Logo

[Dịch] Ta Có Thể Nhìn Thấy Điểm Kinh Nghiệm

Chương 2. Chương 001: Cần ngươi làm gì? (2/2)

Chương 2: Cần ngươi làm gì? (2/2)

"Ngươi tốt nhất là nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nếu không thì đừng trách ta cho ngươi nếm thử nắm đấm sắt phẫn nộ." Người biểu ca có gương mặt điển trai đến mức mang hơi hướng tiểu thụ đang bóp hai nắm tay kêu răng rắc đầy đe dọa.

"Hắc hắc, biểu ca. Nếu ta nói tất cả chuyện này đều là hiểu lầm, ngươi có tin không?" Hạ Hiểu Thiên nở một nụ cười mà hắn tự nhận là vô cùng thân thiện.

"Vậy ngươi đoán xem, ta sẽ đấm ngươi mấy phát?"

Cuối cùng, dưới thái độ nhận sai cực kỳ thành khẩn của Hạ Hiểu Thiên, người biểu ca mới chịu tha thứ cho hắn.

Chỉ là y đưa ra một yêu cầu bắt buộc hắn phải làm bằng được.

Đó là phải dọn dẹp căn phòng này sạch sẽ đến mức không còn một hạt bụi.

Phàm là còn sót lại một chút dấu vết hay mùi hương quái dị nào, hắn sẽ bị đá ra khỏi nhà, phải cuốn gói về nhà mình để đón nhận sự "yêu thương chăm sóc" từ mẹ đẻ.

"Ồ? Biểu ca, đây là cái gì?"

Hạ Hiểu Thiên nhìn túi nilon trong suốt trên bàn trà phòng khách, nghi ngờ hỏi.

"Cái đó hả? Là vật chứng thu được tại hiện trường một vụ mất tích. Vốn dĩ hôm nay ta có thể tan làm sớm để đi tụ tập với đồng nghiệp, chỉ là sở cảnh sát lại nhận được điện thoại báo có người nghe thấy tiếng kêu thảm thiết trong con ngõ nhỏ ở phố ẩm thực Thành Đông. Đến khi chúng ta tiến vào ngõ thì chỉ tìm được đống chất lỏng màu đen này, vốn không thuộc về hiện trường vụ án. Sau đó mọi người đi đến nơi hẹn trước, nhờ ta tiện đường mang túi vật chứng này về sở. Kết quả trên đường đi ta thấy quần áo bị bẩn, mà nhà mình lại tiện đường nên ghé qua thay đồ, tiết kiệm chút thời gian để lát nữa đi ăn, khỏi phải chạy đi chạy lại."

"Nào có kiểu làm việc như vậy? Các ngươi như thế không phải là bỏ bê nhiệm vụ sao? Không cần lập tức tra án à?" Hạ Hiểu Thiên nghe vậy thì trợn mắt há mồm.

"Tra thế nào được? Chỉ có người nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, hiện trường ngoài túi vật chứng này ra thì chẳng có thứ gì khác, sạch sẽ đến mức hoang đường. Nếu không phải ở phố ẩm thực có rất nhiều nhân chứng cùng nghe thấy âm thanh đó, chúng ta thậm chí còn nghi ngờ có người báo án giả. Nhưng sau khi hỏi thăm mấy chục người, không một ai thấy có người đi vào con ngõ đó. Giới tính, tuổi tác, nhân dạng đều không rõ. Đã thế nơi đó còn là góc chết của camera, lục soát mười mấy máy quay của các cửa hàng xung quanh đều vô dụng. Bây giờ việc duy nhất có thể làm là chờ người nhà nạn nhân đến báo án. Chẳng lẽ cả đám cảnh sát lại ngồi nhìn cái túi đựng chất lỏng không rõ nguồn gốc này suốt cả đêm?"

"..."

Được rồi, đối với một người chưa từng đến sở cảnh sát và cũng không biết quy trình phá án như Hạ Hiểu Thiên, lời giải thích của biểu ca thật sự không có kẽ hở nào để bắt bẻ.

Hắn nhìn chất lỏng màu đen trong túi vật chứng trên bàn trà, không tự chủ được mà cầm lên quan sát kỹ lưỡng.

Nhìn từ bên ngoài, thứ này giống như một loại bãi nôn nhưng lại không hề có mùi gay mũi, bên trong mơ hồ có vệt sáng tương tự như tinh thể kết tinh.

Có điều khi cầm trong tay, hắn luôn có cảm giác lạnh lẽo, giống như đang bị một thứ quái dị nào đó chằm chằm nhìn ngó khiến sống lưng hơi ớn lạnh. Chất lỏng màu đen bên ngoài tựa như Minh Thổ trong truyền thuyết, mang lại cho người ta một cảm giác vô cùng điềm xấu.

Ở khoảng cách gần như vậy, hắn thậm chí còn cảm thấy có chút choáng váng buồn nôn.

Không lẽ đây là loại hóa chất độc hại nào đó gây hại cho cơ thể người sao?

(Đinh! Phát hiện điểm kinh nghiệm EXP có thể hấp thu, có hấp thu hay không?)

What?

"Cái gì?" Tiếng kinh ngạc thốt lên của Hạ Hiểu Thiên đã thu hút sự chú ý của biểu ca.

"Không có gì! Không có gì đâu!"

"Cả ngày cứ ngơ ngơ ngác ngác. Lát nữa ngươi theo ta trở lại sở cảnh sát rồi cùng đi ăn. Hàng ngày toàn ăn đồ gọi bên ngoài, chẳng có chút dinh dưỡng nào."

Đối với lời cằn nhằn của biểu ca, Hạ Hiểu Thiên hoàn toàn để ngoài tai. Hắn còn đang mải kinh ngạc khi bản thân lại tìm ra thêm một con đường để có được điểm kinh nghiệm EXP. Mặc dù con đường này tạm thời vẫn chưa rõ ràng, nhưng dù sao cũng đã có hướng đi.

Điều duy nhất khiến hắn phân vân là nếu chất lỏng màu đen trong túi vật chứng bị hấp thu thành điểm kinh nghiệm EXP thì nó có biến mất hay không?

Nếu thứ này không phải do biểu ca cầm về thì hắn nhất định sẽ không chút do dự mà chọn hấp thu ngay. Dù sao thì chết đạo hữu chứ không chết bần đạo. Vạn nhất sau khi hấp thu khiến cho manh mối của vụ án mất tích bị biến mất, biểu ca nhà hắn sẽ phải gánh tội thay.

Suy đi tính lại, Hạ Hiểu Thiên hạ quyết tâm. Nếu thật sự xảy ra tình huống trên thì hắn chỉ có thể xin lỗi người biểu ca này một tiếng. Huống chi dù có mất việc thì cô hắn chắc cũng sẽ vui mừng khôn xiết.

Làm cảnh sát nghe thì vinh quang đấy, nhưng thực tế lại là một nghề nghiệp đầy nguy hiểm. Z huyện tuy kinh tế không phát đạt và chưa từng xuất hiện hãn phỉ, nhưng biết đâu chừng vào một ngày nào đó lại xảy ra vụ án ác tính rồi hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ.

Quan trọng hơn là nếu hôm nay bỏ lỡ thì sau này chưa chắc hắn đã gặp lại cơ hội này. Ai biết được loại chất lỏng màu đen này sinh ra từ đâu?

'Biểu ca, hôm nay ta chỉ có thể có lỗi với ngươi rồi. Ngày sau nếu ta có chút năng lực nhất định sẽ bồi thường gấp bội cho ngươi.' Hạ Hiểu Thiên thầm nghĩ trong lòng rồi niệm một tiếng hấp thu.

(Đinh! Đạt được một trăm điểm exp.)

Ở góc trên bên trái, hai hàng chữ đột nhiên rung chuyển.

(Điểm kinh nghiệm EXP: 100

Chức năng: Quét xem)

Phù...

Hạ Hiểu Thiên nhẹ nhàng thở ra một hơi, không chỉ vì thu được một trăm điểm exp mà hắn còn phát hiện chất lỏng màu đen bên trong túi vật chứng dường như không có sự thay đổi nào ở bề ngoài. Có điều phần tinh thể bên trong có vẻ đã biến mất không thấy đâu nữa.

'Vẹn cả đôi đường, vẹn cả đôi đường.'

Dù sau này có người phát giác ra điểm kỳ lạ này thì cũng sẽ không truy cứu đến đầu biểu ca, càng không thể phát hiện là do hắn giở trò.

Tuy nhiên điều làm hắn nhức đầu là vấn đề cũ vừa giải quyết xong thì vấn đề mới lại tới. Cái gọi là "Quét xem" rốt cuộc là quét xem thứ gì? Mỗi lần tiêu tốn điểm kinh nghiệm EXP thì cần bao nhiêu điểm? Đừng quên rằng hắn chỉ có vỏn vẹn một trăm điểm.

'Vẫn phải tiếp tục thử nghiệm, đường dài gánh nặng đây.'

Hạ Hiểu Thiên cảm thấy bản thân vô cùng tủi thân. Bàn tay vàng của người khác cái nào cái nấy đều bá đạo ngút trời, nhìn lại của nhà mình thì lập tức lùn đi mất một nửa. Không, phải là lùn xuống tận tâm trái đất mới đúng. Đến cả một dòng hướng dẫn sử dụng cũng không có.

Phi! Nếu không nhờ có biểu ca thì đời này e là hắn cũng chẳng thể có được một chút giá trị kinh nghiệm nào.

Hạ Hiểu Thiên không hề hay biết rằng hành động của hắn đã giúp biểu ca một ơn lớn, thành công tránh cho cục cảnh sát một trận tai ương.

"Được rồi, đi thôi Hiểu Thiên. Cơm tối còn chưa ăn đúng không? Biểu ca dẫn ngươi đi ăn tiệc lớn."

Đang nóng lòng muốn thử nghiệm chức năng quét xem, Hạ Hiểu Thiên dĩ nhiên là sẽ không đi.

Hắn lắc đầu nói: "Biểu ca, ta không đi đâu, trong nhà còn phải thu dọn. Ngươi hẳn là không muốn buổi tối phải ngủ trong cái môi trường tồi tệ này đâu nhỉ? Khi về cứ mua cho ta một phần mang về là được rồi."

"Được rồi." Biểu ca nhìn căn phòng bừa bộn một chút rồi cuối cùng gật đầu đồng ý.

Sau đó, y mang theo túi vật chứng đi xuống lầu rời đi.

"Quét xem."

Ngay sau khi biểu ca rời đi, Hạ Hiểu Thiên lập tức bắt đầu một vòng thử nghiệm mới. Hắn hướng về phía tách trà sử dụng trước tiên. Vật thể này tương đối nhỏ, dù có tốn điểm kinh nghiệm EXP thì cũng không đến mức quá vô lý.

(Đinh! Vật phẩm này không thể quét xem, quét xem thất bại.)

Ngay sau đó, bàn trà nhỏ, tivi, giường, thậm chí là cửa chống trộm đều lần lượt thất bại.

"Haizz! Ta muốn cái bàn tay vàng phế vật này của ngươi rốt cuộc là để làm gì cơ chứ?"