Logo

[Dịch] Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 5. Chương 5: Lực lượng khảo thí

Chương 5: Lực lượng khảo thí

Lời nói của Điền Hướng Đông hiển nhiên là cố ý nhắm vào Chu Văn, nhưng Chu Văn cũng không tức giận.

Kỳ thi đại học thực chiến đối với người bình thường mà nói chính là chuyện lớn liên quan đến nửa đời sau. Đặt vào bất kỳ ai, họ đều muốn dốc toàn lực để đạt kết quả tốt nhất, không muốn vì người khác mà ảnh hưởng đến thành tích của bản thân.

Có thể đỗ vào trường danh tiếng hay không, sau khi tốt nghiệp có thể tìm được công việc tốt hay không, thậm chí có cơ hội bước chân vào giới thượng lưu hay không, đều phụ thuộc rất lớn vào kỳ thi này.

Huống chi đồng đội mạnh hay yếu còn ảnh hưởng trực tiếp đến an toàn tính mạng, không ai lấy chuyện này ra làm trò đùa.

Ngay cả Chu Văn, trước khi có được chiếc điện thoại thần bí kia cũng muốn thi vào trường danh tiếng để có thêm cơ hội giúp bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, không đến mức chìm nghỉm giữa chúng sinh. Cho nên hắn hoàn toàn hiểu được lý do Điền Hướng Đông nói như vậy.

Sau khi nói xong, Điền Hướng Đông không nhìn Phương Nhược Tích mà nhìn thẳng vào Chu Văn.

Phương Nhược Tích quay sang nói với Chu Văn: "Mặc dù Trịnh Di cũng rất ưu tú, nhưng ta vẫn cảm thấy Chu Văn là nhân tuyển tốt nhất."

Ở bên cạnh, Lý Trí suy nghĩ một chút rồi nói: "Con mắt nhìn người của Nhược Tích thì chúng ta đương nhiên tin tưởng. Chu Văn quả thực ưu tú, có điều thành tích khảo nghiệm thực chiến đối với tất cả chúng ta đều vô cùng quan trọng, không thể không thận trọng. Hay là thế này đi, nếu Chu Văn không ngại thì chúng ta làm một bài kiểm tra nhỏ. Chờ kết quả ra rồi, Chu Văn có thích hợp với đội ngũ hay không tự nhiên sẽ rõ ràng."

"Lý Trí nói không sai, ta đồng ý." Điền Hướng Đông lập tức lên tiếng.

"Khảo thí thế nào?" Phương Nhược Tích gặng hỏi.

"Chuyện đó thì có gì khó. Trong ba người chúng ta coi như ta yếu nhất, cứ để Chu Văn đánh với ta một trận. Chỉ cần hắn thắng ta thì tự nhiên có tư cách gia nhập đội ngũ. Như vậy không tính là ăn hiếp hắn chứ?" Điền Hướng Đông trực tiếp cướp lời.

Phương Nhược Tích không nói gì, chỉ giữ im lặng nhìn về phía Chu Văn.

Chu Văn biết lúc này bản thân nhất định phải thể hiện điều gì đó, bằng không e rằng rất khó hòa nhập vào đoàn đội này. Mặc dù hắn không có mấy hứng thú với việc gia nhập, nhưng lần khảo thí thực chiến này hắn cũng muốn đạt được thành tích tốt một chút. Đội ngũ của Phương Nhược Tích có thể coi là mạnh nhất ở trung học Quy Đức, gia nhập với họ cũng không phải chuyện xấu.

"Ta không có vấn đề, nhưng thực chiến có nguy hiểm, làm ai bị thương cũng không tốt." Chu Văn gật đầu nói.

Điền Hướng Đông nghe vậy liền bật cười: "Chu Văn, ta biết ngươi một mực tu luyện 《 Khổ Thiền 》, thể phách và lực lượng nhất định không phải tầm thường, nhưng tốc độ chắc chắn không xong. Ta cũng không ăn hiếp ngươi, chúng ta cứ dùng lực lượng đọ sức phân thắng bại thì sao?"

Phương Nhược Tích nghe Điền Hướng Đông nói vậy không khỏi khẽ nhíu mày.

Điền Hướng Đông tu luyện 《 Lôi Đình công 》, vốn cũng là loại Nguyên Khí quyết thiên về bộc phát lực lượng. Hơn nữa y còn biết một môn nguyên khí kỹ đi kèm với 《 Lôi Đình công 》 là 《 Lôi quyền 》. Mặc dù Lôi quyền của Điền Hướng Đông mới chỉ luyện tới một đoạn, nhưng học sinh cấp ba có cơ hội tiếp xúc với nguyên khí kỹ khá ít. Việc nắm giữ được một môn nguyên khí kỹ, lại còn là loại đồng bộ với Nguyên Khí quyết của bản thân là điều vô cùng hiếm có.

Phương Nhược Tích không biết gia cảnh của Chu Văn thế nào, nhưng chỉ nhìn việc hắn tu luyện loại Nguyên Khí quyết như 《 Khổ Thiền 》 mà chưa bao giờ mua nguyên khí kết tinh để hỗ trợ tu luyện, e rằng tám chín phần mười là gia cảnh tương đối khó khăn. Ngay cả nguyên khí kết tinh còn không mua nổi thì làm sao có thể bỏ ra số tiền lớn để mua kết tinh nguyên khí kỹ?

Hơn nữa trước đó khi Chu Văn giao thủ với An Tĩnh cũng không thấy hắn sử dụng nguyên khí kỹ.

Môi Phương Nhược Tích khẽ mấp máy nhưng rốt cuộc không nói ra lời, trong lòng thầm nghĩ: "Xem Chu Văn ứng đối ra sao cũng tốt."

"Muốn so lực lượng thế nào?" Chu Văn nhìn Điền Hướng Đông hỏi.

"Mặc dù trong trường học có máy kiểm tra lực lượng, nhưng mấy số liệu chết đó chẳng có ý nghĩa gì. Chúng ta cứ đối quyền với nhau, ai lùi lại phía sau coi như thua, thế nào?" Điền Hướng Đông nheo mắt nói.

"Hay là đến máy kiểm tra lực lượng của trường đi." Chu Văn suy nghĩ một chút rồi đáp.

"Sao thế? Sợ ta đánh ngươi bị thương à?" Điền Hướng Đông bĩu môi.

Chu Văn chỉ cười không nói, hắn là sợ một quyền của mình đánh chết Điền Hướng Đông.

Chuyện Điền Hướng Đông đã luyện thành nguyên khí kỹ Lôi quyền không phải là bí mật gì trong trường. Nếu thuần túy so lực lượng e rằng không thể chiến thắng y, nhưng nếu sử dụng Đại Lực thần quyền, Chu Văn thật sự e ngại bản thân một quyền sẽ đánh nổ cánh tay cùng thân thể của Điền Hướng Đông.

"Được rồi, đã ngươi sợ thì dùng máy kiểm tra lực lượng vậy." Trong lòng Điền Hướng Đông có chút tiếc nuối.

Ba năm cấp ba, toàn thể thầy cô và học sinh đều nói Chu Văn là thiên tài số một của trung học Quy Đức. Điền Hướng Đông tự nhiên không phục, từ lâu đã muốn đánh bại Chu Văn để chứng tỏ bản thân.

Đây là khát vọng nhỏ nhoi trong lòng rất nhiều học sinh đỉnh tiêm tại trung học Quy Đức. Sau khi Chu Văn bị An Tĩnh đánh bại chỉ bằng một chiêu, loại khát vọng này đã nhạt đi rất nhiều.

Tuy nhiên, khi có cơ hội đánh bại Chu Văn, trong lòng Điền Hướng Đông vẫn có chút chờ mong và hưng phấn. Dù sao Chu Văn cũng từng được vinh danh là thiên tài số một của trung học Quy Đức.

Điều duy nhất khiến Điền Hướng Đông cảm thấy đáng tiếc là bản thân không thể tự tay đánh bại Chu Văn giống như An Tĩnh, mà chỉ có thể dựa vào số liệu của máy kiểm tra lực lượng để áp đảo hắn.

Lúc này vẫn đang trong giờ nghỉ trưa, trong phòng thiết bị không có học sinh nào. Dư Thu Bạch như thường lệ đang tự mình kiểm tra từng chiếc máy để xem có thiết bị nào gặp sự cố hay không nhằm kịp thời báo sửa chữa.

Dư Thu Bạch vừa mới ngồi vào bên trong máy kiểm tra nguyên khí buồng vũ trụ thì nghe thấy cửa phòng thiết bị bị đẩy ra, sau đó có tiếng bước chân đi vào.

"Giờ nghỉ trưa thế này ai lại tới đây?" Dư Thu Bạch qua lỗ quan sát của máy kiểm tra nguyên khí nhìn ra ngoài, phát hiện người đi vào lại là Phương Nhược Tích, Điền Hướng Đông, Lý Trí và Chu Văn, không khỏi có chút ngoài ý muốn.

Bốn học sinh này hầu như có thể coi là tinh anh đỉnh tiêm của lứa này tại trung học Quy Đức. Ngoại trừ Chu Văn đã tự bạo tự khí, ba người còn lại đều là những người có hy vọng nhất đạt thành tích cao khi tốt nghiệp.

Bốn người họ cùng nhau đến phòng thiết bị, lại còn có cả Chu Văn khiến Dư Thu Bạch không khỏi tò mò, không biết bọn họ tới đây để làm gì.

"Ngươi lên trước hay ta lên trước?" Điền Hướng Đông đi tới trước máy kiểm tra lực lượng, quay đầu nhìn Chu Văn.

"Thế nào cũng được." Chu Văn tỏ vẻ không quan tâm.

"Dù sao mỗi người đều có ba lần cơ hội, lấy lần cao nhất làm chuẩn, ai lên trước cũng như nhau. Vậy để ta lên trước đi." Điền Hướng Đông nói xong liền bước tới trước máy kiểm tra.

Y hít sâu một hơi, vận chuyển Lôi Đình công ngưng tụ sức mạnh, giáng một quyền về phía tấm áp lực của máy kiểm tra.

Tấm áp lực làm bằng hợp kim, phía sau có trang bị hệ thống thủy lực. Căn cứ vào lực đả kích nhận được, khi tấm áp lực lùi về sau thì các con số trên màn hình sẽ hiển thị điểm số.

Điền Hướng Đông vừa đấm xuống, lập tức thấy các con số trên màn hình lần lượt phát sáng, mãi cho đến khi con số 7 sáng lên mới dừng lại.

Lần này Điền Hướng Đông chưa sử dụng Lôi quyền mà chỉ dựa vào lực lượng thuần túy. Y đã tương đối hài lòng với trị số 7 điểm này.

7 điểm Strength, đối với một học sinh cấp ba bình thường mà nói thì không nghi ngờ gì đã thuộc hàng đỉnh cấp.