Chương 14: Lần nữa ký sinh
Động tĩnh bên này của Cổ Thông đã làm giật mình thiếu phụ Từ Tích Duyên.
Từ Tích Duyên nhìn thấy Nhị Hóa đang di chuyển rất nhanh bên cạnh mình thì trợn tròn mắt. Nàng chỉ biết ngây người nhìn chằm chằm vào thứ đồ vật thần kỳ này.
Đang chìm đắm trong cảm giác khóc không thành tiếng, Cổ Thông thấy Từ Tích Duyên đi vào cũng đồng dạng trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn thiếu phụ cùng tiểu nữ đồng.
"Bộp!" Nhị Hóa rốt cuộc cũng đóng cửa phòng lại.
Cổ Thông phục hồi tinh thần, bất đắc dĩ thốt lên hai tiếng: "Ký sinh, ký sinh."
Trong linh hồn của hắn lại một lần nữa xuất hiện hai hạt giống linh hồn, lập tức chui vào trong óc của thiếu phụ Từ Tích Duyên cùng tiểu nữ đồng Dương Hi Hi, hoàn thành việc ký sinh đối với hai người.
Bốn hạt giống linh hồn, trong vòng chưa đầy hai phút, Cổ Thông đã ký sinh bốn người, lại tiêu tốn mất hai hạt giống, trước mắt chỉ còn lại bốn mươi ba hạt giống linh hồn.
"Thúc thúc, ôm một cái!" Tiểu nữ đồng Dương Hi Hi chạy về phía Cổ Thông, nũng nịu đòi ôm.
Cổ Thông lắc đầu rồi cúi xuống ôm lấy Dương Hi Hi. Tiểu nữ đồng cảm thấy vòng tay của thúc thúc còn mềm mại hơn cả vòng tay của mụ mụ.
Từ Tích Duyên, Chu Dĩnh cùng Cổ Nam Nam dâng lên một cảm giác kỳ quái. Các nàng xiết bao hy vọng người được Cổ Thông ôm vào lòng lúc này là mình.
"Tích Duyên tỷ, Chu a di, hoan nghênh các ngươi đã đến. Nhị Hóa, châm trà!" Cổ Thông mỉm cười nhìn các nàng nói.
Từ Tích Duyên và Chu Dĩnh nhìn Cổ Thông bằng ánh mắt hoàn toàn thay đổi. Cảm giác truyền đến từ sâu trong linh hồn khiến các nàng cảm thấy Cổ Thông còn thân cận hơn cả trượng phu của mình, giống như các nàng đã trở thành một phần cơ thể của hắn, không thể tách rời.
Cổ Nam Nam cũng rốt cuộc bò dậy. Sự phẫn nộ vô hạn đối với Cổ Thông trước đó, cùng những suy nghĩ về các phương pháp giáo huấn hay ngược đãi hắn đều biến mất không còn một mảnh. Trong linh hồn nàng chỉ còn lại ý niệm thân cận vô tận dành cho Cổ Thông.
"Cổ Thông, rốt cuộc cũng tìm được ngươi rồi!" Cổ Nam Nam hưng phấn chạy tới, trao cho Cổ Thông một cái ôm thật sâu.
"Ta đi, đúng là quá Nam Nhân Bà rồi!" Bộ áo ngủ mỏng dảnh trên người Cổ Nam Nam khiến Cổ Thông khi ôm càng cảm nhận rõ ràng, cảm giác chẳng khác nào đứa em trai đang gấu ôm lấy hắn.
"Trà của các ngươi đây, xin mời dùng chậm." Tốc độ của Nhị Hóa vô cùng nhanh chóng, đã hoàn thành xong nhiệm vụ châm trà.
Ánh mắt của ba người Từ Tích Duyên, Chu Dĩnh và Cổ Nam Nam dán chặt vào người Nhị Hóa, đặc biệt là Chu Dĩnh, bởi nàng chính là chuyên gia trong lĩnh vực này.
Tuy nhiên Cổ Thông không chủ động nói thì các nàng cũng không tiện hỏi. Cảm giác từ linh hồn truyền đến khiến việc không hỏi chuyện này trở thành một điều đương nhiên. Nếu là trước kia, các nàng chắc chắn sẽ truy vấn ngay lập tức, đặc biệt là Chu Dĩnh hẳn sẽ đòi tháo tung Nhị Hóa ra để nghiên cứu một trận.
Cổ Thông ngồi xuống, ánh mắt có chút bất đắc dĩ nhìn mọi người. Hạt giống linh hồn trên người bốn người trước mắt đã không thể thu hồi lại được nữa. Một khi thu hồi, linh hồn của các nàng sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho hạt giống, biến các nàng thành những người sống không có linh hồn.
"Cũng may đối tượng ký sinh đều là những người có năng lực, nếu không thì thật sự lãng phí vô ích mấy hạt giống linh hồn rồi." Cổ Thông nhìn bóng lưng mấy người đi ra khỏi cửa, thầm thì trong lòng.
Trải qua nửa giờ trò chuyện, hắn đã cho các nàng rời đi. Điều khiến Cổ Thông kinh ngạc là Chu Dĩnh lại là một chuyên gia nghiên cứu người máy trí tuệ nhân tạo. Hơn nữa về mảng trí tuệ nhân tạo, Chu Dĩnh là một trong những chuyên gia hàng đầu toàn quốc, quan trọng hơn nàng còn là viện sĩ của trung khoa viện, từng tham gia nghiên cứu trí tuệ nhân tạo cho thiết bị dò xét không người lái trong hàng không vũ trụ.
Cổ Nam Nam được Cổ Thông bổ nhiệm làm phó tổng giám đốc của công ty mạng Nhị Hóa. Trong trường hợp Cổ Thông không có mặt, nàng có toàn quyền xử lý tất cả mọi việc của công ty.
Về phần Từ Tích Duyên, sau khi bị ký sinh, Cổ Thông đã triệt để khống chế nàng. Văn phòng luật sư Tích Duyên của nàng coi như gián tiếp thuộc về Cổ Thông, toàn bộ công việc pháp lý của công ty mạng Nhị Hóa đều được giao cho nàng.
Còn lại tiểu nữ đồng Dương Hi Hi chưa có năng lực gì, chỉ có thể đợi nàng trưởng thành.
"Nhị Hóa, bản thử nghiệm Software ưu hóa Nhị Hóa của chúng ta có lượt download thế nào rồi?" Cổ Thông lên tiếng hỏi.
Hắn đã ngủ hơn hai mươi tiếng đồng hồ, bản thử nghiệm cũng đã tải lên các nền tảng Software trong nước chừng ấy thời gian, có lẽ đã thu được chút hiệu quả rồi.
"Tải lên sao? Lão bản, chúng ta còn chưa tải lên mà." Nhị Hóa có chút ngơ ngác.
Cổ Thông vỗ vỗ đầu mới nhớ ra, ngày hôm qua hắn quá mệt mỏi nên đã quên mất việc bảo Nhị Hóa tải Software lên.
"Bây giờ tải lên đi, mặc kệ là trang web trong nước hay trang web các nước ngoài, đều tải lên cho ta." Cổ Thông nói với Nhị Hóa. Software làm ra là để cho người khác dùng, phải để người sử dụng trải nghiệm.
Cổ Thông suy nghĩ một chút rồi nói thêm: "Nhị Hóa, ở nước ngoài có thể dùng chút thủ đoạn quảng bá đặc thù, nhưng không được làm quá trớn."
"Đã rõ." Nhị Hóa gật đầu.
Theo kế hoạch ban đầu của Nhị Hóa, sau khi tải Software ưu hóa lên từng trang web, nó sẽ trực tiếp đẩy lên top đầu. Nhưng nghe Cổ Thông nói trong nước không được làm vậy, nó chỉ đành đi theo quy trình tải lên bình thường. Còn tại các quốc gia nước ngoài, Nhị Hóa có thể trực tiếp đẩy lên top ngay sau khi tải xong, bỏ qua khâu xét duyệt của trang web để tự quảng bá.
Lời dặn "không được quá phận" của Cổ Thông đã khiến Nhị Hóa hiểu rằng không thể trực tiếp đẩy lên top tuyên truyền trên mọi nền tảng Software, mà cần phải tiến hành quảng bá trong phạm vi hợp lý, có thể chấp nhận được. Dù sao quá phô trương sẽ chỉ chuốc lấy những phiền phức không cần thiết.
Một cái Software ưu hóa nho nhỏ cứ như vậy dưới sự thao tác của Nhị Hóa đã xuất hiện trên các nền tảng Software của từng quốc gia trên thế giới. Trong nước còn cần chờ đợi xét duyệt chính thức, nhưng ở nước ngoài thì đã trực tiếp xuất hiện trên website và có thể download ngay lập tức.
"Đúng rồi Nhị Hóa, nếu chúng ta tự dựng website chính thức mà lại không có Server riêng, liệu có thể để người sử dụng toàn cầu đều tải xuống từ trang web đó không?" Cổ Thông hỏi.
Vấn đề này chính là trọng điểm trong trọng điểm. Trong tương lai, nếu treo bản thu phí của Software ưu hóa trên nền tảng của người khác thì lợi nhuận thu được cũng phải chia cho họ. Đem đồ trong tay mình chia cho người khác, cảm giác này thật sự quá khó chịu.
"Không thể." Nhị Hóa lắc lắc thân thể đáp.
Cổ Thông đành bất đắc dĩ. Dựng website chính thức thì Nhị Hóa có thể làm xong rất nhanh, thế nhưng để sở hữu Server riêng thì một công ty mới đăng ký với vốn liếng hai mươi vạn như hắn không thể mua nổi, cũng chẳng thuê nổi. Nhị Hóa tuy có thể lén lút treo nhờ lên Server của kẻ khác, nhưng điều này lại trái với nguyên tắc của Cổ Thông. Đã là công ty chính quy thì sao có thể làm loại chuyện lén lút đó.
"Bất quá, chờ những đồ vật ta mua về đến nơi và hoàn thành đại cải biến, ta có thể tự đóng vai trò làm Server, đồng thời đủ năng lực chế tạo ra Server tiên tiến nhất trên thế giới." Nhị Hóa tràn đầy tự tin nói.
Đối với một Nhị Hóa đang vô hạn tiến hóa, Cổ Thông đương nhiên tin tưởng nó có năng lực này. Những vật tư mua từ nước ngoài ít nhất cũng cần khoảng một tuần mới chuyển tới, có vài thứ thậm chí phải mất một tháng.
Cổ Thông suy nghĩ một chút rồi dặn: "Nhị Hóa, trong vòng một tháng tới, đối với bản Nhị Hóa ưu hóa Software đời đầu của chúng ta, ngươi hãy làm tốt công tác mở rộng ở hậu trường."
"Tốt, lão bản."
Trải qua một tháng làm nóng thị trường, Cổ Thông tin tưởng Software ưu hóa của Nhị Hóa ở trong nước dù không đạt được hàng triệu người sử dụng thì cũng sẽ có hơn chục vạn người dùng.