Chương 4: Ngoài ý liệu ban thưởng
Có thể do cửa sổ phòng vệ sinh không đóng chặt, gió đêm thổi vào trong phòng tựa như một đôi tay vô hình lướt qua gương mặt Trần Ca.
Cửa phòng ngăn nhà vệ sinh nhẹ nhàng lắc lư, phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt. Giọt nước trên trần nhà thuận theo ống dẫn rơi xuống mặt đất. Trong đường cống ngầm tựa hồ có côn trùng đang bò, vang lên tiếng sột soạt.
Trong không gian tĩnh lặng, mọi âm thanh đều bị phóng đại. Ở vào hoàn cảnh này, rất nhiều người sẽ cảm thấy bất an, nhưng Trần Ca lại là một ngoại lệ. Những biến cố thời thơ ấu đã rèn luyện cho hắn một tâm lý vững vàng cùng thần kinh thô đại vượt xa người thường.
Trong đầu hắn trống rỗng, không nghĩ ngợi bất cứ điều gì, chỉ lặng lẽ nhẩm tính thời gian.
Ước chừng gần hai mươi phút trôi qua, Trần Ca cảm nhận được nhiệt độ trong phòng đột nhiên giảm xuống rất nhiều, giống như quanh thân đặt mấy khối băng lớn. Hắn không tự chủ được mà rùng mình một cái.
"Tỉnh táo! Đừng suy nghĩ nguyên do, đừng tự dọa chính mình. Chỉ còn lại mười phút nữa, mặc kệ thế nào cũng phải kiên trì tới cùng!" Bên tai ẩn ẩn có luồng khí lưu gợi lên, tựa hồ có thứ gì đó đang bồi hồi quanh người Trần Ca. Hai tay hắn nắm chặt, gân xanh trên mu bàn tay nổi phồng, nhưng thân thể lại vững như cây thông già cắm rễ trên mặt đất, không nhúc nhích dù chỉ một chút.
"Trần Ca, Trần Ca, Trần Ca..."
Tiếng thấp giọng mặc niệm vang lên. Khi thời gian chỉ còn năm phút, Trần Ca cảm thấy ngọn lửa chập chờn trong phòng vệ sinh dường như đã tắt phụt. Trong bóng tối, tựa hồ có một người khác cũng đang tụng niệm tên của hắn.
"Tiếng vang vọng? Không thể nào!"
"Trần Ca..."
Giọng nói kia tựa như đang kêu gọi hắn, có chút gấp rút, giống như có điều gì vô cùng quan trọng muốn nói cho hắn biết.
"Thanh âm này tựa như truyền đến từ ngoài cửa, có nên ra xem một chút hay không?" Rất nhanh Trần Ca đã bỏ đi ý nghĩ này. Trong quy tắc trò chơi đã nêu rõ ràng, chỉ cần kiên trì đứng trước gương là được.
Hắn nhẩm tính thời gian trong lòng, âm thanh bên tai dần dần biến điệu. Hắn có thể xác định có một kẻ khác đang gọi tên mình, mà kẻ đó dường như đang đứng ngay ngoài cửa.
"Kẻ đó tựa hồ rất lo lắng, bất quá người thực hiện nghi thức là ta, hắn vội cái gì chứ? Đây rõ ràng là một cái bẫy, thủ đoạn quá thấp kém." Trần Ca nhếch miệng: "Hoàn cảnh và bầu không khí tô đậm rất tốt, đáng tiếc chiêu trò dọa người lại quá đơn điệu."
Vào ba phút cuối cùng, trên cánh cửa phòng vệ sinh vang lên những tiếng động chói tai, tựa như có người dùng móng tay cào xé, dùng răng gặm cắn. Cánh cửa rung rinh chao đảo, phảng phất có thể bị phá mở bất cứ lúc nào.
"1798 giây, 1799 giây, 1800 giây!" Nửa giờ đã qua, âm thanh ngoài cửa hoàn toàn biến mất, mọi thứ trở lại tĩnh lặng.
Để phòng ngừa bản thân tính toán sai lầm, Trần Ca không lập tức mở mắt. Hắn nhẩm đếm thêm ba trăm tiếng nữa mới lùi về sau một bước, đặt hai tay trước ngực, từ từ mở mắt ra.
Ngọn nến trong phòng vệ sinh đã dập tắt tự bao giờ, khung cảnh xung quanh đen kịt một màu. Trần Ca loáng thoáng cảm thấy có điều gì đó đã thay đổi.
Bật đèn pin lên, khi ánh sáng một lần nữa bao phủ căn phòng, hắn sững sờ ngay tại chỗ.
Mặt kính trong phòng vệ sinh chằng chịt vết rách, hình bóng hắn trong kính bị chia cắt thành vô số mảnh, nhìn cực kỳ bất chân thực. Càng làm hắn kinh ngạc hơn chính là ngay trước mặt gương, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một con rối cũ nát!
Đôi mắt làm bằng cúc áo phản chiếu ánh sáng yếu ớt, thân thể đầy vết khâu chèn chặt sợi bông. Thú bông này không hề đáng yêu, nhưng đối với Trần Ca mà nói lại mang ý nghĩa phi thường. Đây là con rối đầu tiên hắn tự tay chế tạo, cũng là vật dụng cha mẹ hắn mang theo bên người vào thời điểm mất tích.
Con rối dựa lưng vào tấm gương vỡ vụn, tựa như đang ngăn chặn thứ gì đó bên trong bước ra.
"Cửa phòng vệ sinh đã khóa chặt, con rối làm sao vào được? Từ cửa sổ sao? Không đúng! Vì sao nó lại tự chuyển động, đây mới là mấu chốt của vấn đề!" Trần Ca cảm thấy thế giới quan của bản thân đang trên đà sụp đổ, tâm trí hắn có chút hỗn loạn.
Một người một con rối cứ như vậy giằng co suốt ba phút, Trần Ca mới lấy lại bình tĩnh. Hắn cử động những ngón tay cứng đờ vì lạnh, chậm rãi tiến lại gần.
Đôi mắt cúc áo kia dù nhìn từ góc độ nào cũng như đang chằm chằm nhìn hắn. Trần Ca nhìn món đồ do chính tay mình làm ra, khóe miệng không tự chủ giật giật vài cái.
Hai tay hắn cẩn thận né con rối ra, cầm lấy chiếc điện thoại bên cạnh: "May mắn ta đã cẩn thận chuẩn bị từ trước."
Đoạn video ghi hình trên điện thoại không hề bị gián đoạn. Trần Ca cẩn thận lưu lại bản sao rồi mới bắt đầu theo dõi.
Hình ảnh quay lại không quá rõ ràng. Dưới ánh nến, hình bóng Trần Ca đứng trước gương có phần cứng nhắc, ngược lại hình ảnh phản chiếu trong gương lại sống động hơn nhiều.
Mười phút đầu tiên sóng êm gió lặng, bước ngoặt bắt đầu xuất hiện từ phút thứ mười một.
Tiếng gió đêm gầm rít không được thu lại trong ống kính, video chỉ quay được cảnh cửa phòng ngăn nhà vệ sinh nhẹ nhàng lắc lư vài cái.
Ngay sau đó, tạp âm bắt đầu xuất hiện trong đoạn phim. Rõ ràng chỉ là những khung hình rất đỗi bình thường, nhưng lại mang đến cho người xem cảm giác kinh hãi không sao tả xiết. Đây có lẽ là bản năng của con người đối với sự sợ hãi trước bóng tối và những điều vô định.
Xem đến đây, sắc mặt Trần Ca không mấy khả quan. Trong ấn tượng của hắn, hắn luôn nhắm mắt và giữ khoảng cách nhất định với mặt gương, nhưng hình ảnh thực tế ghi lại cho thấy thân thể hắn đang từ từ nghiêng về phía trước, giống như muốn áp sát vào mặt kính.
Đến phút thứ hai mươi lăm, nửa thân trên của hắn đã gập thành một góc bảy mươi độ, chóp mũi gần như sắp chạm vào mặt gương.
Lại qua vài giây, không một dấu hiệu báo trước, trên mặt kính bắt đầu xuất hiện vô số vết nứt, viễn cảnh ấy khiến Trần Ca nhìn thấy mà giật mình khiếp sợ.
Ngay sau đó, chuyện khó tin nhất đã xảy ra. Trần Ca ở trong gương đột nhiên thay đổi sắc mặt, nhe răng trợn mắt rồi hung hăng lao đầu đâm sầm vào mặt kính!
Cùng thời điểm đó, ngọn nến tắt phụt, đoạn video kết thúc.
Do góc quay hạn chế, video không ghi lại được bất kỳ hình ảnh nào liên quan đến con thú bông. Trong năm phút cuối cùng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Trần Ca cũng không thể biết rõ.
"Thứ trong gương muốn thoát ra ngoài, nhưng cuối cùng tựa như đã bị con rối này ngăn lại. Ngẫm lại thì hẳn là nó đã cứu ta một mạng." Trần Ca ôm lấy con thú bông trên bệ rửa mặt, vô cùng nghiêm túc lên tiếng hỏi: "Ngươi có thể nghe hiểu lời ta nói không? Ngươi có biết cha mẹ ta cuối cùng đã đi đâu không?"
Con rối không đưa ra lời đáp lại, chỉ có đôi mắt làm bằng cúc áo phát ra ánh quang mờ nhạt.
Hắn ôm lấy thú bông, nhìn thoáng qua cánh cửa phòng vệ sinh rồi không dám bước ra ngoài. Hắn một mình co rúc lại dưới góc cửa sổ, lấy ra chiếc điện thoại màu đen. Thông báo hoàn thành nhiệm vụ đã hiển thị trên màn hình.
"Không thể không nói ngươi là người may mắn, chúc mừng ngươi hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày độ khó ác mộng! Nhận được phần thưởng nhiệm vụ —— kỹ năng thiên phú sơ cấp: Liễm dung."
"Liễm dung: Ta hy vọng ngươi khi kế thừa phần thiên phú này có thể nghiêm túc hơn một chút. Khác với mỹ dung, chuyên viên liễm dung chỉ trang điểm cho tử thi. Cái đẹp trong tay ngươi xuyên suốt giữa sự sống và cái chết, giúp người đã giá lạnh một lần nữa toát lên sức sống, mang đến cho họ vẻ đẹp vĩnh hằng."
"Lần đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày độ khó ác mộng, nhận được danh hiệu người mới 'Thành Phố Ác Mộng', nhận thêm phần thưởng ngoài định mức: Giải khóa nhiệm vụ diễn tập tràng cảnh kinh dị một sao 'Nửa Đêm Truy Sát'! Sau khi hoàn thành nhiệm vụ diễn tập, công trình tràng cảnh này sẽ xuất hiện trong nhà ma!"
Lật xem thông tin trên chiếc điện thoại màu đen, Trần Ca tư duy trầm ngâm. Sự phát triển của nhà ma không thể thiếu chuyên viên trang điểm. Mặc kệ là diễn viên hay đạo cụ đều cần chuyên viên trang điểm tiến hành tạo hình lần hai, một chuyên viên trang điểm giỏi có thể dễ dàng tạo ra hiệu ứng vô cùng chân thực.