Chương 5
"Chuyện này sao có thể lừa hai người được, ban ngày chúng ta cũng không gặp được người, chỉ có buổi tối vị ấy mới xuất hiện thôi."
"Vậy chúng ta sẽ chờ ở đây cho đến khi trời tối." Thê tử của Hà thợ mộc sợ đây không phải là thật, muốn nắm thật chắc cơ hội cuối cùng này.
Vợ chồng Phương Nhị hiểu rõ tâm trạng của họ: "Cũng được, hiện tại đã là buổi chiều rồi, hai người cứ ngồi đây nghỉ ngơi một chút."
Cứ như vậy, vợ chồng Hà thợ mộc ngồi chờ ở Phương gia. Giữa chừng có vài thôn dân khác trông thấy, biết được buổi tối họ muốn lên hậu sơn liền cũng nán lại ngồi cùng, lấy chuyện Phương Nhị sống lại hôm trước ra để an ủi hai vợ chồng họ.
Mãi mới đợi được đến lúc mặt trời lặn, tại Phương gia đã tụ tập hơn hai mươi người, tất cả đều muốn đi cùng lên núi để bái kiến đại thần.
Trương Lục Nương vốn cảm thấy đông người như vậy sợ rằng sẽ không tốt, nhưng Phương Nhị lại nghĩ khác: "Có quan chủ ở đó, hương hỏa của đạo quan sớm muộn gì cũng sẽ thịnh vượng. Chừng này người mà thôi, đi thì đi." Sau này chắc chắn sẽ còn nhiều người hơn nữa, chuyện này sớm muộn gì cũng phải quen dần.
Thế là, một nhóm gần ba mươi người thừa lúc chạng vạng bắt đầu lên núi.
Khi đến đạo quan, đại môn vẫn mở toang, trước tượng Tam Thanh vẫn thắp nến. Ánh nến lung linh hiu hắt, Tam cô nương trong bộ y phục trắng muốt xuất hiện bên thềm cửa, đôi mắt nàng có chút đờ đẫn cử động, cuối cùng dừng lại trên người vợ chồng Hà thợ mộc: "Hai người, vào đi."
Vợ chồng Hà thợ mộc theo bản năng nhìn sang Phương Nhị, Phương Nhị vội nói: "Mau vào đi, là quan chủ muốn gặp hai người."
Hai vợ chồng họ vội vàng sải bước đi vào trong.
Sau khi họ đã vào cửa, Phương Nhị và thê tử rất tự giác đứng canh ở lối ra vào, bảo mọi người chờ ở bên ngoài.
Vợ chồng Hà thợ mộc bước qua ngưỡng cửa, vòng qua bức tượng Tam Thanh, liền thấy phía trước xuất hiện một bức bình phong che khuất tầm mắt.
"Chủ nhân, người đã đến." Nữ tử áo trắng đứng bên cạnh tấm bình phong cung kính bẩm báo.
"Ừm." Từ sau tấm bình phong truyền đến tiếng đáp lời của một nữ tử.
Vợ chồng Hà thợ mộc thấy thế liền muốn quỳ lạy, nhưng rất nhanh bọn họ phát hiện đầu gối của mình căn bản không thể khuỵu xuống được.
"Hai vị không cần phải hành đại lễ như thế. Ta họ Phó, hai người cứ giống như Phương Nhị, xưng hô ta là Phó quan chủ là được." Giọng nói nữ tử sau tấm bình phong vang lên.
"Dạ, dạ được." Hà thợ mộc run rẩy đáp lời, sau đó hắn nuốt một ngụm nước bọt, nghẹn ngào nói, "Phó quan chủ, chúng ta lần này lên núi là muốn cầu xin ngài cứu lấy con trai ta. Vợ chồng chúng ta chỉ có duy nhất một đứa trẻ này, không có hắn, sau này chúng ta biết sống thế nào đây."
Vừa nghĩ đến trạng thái lúc chết của con trai, hốc mắt hắn liền đỏ bừng, vị phụ nhân bên cạnh càng là khóc nấc lên thành tiếng.
Song, một câu nói của nữ tử kia liền chặt đứt hy vọng của bọn họ: "Ta cứu không được."
Câu trả lời này tuy nằm trong dự tính của Hà thợ mộc, nhưng trước đó hắn vẫn ôm một tia hy vọng mong manh, mà bây giờ thì hoàn toàn sụp đổ: "Ngay cả ngài... cũng cứu không được sao..."
"Người đã chết lâu như vậy, Đại La thần tiên cũng khó mà cứu sống. Tuy nhiên, ta có thể khiến nàng một lần nữa mang thai hắn, sau mười tháng, hắn vẫn sẽ là con trai của hai người. Có điều, hai người phải đáp ứng ta một điều kiện." Nữ tử không nhanh không chậm nói.
Cho dù giọng nói của nàng nghe có chút âm trầm lạnh lẽo, nhưng lời này lọt vào tai vợ chồng Hà thợ mộc lại chẳng khác nào tiếng tiên nhạc.
"Ngài... ngài nói cái gì!" Hà thợ mộc còn chưa kịp hoàn hồn, thê tử của hắn đã vội vàng lên tiếng trước, "Đại Lang thực sự có thể trở lại bên cạnh chúng ta sao? Chỉ cần con ta có thể trở về, chuyện gì chúng ta cũng đáp ứng ngài, cho dù có phải làm trâu làm ngựa cũng được!"
"Làm trâu làm ngựa thì không cần. Hai người cũng thấy rồi đó, nơi ta ở có chút hoang tàn rách nát, vừa vặn hai người lại là thợ mộc. Chỉ cần hai người tu sửa lại tòa đạo quan này thật tốt, chuyện ta đã hứa tự khắc sẽ thành hiện thực." Nữ tử nói xong, cũng không ép buộc bọn họ phải đưa ra câu trả lời ngay lập tức, "Tu sửa đạo quan cần một khoản chi phí không nhỏ, chuyện này hai người cứ về nhà suy nghĩ cho thật kỹ. Tam Nương, tiễn khách."
"Vâng."
Ngay sau đó, vợ chồng Hà thợ mộc liền vô thức đứng thẳng dậy, hai chân không tự chủ được mà bước ra ngoài.
Mãi cho đến khi ra khỏi đại môn, bọn họ mới dừng lại được. Các thôn dân chờ ở bên ngoài bèn vội vàng ùa tới hỏi thăm kết quả. Vợ chồng Hà thợ mộc nhìn nhau, há miệng muốn nói nhưng lại không phát ra được nửa điểm âm thanh.
Phương Nhị chú ý tới điều bất thường này, liền lập tức nói: "Đi thôi, trước tiên xuống núi rồi nói sau."
Một toán người đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Ánh nến trong đạo quan vẫn lập lòe sâu kín, thế nhưng giờ này khắc này, không gian bên trong từ hai người đã biến thành ba người.
Phía sau bức bình phong, nữ tử nhìn đứa trẻ đang âm thầm hiện hình trước mặt, một bên vừa cắt người giấy vừa hỏi: "Ngươi nói xem, cha mẹ ngươi có đồng ý với cuộc giao dịch này không?"
Nói xong, nàng lại tự hỏi tự trả lời: "Chắc là không đồng ý đâu, tuổi tác của họ tuy hơi lớn, nhưng sinh thêm đứa nữa cũng không phải là không thể. Đệ đệ hoặc muội muội của ngươi ra đời, nhất định sẽ thay thế được vị trí của ngươi trong lòng họ, bọn họ hoàn toàn không cần thiết phải bỏ ra một khoản bạc lớn như vậy chỉ để đổi lấy sự trở về của ngươi. Huống hồ, ngươi lại còn không nghe lời như thế."
Đứa trẻ kia co rúm trong góc, nghĩ đến cảnh đệ đệ muội muội ra đời, cả nhà vui vẻ hòa thuận, hắn nhịn không được mà nhỏ giọng nức nở.
Tiếng khóc của hắn khiến nữ tử khẽ chau mày: "Quả nhiên trẻ con là thứ phiền phức nhất. Này, nếu ngươi còn khóc nữa, ngay đêm nay ta sẽ khiến ngươi có thêm một đệ đệ và một muội muội, để mẹ ngươi mang thai một cặp long phụng thai luôn đấy."
Một câu nói này đã thành công chặn đứng tiếng khóc của đứa trẻ.
"Mặc cái này vào." Nữ tử ném chiếc người giấy trong tay về phía hắn rồi nói, "Có bộ quần áo bằng giấy này, hồn phách của ngươi sẽ không bị tiêu tán. Cha mẹ ngươi có cần ngươi nữa hay không thì chưa biết, tạm thời ngươi cứ ở lại đây làm tiểu nô lệ cho ta để báo đáp ơn cứu mạng đi."