Chương 4
Sở dĩ tìm đến Phương Nhị, là vì con trai của hắn đã mất tích ba ngày. Hắn muốn nhờ Phương Nhị giúp đỡ, vào trong quan hỏi thăm một chút xem có thể tìm được tung tích của con trai mình hay không.
"Sao lại đột nhiên mất tích? Chẳng lẽ bị kẻ buôn người bắt đi rồi?" Một người dân làng không rõ sự tình lên tiếng hỏi.
Nhắc đến chuyện này, trên mặt Hà thợ mộc lộ ra một tia đắng chát: "Nhà ta Đại Lang vì cãi nhau với ta mà bỏ nhà ra đi. Tuổi của hắn cũng đã mười hai mười ba rồi. Ý của ta là muốn hắn theo ta học nghề mộc, sau này dù thế nào cũng có một cái nghề lận lưng. Nhưng hắn lại chê làm thợ mộc mệt nhọc, nhất định không chịu học, cứ đòi đi làm ăn buôn bán. Vì chuyện này mà hai cha con căng thẳng với nhau, đến hôm nay hắn vẫn chưa trở về."
"Đứa nhỏ này tính khí thật lớn, cũng nên để hắn chịu chút khổ sở, nếu không sau này khó mà dạy bảo." Một thôn dân đứng bên cạnh xem náo nhiệt nghe vậy liền phụ họa.
"Mới đầu ta cũng nghĩ như thế, liền muốn để mặc hắn vài ngày, không vội vã đi tìm về. Đến ngày thứ hai vẫn không thấy hắn đâu, ta tưởng hắn đến nhà ngoại, kết quả hỏi một vòng đều nói chưa từng thấy đứa trẻ kia. Hiện tại đã ba ngày trôi qua, người vẫn bặt vô âm tín. Mẹ nó bây giờ ngày nào cũng khóc, mắt sắp mù đến nơi rồi. Ta nghe nói đạo quan trên núi rất linh nghiệm, liền muốn nhờ Phương Nhị huynh đệ giúp ta hỏi thăm một chút. Ta chỉ có duy nhất một đứa con trai này, dù thế nào cũng phải tìm bằng được hắn về." Hà thợ mộc sầu khổ nói.
Phương Nhị đứng bên cạnh nãy giờ vẫn im lặng không nói một lời, khi nhìn thấy ánh mắt khẩn cầu của đối phương, trong nhất thời y vậy mà không biết có nên đem những lời quan chủ nói kể ra hay không.
Nửa đêm giờ Tý, bên bờ hồ Phong Thủy, gọi tên mà không thưa chính là gọi hồn...
Điều này cũng có nghĩa là, đứa trẻ nhà họ Hà tám phần là đã không còn nữa.
Trương Lục Nương cũng nghĩ đến khả năng này, hai vợ chồng liếc nhìn nhau một cái, ai cũng không mở miệng.
Thấy sắc mặt của hai người như vậy, Hà thợ mộc lại tưởng họ muốn cự tuyệt, vội vàng nói: "Chỉ cần vị cao nhân kia có thể giúp ta chuyện này, ta nguyện ý quyên góp bạc cho đạo quan. Hay là... vị cao nhân ấy đã rời đi rồi?"
"Chuyện đó cũng không phải..." Nội tâm Phương Nhị đấu tranh một hồi, cuối cùng vẫn cắn răng nói, "Thật không dám giấu giếm, bảy ngày trước, quan chủ đã từng dặn dò ta, nói sau bảy ngày sẽ có người tìm đến, bảo ta đến lúc đó chỉ cần chuyển lời, cứ vào nửa đêm giờ Tý, đến bên hồ Phong Thủy gọi lớn ba tiếng tên của người cần tìm thì có thể gặp được. Hiện tại ngươi đã tìm tới đây, vậy cứ theo cách này mà thử một chút xem sao."
Hà thợ mộc nghe xong, đầu tiên là lộ ra vẻ vui mừng, nhưng ngay sau đó liền tỉnh táo lại, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
Thân hình hắn lung lay, lùi lại một bước nhỏ, gượng cười với Phương Nhị một tiếng: "Vậy... vậy ta vẫn nên đi nơi khác tìm xem sao, nói không chừng hắn chỉ bị lạc đường trong núi mà thôi."
Nói xong, hắn giống như sợ bị Phương Nhị gọi lại, co cẳng chạy thẳng ra ngoài.
Nhìn bóng lưng của hắn, trong lòng vợ chồng Phương Nhị cảm thấy rất khó chịu. Họ đều là những người làm cha làm mẹ, sao lại không hiểu nổi tâm trạng của Hà thợ mộc lúc này.
Dẫu vậy, Hà thợ mộc tuy đã đi, nhưng những thôn dân bên cạnh vẫn ở lại.
"Phương Nhị, lời ngươi vừa nói là thật hay giả? Sao nghe huyền bí thế?"
"Ngươi vừa nhắc tới quan chủ, chẳng lẽ vị cao nhân cứu mạng ngươi sau đó đã ở lại ngôi đạo quan đổ nát kia sao?"
"Phương Nhị, ngươi thật sự có thể nhìn thấy quỷ à?"
Đối với những lời nghi vấn này, Phương Nhị rất khó trả lời, đành phải thoái thác rằng mình còn có việc phải làm, cứng rắn chuyển đề tài để qua loa cho xong chuyện.
Về phần Hà thợ mộc, cho dù trong lòng hắn có bài xích đáp án kia đến mức nào, thì đến ngày thứ hai, Phương Nhị vẫn nghe các thôn dân bàn tán rằng Hà thợ mộc tìm con không có kết quả, cuối cùng vẫn phải đến hồ Phong Thủy vào nửa đêm. Quả nhiên, hắn đã tìm thấy thi thể của đứa trẻ.
"Nghe nói trước khi Đại Lang bỏ nhà đi, Hà thợ mộc từng mắng hắn đừng bao giờ trở về nữa. Đứa trẻ kia tính khí cũng bướng bỉnh, nói không về liền nhất quyết không về. Lúc mới bắt đầu gọi hồn, Hà thợ mộc gọi mấy tiếng cũng không có động tĩnh gì. Phải đợi đến khi Hà thẩm mở lời, thi thể kia mới chậm rãi nổi lên."
Khi nghe người khác bàn tán về chuyện này, Phương Nhị sau khi về nhà liền nhịn không được nói với thê tử: "Hai cha con họ đều quá nóng nảy." Vì xúc động nhất thời mà gia đình này xem như đã tan nát.
Trương Lục Nương lại nghĩ đến một chuyện khác: "Chàng nói xem, vị ở trong đạo quan kia có thể cứu được không?"
Phương Nhị lắc đầu: "Không biết được, phải xem vợ chồng Hà thợ mộc có tìm đến đây hay không."
Nếu họ tìm đến, y nhất định sẽ dẫn người lên núi. Còn có cứu được hay không, đến lúc đó tự khắc sẽ rõ.
Hai vợ chồng đang trò chuyện, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng chó sủa vang. Họ ghé mắt nhìn qua cửa sổ, người ở cổng viện đang khiến chó sủa không ai khác chính là Hà thợ mộc, phía sau hắn còn có một vị phụ nhân đi cùng, xem chừng là thê tử của hắn.
Hai người vừa bước vào cửa, vị phụ nhân kia vừa nhìn thấy Phương Nhị liền quỳ sụp xuống, khẩn cầu y giúp đỡ.
Phương Nhị chưa từng gặp phải cảnh này bao giờ, trong nhất thời chân tay luống cuống không biết trốn vào đâu, đành phải để Trương Lục Nương tiến lên đỡ nàng đứng dậy rồi mới nói chuyện.
"Hà đại tẩu, tẩu đừng làm như vậy. Ta biết hai người vì chuyện gì mà đến, chuyện này vị quan chủ trên núi đều đã nắm rõ trong lòng." Trương Lục Nương lúng túng an ủi, "Hai người cứ về trước lo liệu việc nhà cho xong xuôi, đợi đến khi trời tối rồi quay lại, chúng ta sẽ dẫn hai người lên núi bái kiến vị quan chủ kia."
"Thật sao?" Vợ chồng Hà thợ mộc run giọng hỏi, trong lòng dâng lên một niềm vui mừng khôn xiết. Họ hiện tại giống như người sắp chết đuối vớt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, mặc kệ có hy vọng hay không cũng chỉ có thể chọn cách tin tưởng.