề nan giải kia sao? Lại trẻ tuổi đến thế này ư? Bọn họ thậm chí còn nghi ngờ Chương Kiến Minh đang nói đùa. Làm kỹ thuật máy tính thì đương nhiên càng trẻ tuổi sẽ càng có sức sáng tạo.
Nhưng vấn đề khó khăn trước đó lại là một khối lượng công việc cực kỳ khổng lồ, nếu không có lượng kinh nghiệm tích lũy dày dặn thì ai có thể một mình hoàn thành chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi?
Chương Kiến Minh giới thiệu từng người đang ngồi cho Hà Hiểu Phong, mọi người đều thể hiện sự nhiệt tình. Chỉ đến khi giới thiệu đến người cuối cùng, Hà Hiểu Phong mới cảm nhận được một chút bất thường.
Vương Đại Quang ngồi tại vị trí của mình, trên mặt không có lấy nửa điểm nụ cười. Ngay từ khi Hà Hiểu Phong bước vào cửa, trong lòng y đã cảm thấy khó chịu.
Hà Hiểu Phong đến phòng kỹ thuật thì y không có ý kiến, thế nhưng việc cướp mất vị trí Kỹ sư trưởng của y khiến trong lòng y có chút nghẹn khuất. Ban đầu y nghĩ đối phương có lẽ là một lão tiền bối trong giới khoa học kỹ thuật máy tính, nhường cái danh xưng này cũng chẳng sao, dù sao tiền lương của y cũng không bị giảm.
Nhưng khi thấy Hà Hiểu Phong còn quá trẻ như vậy, tâm trạng y lập tức bốc hỏa. Ở phòng kỹ thuật, có ai mà không dựa vào thâm niên để leo lên? Trong mười người của phòng kỹ thuật thì ít nhất có tám người từng làm việc ở công ty khác, số còn lại cũng đi lên từ tân binh.
Vậy mà Hà Hiểu Phong này vừa đến đã nhảy vọt lên làm Kỹ sư trưởng, lại còn được Chương Kiến Minh coi trọng đến thế, Vương Đại Quang đương nhiên cảm thấy không cân bằng.
Khi Hà Hiểu Phong đến mời rượu, Vương Đại Quang còn không thèm đứng dậy, chỉ tùy ý nhấp nhẹ ly rượu, mắt cũng chẳng buồn liếc nhìn hắn một cái. Ly rượu của Hà Hiểu Phong vẫn lơ lửng giữa không trung, bầu không khí trở nên vô cùng gượng gạo.
Chương Kiến Minh thấy thế liền xoa dịu bầu không khí: "Đây là lão tiền bối của phòng kỹ thuật chúng ta, nếu ngươi có vấn đề gì đều có thể tìm y hỗ trợ."
Vương Đại Quang cười ngoài nhếch trong nói: "Ta thấy vẫn là Hà thủ tịch bản lĩnh cao hơn, còn ta thì chỉ đánh cá cừu là đủ rồi." Trong lời nói này đầy mùi mỉa mai, ngay cả đồng nghiệp trong phòng kỹ thuật cũng nhận ra điều không ổn.
Một nhân viên lâu năm đứng dậy nâng ly nói: "Phòng kỹ thuật chúng ta làm việc gì cũng phải phối hợp. Hà thủ tịch mới đến, chúng ta đương nhiên sẽ tận lực phối hợp với hắn. Đến đây, chúng ta cùng nhau kính Hà thủ tịch một ly!"
Mọi người cùng đứng dậy kính rượu, Vương Đại Quang thấy Chương Kiến Minh có mặt ở đây cũng đành bất lực đứng lên. Hà Hiểu Phong mới đến tự nhiên không thể nổi giận làm gì.
Tiệc đón tiếp tiếp tục diễn ra. Đối với vị Kỹ sư trưởng mới đến này, các nhân viên phòng kỹ thuật đương nhiên lần lượt đến mời rượu. Vương Đại Quang nhìn cảnh này lại càng thêm bất mãn, tân binh mới đến liền quên mất người cũ rồi sao? Hà Hiểu Phong này còn chưa chính thức đi làm mà các ngươi đã lo nịnh bợ hắn. Hơn nữa, phòng kỹ thuật cũng không phải là nơi dưỡng lão, không có chút thực lực thì sao mà trụ nổi? Hà Hiểu Phong này bất quá chỉ là thử vận khí làm xong một chương trình, sau này nếu không có thành tựu thì chẳng phải vẫn phải ngoan ngoãn từ chức hay sao!
Đương nhiên, hiện tại cũng không thể để hắn quá đắc ý. Vương Đại Quang đã xấp xỉ năm mươi tuổi, không chỉ là cao thủ chốn công sở mà còn là cao thủ trên bàn rượu. Muốn chỉnh một người thì quá dễ dàng.
"Hà thủ tịch, để hoan nghênh ngươi đến phòng kỹ thuật, ta mời ngươi một ly!" Vương Đại Quang đứng dậy, tự tay rót đầy một ly rượu trắng cho Hà Hiểu Phong.
Mọi người đều kinh ngạc, Vương Đại Quang đây là muốn chủ động ra tay sao? Thật không đúng với lẽ thường chút nào!
Hà Hiểu Phong không thể làm mất mặt đối phương trước mặt mọi người nên đành phải uống. Vương Đại Quang lại nói với người bên cạnh: "Tiểu Cao, lần này ngươi là một trong những người phụ trách dự án, sau này nhất định phải phiền phức Hà thủ tịch nhiều, thế nào cũng phải kính hai ly chứ?"
Tiểu Cao ngơ ngác một hồi, ta chẳng phải vừa mới kính xong sao? Vương Đại Quang còn cố ý đứng dậy giật lấy ly của Hà Hiểu Phong, cười nói: "Đến đây, việc rót rượu cho Hà thủ tịch cứ giao cho ta, các ngươi ai cũng đừng giành!" Y vừa nói vừa rót đầy một ly rượu đế cho Hà Hiểu Phong.
Hà Hiểu Phong xem như đã nhận ra, Vương Đại Quang này rõ ràng là muốn chuốc cho hắn say khướt. Bất quá hắn cũng không sợ, từ sau khi ăn "Cường Cân Kiện Cốt Đan", hắn cảm thấy thể chất của mình đã tốt lên không biết bao nhiêu lần. Vừa rồi uống nhiều rượu như thế mà hắn vẫn chẳng có chút cảm giác say nào.
Lại một chén rượu nữa được uống cạn, Vương Đại Quang nhanh chóng rót đầy, còn xúi giục những người xung quanh đến mời rượu. Vương Đại Quang làm Kỹ sư trưởng mấy năm, hiện tại tuy bị Hà Hiểu Phong chiếm mất vị trí nhưng trong tay y vẫn còn rất nhiều quyền lực. Mọi người không thể không nể mặt y, đành phải luân phiên đến chuốc rượu Hà Hiểu Phong.
Hà Hiểu Phong cũng bốc hỏa tính khí. Tốt lắm, muốn uống đúng không? Để xem ai chuốc ai! Hắn liền học theo Vương Đại Quang, rót đầy cho y một ly rượu rồi nói: "Lão Vương, ngươi là tiền bối, kinh nghiệm đều phong phú hơn ta, đến đây, ta mời ngươi một ly."
Vương Đại Quang thầm cười giễu, uống rượu sao? Nhóc con như ngươi mà đòi uống thắng ta sao, đùa à? Cái bụng bự mười mấy năm nay của ta là do luyện ra thật đấy.
Thế là hai người cứ như vậy lao vào đố rượu, ngươi một ly ta một ly, coi rượu đế như nước cất mà uống. Chương Kiến Minh cũng không thể khoanh tay đứng nhìn thêm được nữa, liền lên tiếng khuyên: "Tiểu Hà, ngươi chậm lại một chút. Rượu này lúc nào uống chẳng được, đừng để ảnh hưởng đến sức khỏe. Tửu lượng của Lão Vương rất lớn, ngươi đừng giận dỗi làm gì."
Người phụ trách dự án tên Cao Chính cũng nói: "Lão Vương, Tiểu Hà là thanh niên trẻ tuổi, sao uống lại ngươi được? Lần này tha cho hắn một lần đi, ngày mai hắn còn phải đi làm nữa!"
Hà Hiểu Phong phất tay một cái, giả vờ như ma rượu đã nhập vào người, nói: "Đừng, ta và Lão Vương vừa gặp đã như tri kỷ, hôm nay nhất định phải không say không về, ai cản ta là ta giận đấy!"
Vương Đại Quang mừng rỡ ra mặt, tiểu tử này đúng là tự tìm đường chết! Hôm nay nếu không chuốc cho hắn nhập viện thì y quyết không hả được cơn giận này!
"Các ngươi nghe thấy chưa, đây là hắn thịnh情 khó khước đấy nhé! Đến đây, Hà thủ tịch, ta lại rót đầy cho ngươi một ly nữa."