Chương 5: Chỉ có thể cầu sư phụ giúp một chuyện rồi
"Không quên tâm nguyện ban đầu, mới có được kết quả vẹn toàn..."
Đại sư huynh Vương Trường Sinh thầm nghiền ngẫm lời nói của Trần Trường An. Dù hắn đã đạt tới Đạo Thể tiểu thành, nhưng đối với những đạo lý huyền diệu đến tận cùng này, hắn vẫn nghe mà đầu óc choáng váng. Sau đó, hắn quay sang nhìn vào căn phòng nhỏ của Trần Trường An.
Khắp căn phòng tràn ngập lá bùa, bên trên vẽ những đường cong ngoằn ngoèo nghiêng ngả, nằm la liệt dưới đất, có vài tấm thậm chí còn dính trên tường.
"Ái chà, cái đầu này của ta thật là đoản trí. Sư huynh xin chờ một lát, ta đi dọn dẹp ngay."
Trần Trường An vỗ đầu một cái. Mấy ngày gần đây hắn vẽ bùa có chút tiến bộ, bèn thử thách bản thân vẽ một số loại bùa khó hơn.
Hắn vừa thu dọn vừa cười nói: "Sư huynh, huynh cũng biết đó, ta sống cùng tiểu sư muội, muội ấy còn nhỏ, thường xuyên đại tiểu tiện không tự chủ, cho nên đống bùa bỏ đi này đều được dùng làm tã lót cho muội ấy. Tất nhiên, bản thân ta cũng đang học vẽ phù lục. Sư huynh cũng hiểu mà, thiên phú của ta kém cỏi, chỉ có thể thử nghiệm xem bản thân có chút năng khiếu nào ở các phương diện khác hay không."
Hắn thầm nghĩ: "Thật xin lỗi sư muội, ta nuôi muội một năm nay, đã đến lúc muội phải báo ơn rồi. Tuy tuổi muội còn nhỏ, năng lực không lớn, nhưng cái nồi nhỏ này muội vẫn gánh nổi."
"Ồ? Sư đệ, vậy việc vẽ bùa đó... có thu hoạch gì không?" Vương Trường Sinh không để ý đến chuyện tã lót, gặng hỏi.
"Không có, không có đâu, chỉ như gà bới mà thôi, ta nhìn vào còn chẳng hiểu gì." Trần Trường An cười đáp.
Hắn thật sự không có thiên phú vẽ bùa sao? Đúng mà cũng không đúng.
Lúc mới bắt đầu, việc vẽ bùa quả thực vô cùng khó khăn. Thế nhưng, khi hắn đối chiếu với Ngộ Đạo Phù để mô phỏng, hắn bỗng nảy ra ý tưởng đem hàm số lượng giác cùng nguyên lý hình học dung nhập vào trong đó. Sau đó hắn phát hiện ra, hình như loại Ngộ Đạo Phù có thể kích hoạt ở Luyện Khí Kỳ này cũng không khó vẽ cho lắm...
Nghĩ đến đây, hắn thầm tự nhủ phải khiêm tốn một chút. Cứ âm thầm phát triển, tuyệt đối không được phô trương thanh thế. Hắn mới tu luyện đến đâu chứ?
Nhìn lại Đại sư huynh xem, người ta mới tu hành sớm hơn hắn mười năm, vậy mà giờ đã đạt tới cảnh giới Nhật Nguyệt rồi sao?
Hắn lại nhìn vào dòng chữ hiển thị trên hệ thống, liền mở ra xem thử:
Kết Đan Kỳ: (Ngươi còn chưa tới)
Nhật Nguyệt Cảnh: (Ngươi càng không phải)
...
Bản thân hắn vẫn chỉ là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ thất bại, có gì đáng để đắc ý chứ?
Ngay sau đó, Vương Trường Sinh gật đầu nói: "Ừm, Phù Lục Chi Đạo xác thực có chút khó khăn. Năm đó ta học vẽ bùa cũng phải mất ba tháng mới ngộ được chút ít quy tắc."
Trần Trường An ngẩn người. Ba tháng? Đúng là có chút...
"Sư huynh thật lợi hại, ba tháng đã hiểu rõ, ta đây ba tháng còn chưa biết đặt bút thế nào!" Trần Trường An thốt lên, trong lòng cảm thấy có chút cắn rứt lương tâm.
"Có là gì đâu. Ta thấy sư đệ tuy... nhưng lại vô cùng chăm chỉ khắc khổ. Nếu như sư đệ có chỗ nào không hiểu, có thể cùng sư huynh trao đổi, dù sao chúng ta cũng là đồng môn!" Vương Trường Sinh cân nhắc một lát rồi nói.
"Đa tạ sư huynh, sư đệ xin ghi nhớ!" Trần Trường An gật đầu cười đáp.
Vị Đại sư huynh này tuy thỉnh thoảng nói năng ngắt nhịp hơi kỳ lạ, nhưng tính cách lại vô cùng ôn hòa. Hắn thầm nghĩ không biết năm đó đặt tên cho tiểu sư muội là Vương Tri Hi có đúng hay không. Nhưng thôi, cái tên này cũng gọi suốt một năm rồi, sư muội cũng đã hình thành phản xạ có điều kiện, giờ muốn đổi cũng không được.
Đang lúc nói chuyện, tiểu sư muội Vương Tri Hi đột nhiên chộp lấy một tấm lá bùa bay lơ lửng...
Trần Trường An lập tức biến sắc, hô lớn: "Vương Tri Hi tiểu sư muội, cái đó không ăn được, không được ăn, mau nhả ra!"
Nhưng đã quá muộn, một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng thấp như hắn không tài nào ngăn cản kịp. Tuy nhiên, khi cái miệng nhỏ nhắn của Vương Tri Hi chỉ còn cách tấm bùa giấy đúng một phần mười centimet, tờ giấy kia đột nhiên hóa thành tro bay, tan biến theo gió. Cùng lúc đó, một giọng nói từ bên ngoài truyền vào.
"Tất cả ra ngoài đi, Trường An, Linh Bi khảo sát đang chờ sẵn rồi!"
Linh Hư đạo trưởng bỗng nhiên xuất hiện ở cửa phòng. Người bế tiểu sư muội Vương Tri Hi lên, cười nói: "Bẩn thỉu thế này, sợ là đã ăn không ít thứ bậy bạ rồi đúng không?"
Vừa nói, người vừa phóng ánh mắt sắc như dao găm về phía Trần Trường An.
Trần Trường An ho khan một tiếng, im lặng không nói gì, giả vờ như không nghe thấy. Qua khóe mắt, hắn thấy tay sư phụ khẽ phẩy một cái. Ngay lập tức, tiểu sư muội Vương Tri Hi từ lem luốc liền trở nên sạch sẽ tinh tươm.
Thao tác này quả thực khiến người ta phải trầm trồ.
"Sư phụ, nếu như mỗi tháng ngài đến đây nhiều hơn vài lần, đồ nhi đã không phải vấtvả như vậy!" Trần Trường An kêu oan.
Hắn nào biết cách chăm sóc trẻ nhỏ hay thay tã lót, chỉ có thể vừa vụng về nuôi muội ấy vừa tranh thủ tu luyện mà thôi. Suốt một năm qua, vì phải trông nom tiểu sư muội mà hắn lãng phí rất nhiều thời gian. Có một lần, hắn nhìn thấy tiểu sư muội tự mình bò vào giữa đàn dê... Sau bận đó, chiếc bình sữa làm bằng ruột dê do hắn chế tạo liền xếp xó, không bao giờ dùng tới nữa.
Lại có những đêm tiểu sư muội đói bụng khóc lớn, hắn còn phải thức dậy bế tiểu gia hỏa này đi đến chuồng dê. Đương nhiên, việc vẽ bùa luyện khí vốn rất hao tổn tâm thần, có đôi khi mệt mỏi đến mức không muốn rời giường, hắn đành phải dùng biện pháp qua loa đại khái để đối phó.
Những chuyện như vậy tuyệt đối không thể để sư phụ và sư huynh biết được, nếu không hắn sẽ bị đánh chết mất. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tiểu sư muội nhìn chung vẫn khá ngoan ngoãn, rất ít khi quấy khóc. Nhiều lúc khóc một hồi liền tự nín, đói bụng một lát rồi tự chìm vào giấc ngủ...
Đang mải suy nghĩ, họ đã đi đến trước Khảo Sát Linh Bi. Giọng nói của sư phụ Linh Hư đạo trưởng vang lên: "Quy tắc cũ, đặt tay lên trên!"
Trần Trường An ngoanãn làm theo.
Sau đó, Linh Hư đạo trưởng cũng đặt một tay vào phía sau Linh Bi. Trong phút chốc, linh quang chớp động rực rỡ.
"Linh khí, bát tầng!"
"Không tồi, quả thực là mỗi năm tiến một cảnh giới. Đồ đệ, ngươi tu hành vững vàng đấy!"
Linh Hư đạo trưởng lại lộ ra vẻ mặt như muốn đánh người, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trần Trường An, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kèn kẹt.
"Ha ha, sư phụ quá khen, đồ đệ ngu muội, đã làm ngài mất mặt rồi!" Trần Trường An khom người hành lễ.
"Ngươi còn biết bản thân tiến triển chậm chạp à? Đã biết mình chậm tại sao không tăng tốc lên, khiến vi sư nở mày nở mặt một chút khó khăn đến vậy sao?"
"Đệ tử ngu muội!" Trần Trường An không dám ngẩng đầu.
"Sư phụ chớ trách sư đệ. Hắn vừa phải chăm sóc đứa trẻ vừa phải tu hành, quả thực không dễ dàng gì. So với năm ngoái, hắn đã có tiến bộ rất lớn rồi!" Vương Trường Sinh tiến lên hành lễ xin giúp.
"Thôi được, từ hôm nay trở đi, Tri Hi sẽ giao cho Trường Sinh ngươi chăm sóc. Suốt ngày để muội ấy bẩn thỉu thế này, không biết đã nuốt phải bao nhiêu thứ bất tịnh rồi!" Linh Hư đạo trưởng dứt lời liền trao tiểu Tri Hi trong lòng cho Vương Trường Sinh.
Vương Trường Sinh cả kinh đến mức suýt chút nữa bay lên trời, lập tức lùi lại một khoảng thật xa, hét lớn: "Sư phụ đừng mà, cứ để tiểu sư đệ nuôi đi! Đồ đệ mắc chứng sợ nữ nhân, oa oa ô..."
Hắn quả là một kẻ tàn nhẫn với chính mình. Để trốn tránh việc chăm con nhỏ, hắn liền ngã nhào ra bãi cỏ, tay chân co giật, toàn thân run rẩy, miệng sùi bọt mép, mắt trợn ngược rồi bất tỉnh nhân sự...
Linh Hư đạo trưởng đứng hình.
Trần Trường An cũng ngẩn ngơ cả người. Diễn xuất của vị sư huynh này thật là xuất thần, đúng là một kẻ tàn nhẫn, đến mức này cũng làm được, xem ra huynh ấy cũng là một kẻ giấu nghề thâm sâu!
"Sư phụ, đệ tử gần đây tu hành luôn cảm thấy mệt mỏi, lực bất tòng tâm, tất cả là vì tiểu sư muội quá mức nghịch ngợm. Nhưng ngài xem sư huynh kìa, tuy toàn thân đang co giật, nhưng nhờ họa được phúc, ngay cả tật nói lắp bấy lâu nay cũng được chữa khỏi rồi. Đệ tử nghĩ, sư muội nên để mọi người luân phiên chăm sóc, Ngọc Đà Phong của chúng ta dù sao cũng là một gia đình lớn!"
"Ừm, Trường An nói rất có lý. Trường Sinh, ngươi chịu khó khắc phục một chút, quen tay rồi sẽ tốt thôi! Cứ quyết định như vậy đi, trừ khi có người khác bằng lòng chăm sóc thay ngươi! Hừ!"