Logo

[Dịch] Ta Chế Tạo Khoa Học Ma Pháp

Chương 6. Chương 6: Lâm Ân: Đã ta không cần dưỡng khí, vậy mọi người dứt khoát đều đừng hút!

Chương 6: Lâm Ân: Đã ta không cần dưỡng khí, vậy mọi người dứt khoát đều đừng hút!

Mười mấy nhịp thở trước, Lâm Ân đang bị bóp nghẹt cổ bỗng tiến vào một trạng thái cực kỳ kỳ dị. Mọi thống khổ dường như nhanh chóng tan biến, thay vào đó là tư duy đại não linh hoạt hơn gấp bội.

Khoảnh khắc ấy, hắn không khỏi hoài nghi phải chăng mình đã bước sang thế giới bên kia.

Nhưng thực tế không phải vậy. Hắn vẫn cảm nhận rõ ràng dòng máu và dưỡng khí lên não bị cưỡng ép chặn lại, sinh cơ của cơ thể đang dần trôi mất. Chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ thực sự tử vong!

Đối mặt với tình thế nguy hiểm này, Lâm Ân lại không hề nảy sinh bất kỳ cảm xúc sợ hãi nào. Đang lúc bị bóp cổ, trong tình trạng thiếu oxy đến nghẹt thở thì phải phản kích thế nào?

Đương nhiên là lấy răng trả răng, lấy mắt trả mắt!

Đã hắn không cần dưỡng khí, vậy tất cả dứt khoát đều đừng hút!

Lâm Ân cảm nhận được các nguyên tố phong phú trong hư không. Tâm niệm vừa động, hắn dùng tinh thần lực làm lưới, lôi cuốn lấy những phân tử dưỡng khí đang hoạt động rồi ngay lập tức rút cạn chúng!

Khi một người ở trong môi trường thiếu oxy nhưng vẫn đang gắng sức hô hấp thì điều gì sẽ xảy ra?

Andrew chính là ví dụ điển hình nhất!

Một lượng lớn khí vô hiệu tràn vào phổi, huyết áp tăng vọt cấp tốc. Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, triệu chứng thiếu oxy đã hiển hiện. Lâm Ân nhạy cảm nhận ra bàn tay đang bóp cổ mình bắt đầu xuất hiện dấu hiệu thoát lực!

Ngay chính lúc này!

Lâm Ân bỗng nhiên mở mắt. Dựa vào ký ức trước đó, vị trí đứng và phản ứng của mỗi người trong phòng đều hóa thành dữ liệu tràn vào đại não. Hắn thậm chí có thể căn cứ vào góc độ cánh tay đang giơ lên của Andrew để thực hiện một bản phân tích chịu lực chi tiết cho cái cổ của chính mình.

Vô số dữ liệu phức tạp trong nháy mắt đã được chải chuốt xong xuôi. Trong đầu Lâm Ân tái hiện một cảnh tượng ba chiều chân thực tuyệt đối, từ đó thôi diễn ra phương án xuất kiếm tối ưu nhất.

【 Đưa tay đâm thẳng, góc bốn mươi bảy độ! 】

Cánh tay Lâm Ân nâng lên, đồng bộ đâm ra đoản kiếm. Gã tráng hán cao lớn như cột điện trước mặt, dưới phản ứng thiếu oxy mãnh liệt, đã hoàn toàn mất đi khả năng chống đỡ, chỉ có thể trơ mắt nhìn mũi kiếm xuyên thấu cổ họng mình.

Cổ họng yếu ớt hiển nhiên không cách nào ngăn cản được đoản kiếm sắc bén. Máu tươi đỏ thẫm như suối phun trào ra, vấy lên y phục và mặt mũi Lâm Ân.

Andrew trừng lớn hai mắt, miệng vô thức đóng mở, hai tay gắt gao bịt lấy lỗ thủng đang không ngừng trào máu trên cổ, mang theo nỗi sợ hãi và không cam lòng ngã xuống.

Lâm Ân không chút chần chừ, ngay khoảnh khắc thoát khỏi sự kiềm tỏa đã tung một cước đá vào thân hình Andrew, hất cái xác về phía Blaney đang đứng ngây người. Bản thân hắn mượn lực phản chấn đó để thoát ly khỏi vùng thiếu oxy.

Blaney hoàn toàn không ngờ tới cục diện lại đột ngột nghịch chuyển, vẻ kinh ngạc hiện rõ trên mặt. Y phản ứng chậm một nhịp, vô thức đỡ lấy thi thể của Andrew. Đến khi nhìn rõ trạng thái tử vong của đồng bọn, y không khỏi co rụt đồng tử, một luồng hàn ý từ lòng bàn chân xông thẳng lên tim.

Gương mặt tím tái, bờ môi đỏ thẫm, đồng tử dãn rộng, tất cả đều chứng minh Andrew lâm vào tình trạng ngạt thở đột ngột nên mới không chút phòng bị mà bị đâm thủng cổ!

Chuyện này sao có thể?

Blaney sợ hãi khôn cùng. Rõ ràng trước đó là Andrew bóp cổ Lâm Ân, kết quả chính Andrew lại nghẹt thở. Chẳng lẽ đây là loại chú thuật quỷ dị thương tổn cả địch lẫn ta?

Lâm Ân thở dốc một cách có quy luật, cấp tốc khôi phục sức sống cho tứ chi. Việc bị siết cổ suốt một phút, cộng thêm cưỡng ép khống chế lượng lớn nguyên tố dưỡng khí khiến đầu óc hắn ẩn ẩn nhói đau.

Dù lợi dụng nguyên lý ngạt thở để may mắn giết chết một người, nhưng Lâm Ân không dám buông lỏng chút nào. Cuộc giao thủ ngắn ngủi vừa rồi giúp hắn hiểu rõ khoảng cách giữa hai bên. Dựa theo ký ức, những Liệp Vu Giả này đều là tinh anh có thân thủ hơn người.

Kiếm thuật từ cơ thể nguyên bản có thể đối phó với vài tên trộm cướp, nhưng một khi đối đầu với Liệp Vu Giả do Giáo Đình phái đến thì hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Vô số suy nghĩ lướt nhanh qua đầu Lâm Ân, ngay sau đó âm thanh nhắc nhở lại vang lên.

【 Cảnh báo: Trong chế độ quá tải, năng lượng hệ thống tiêu hao cấp tốc, dự kiến sẽ cưỡng chế đóng lại sau hai phút ba mươi giây. 】

Thân hình Lâm Ân khựng lại một chút. Lúc này hắn mới hiểu, khả năng khống chế nguyên tố đột nhiên tăng mạnh là nhờ sự trợ giúp từ trí não.

Nếu đã vậy... thì hãy thử dùng ma pháp xem sao!

Ánh mắt Lâm Ân ngưng tụ, nắm chặt đoản kiếm nhuốm máu. Tinh thần lực một lần nữa khuếch tán vào không khí, điên cuồng bắt lấy các nguyên tố Hydro và Oxy...

Một đoàn thủy cầu hiện ra trong hư không, sau đó cấp tốc ngưng kết thành hình...

Ma pháp vòng một —— 【 Hàn Băng Chi Nhận 】!

Băng nhận bốc lên hàn khí âm u lao đi như mũi tên. Thần sắc Blaney cứng lại, y không chọn cách đối đầu trực diện mà vung trường kiếm chém nghiêng, đánh vào cạnh của băng nhận làm nó lệch khỏi quỹ đạo.

Nhưng cũng chính trong khoảnh khắc trì trệ đó, việc chuẩn bị thi pháp đã hoàn thành. Một làn bột xám lơ lửng trong lòng bàn tay Lâm Ân, rồi bùng nổ hóa thành một đoàn hỏa cầu rực nóng...

Đó chính là một loại ma pháp vòng một khác mà hắn nắm giữ —— 【 Hỏa Cầu Thuật 】!

Nhiệt độ trong phòng đột ngột tăng cao. Cùng là ma pháp vòng một nhưng uy lực của 【 Hỏa Cầu Thuật 】 mạnh hơn 【 Hàn Băng Chi Nhận 】 rất nhiều! Quan trọng nhất là, trong căn phòng chật hẹp này, đối phương căn bản không có chỗ trốn!

Blaney ngửi thấy mùi tử vong, y bỗng vung chân đá vào chiếc tủ gỗ đã nát vụn, đẩy nó về phía hỏa cầu đang bùng nổ, sau đó xoay người túm lấy thi thể Andrew che chắn trước mặt mình như một tấm khiên thịt!

Ngay sau đó, hỏa cầu va vào tủ gỗ rồi nổ tung, ánh lửa rực trời lập tức bao trùm toàn bộ căn phòng.

Lâm Ân nhìn chằm chằm vào màn bụi khói phía trước, ra sức thở hổn hển. Hắn không có khái niệm chính xác về uy lực của ma pháp vòng một, nhưng nhìn hiệu quả thì nó chẳng kém gì một quả lựu đạn cháy. Nếu trúng trực diện, đối phương dù không chết cũng phải trọng thương...

Đang lúc suy nghĩ, một thanh trường kiếm sắc bén xé tan màn khói bụi mù mịt, lưỡi kiếm phản chiếu ánh lửa trực diện đâm tới Lâm Ân!

Kiếm này nhanh đến kinh người, tới khi Lâm Ân nhận thức được thì mũi kiếm đã sát ngay trước mắt!

Cũng may vào lúc này, nhờ hệ thần kinh liên kết với trí não, tốc độ phản ứng của hắn đã tăng lên gấp bội, khả năng phối hợp cơ thể cũng được nâng cao đáng kể. Hắn xoay ngang đoản kiếm bằng tay phải, tay trái chống lên cổ tay phải, hơi hạ thấp trọng tâm, mũi kiếm tựa vào bức tường loang lổ bên cạnh.

Keng!

Một tiếng va chạm chói tai vang vọng trong không gian chật hẹp. Lâm Ân cảm thấy hổ khẩu đau nhức kịch liệt, mũi kiếm tỳ vào tường đã lún sâu vào trong, trên thân kiếm xuất hiện một vết nứt dài.

Thật nặng...

Trong đầu Lâm Ân chỉ còn lại cảm giác duy nhất đó. Hắn lập tức buông kiếm, thuận thế ngã người xuống đất, lăn vài vòng hiểm hóc để tránh một cú đá ngang.

Tiếng gió xé rách không khí sượt qua đỉnh đầu, ngay sau đó là một tiếng động trầm đục. Lâm Ân quay đầu nhìn lại, bức tường loang lổ đã bị đá thủng một lỗ lớn.

【 Lực tác động vào tường ước tính 1.75 tấn, 65% xác suất tương đương với cú húc của bò rừng Bắc Mỹ... 】

Dữ liệu phân tích hiện lên, đồng tử Lâm Ân co rụt lại. Nếu bị đá trúng trực diện, nội tạng của hắn chắc chắn sẽ nát vụn.

Cải tạo nhân thể? Người sinh hóa? Hay là đấu khí?

Lâm Ân hiểu rõ, một người bình thường dù có qua huấn luyện chuyên nghiệp và khoa học nhất cũng tuyệt đối không thể tung ra lực chân khủng khiếp đến thế.

Điều này đã hoàn toàn vượt xa giới hạn của con người!