Chương 8: Biểu đệ của ta là một thùng cơm (Hạ)
"Đinh đông! Ngài có đơn đặt hàng mới, xin chú ý kiểm tra và nhận."
Một ông chủ nhà hàng vừa mới nghỉ ngơi một lúc, một ly nước trà chưa uống xong thì lại phải bắt đầu bận rộn.
"Hôm nay làm ăn khá khẩm nhỉ."
Hắn lẩm bẩm một câu rồi cầm điện thoại di động lên kiểm tra tin nhắn.
"? !"
Hắn nhìn chằm chằm vào dòng chữ "thịt bò bít tết X 50", lâm vào suy nghĩ sâu sắc.
Đơn đặt hàng trước đó hình như là hai mươi cái chân giò lớn?
"Người trẻ tuổi bây giờ, ai nấy đều có thể ăn như vậy sao? Cũng may là ta không mở tiệc đứng, nếu không gặp phải những đại dạ dày vương này thì coi như lỗ thảm rồi!"
Sau khi làm xong tất cả thịt bò bít tết, ông chủ nhà hàng gọi đến người giao hàng trong truyền thuyết.
"? !"
Thiếu niên mặc bộ đồ giao hàng màu vàng nhìn bao thịt bò bít tết lớn trong tay ông chủ, đột nhiên sinh ra một luồng khí tức quen thuộc.
"Hạo Thiên Kim Khuyết Vô Thượng Chí Tôn Tự Nhiên Diệu Hữu Di La Chí Chân Ngọc Hoàng Thượng Đế?"
Ông chủ nhà hàng: ". . ."
Cái gì cơ?
Ngươi rốt cuộc đang nói cái gì vậy!
"Xem ra không phải rồi."
Người giao hàng nhiều năm hành nghề, đối với đơn đặt hàng trước đó có ấn tượng rất sâu sắc.
Không chỉ có tên gian tà dài ngoằng, mà còn khiến hắn phải đóng vai Sherlock Holmes.
Trong khi đó, Hạ Hiểu Thiên đang nằm trên giường bệnh truyền dung dịch đường glucose hoàn toàn không biết mình đã làm xáo trộn tâm trí của một người giao hàng.
(Điểm kinh nghiệm EXP: 450
Chức năng: Quét xem
Võ học: « Hỏa Luyện Kim Thân » - 0/100+ (Nhập môn))
Hắn tập trung tinh thần, bấm vào dấu + phía trên.
Chỉ số 100/100 trong nháy mắt trở nên mơ hồ. Nội Lực to bằng ngón tay cái trong đan điền của Hạ Hiểu Thiên bắt đầu trở nên nóng bừng và nóng nảy.
Nó chạy dọc theo Kỳ Kinh Bát Mạch, rong đuổi không ngừng.
Hắn giơ cánh tay lên, phát hiện làn da phía trên dần chuyển từ tái nhợt sang xích hồng.
Tựa như một con tôm đại bự hấp chín, khiến người ta không tự chủ được mà trào dâng cảm giác thèm ăn.
"? ? ?"
Hạ Hiểu Thiên cũng không biết tại sao mình lại nghĩ đến từ ngữ này.
Nội Lực mỗi khi vận chuyển một chu thiên trong cơ thể, bản thân hắn lại truyền đến cảm giác vô cùng suy yếu.
Thậm chí bình dung dịch đường glucose treo ngược cũng đang hạ xuống với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Đây là bản năng thiên phú của cơ thể, khi Hạ Hiểu Thiên thiếu hụt dinh dưỡng, đường glucose không nước bên ngoài liền trở thành nguồn dưỡng chất tốt nhất.
Nội Lực tăng vọt.
Từ to bằng ngón tay cái nhỏ lột xác thành to bằng ngón tay cái lớn.
Một trăm điểm EXP thật là đáng giá!
Tiếp đó Hạ Hiểu Thiên liền ngơ ngác.
Bởi vì cảm giác đói bụng vô tận lại một lần nữa ập đến.
Khi màu đỏ thẫm lui đi, làn da càng thêm tái nhợt so với buổi trưa lộ ra.
"Xin chào, xin hỏi ai là bạn gái nhỏ của bần tăng từ Đông Thổ Đại Đường đến Tây Thiên bái Phật cầu Kinh?" Người giao hàng một hơi đọc ra một chuỗi tên, sau đó nhìn thấy Hạ Hiểu Thiên gầy gò như một bộ xương khô.
"? ! !"
Cảnh tượng này làm người giao hàng hoảng sợ không ít. Hắn chỉ là lẩm bẩm một câu Đường Tăng, không cần phải chui ra một con Bạch Cốt Tinh để dọa người đấy chứ?
Có cần phải vậy không?
"Ta... ta... ta là..."
Giọng nói uể oải.
Hạ Hiểu Thiên không thể không thừa nhận mình đã tính sai.
Hắn vốn tưởng rằng có hai mươi cái chân giò lớn lót bụng trước đó thì lần nâng cấp này sẽ không xảy ra ngoài ý muốn.
Hơn nữa còn có đường glucose nữa mà!
Kết quả, nguyên lai chỉ là nâng lên một cấp bậc thì tinh hoa tiêu hao đã tăng vọt lên gấp nhiều lần.
Sau này không thể lỗ mãng như vậy nữa, ít nhất phải chờ một đống lớn thức ăn đặt trước mắt thì mới có thể sử dụng điểm kinh nghiệm EXP để nâng cấp.
Chỉ là vừa nghĩ tới việc mỗi lần khiến « Hỏa Luyện Kim Thân » thăng cấp là lại phải ăn lượng thức ăn đủ để thỏa mãn mười mấy đại hán bình thường, hắn liền nghĩ đến hai chữ "thùng cơm".
"Đợi đã, ngươi không phải là Hạo Thiên Kim Khuyết Vô Thượng Chí Tôn Tự Nhiên Diệu Hữu Di La Chí Chân Ngọc Hoàng Thượng Đế sao? Sao chỉ trong chớp mắt lại biến thành bạn gái nhỏ của bần tăng từ Đông Thổ Đại Đường đến Tây Thiên bái Phật cầu Kinh rồi?"
Người giao hàng nhìn Hạ Hiểu Thiên, phát hiện đây chẳng phải là kỳ nhân đã đặt hai mươi cái chân giò lớn sao!
"Chuyện... chuyện này... thời buổi này... ai... ai mà chẳng có... biệt hiệu..."
Chúng ta có thể không nói nhảm nữa mà đưa thịt bò bít tết cho hắn trước được không?
Lúc giao hàng ngươi nói tấu hài đấy à?
Cái tên dài như vậy mà lại có thể một hơi đọc ra hết, không thấy mệt chút nào sao?
Phốc!
Một đao đâm vào tim, bạo kích - 99999.
"Không... không vấn đề gì."
Nhịn nửa ngày, người giao hàng mới thốt ra được mấy từ.
Buông thịt bò bít tết xuống, hắn xoay người bỏ chạy.
Quá đáng sợ!
Hạ Hiểu Thiên nhìn thịt bò bít tết trước mặt, không biết sức lực từ đâu ra, lại giơ cánh tay lên ôm lấy rồi nuốt chửng.
Đúng vậy, không phải là ăn, mà là nuốt!
Hắn nuốt chửng từng miếng lớn, hoàn toàn không suy nghĩ đến việc mình sẽ bị ngạt thở.
Két.
Lưu Tuấn Minh với tư cách là cảnh sát rất nghi ngờ người giao hàng mình vừa gặp.
Nơi này là bệnh viện huyện chứ đâu phải Khô Lâu Sơn Bạch Cốt Động, ngươi chạy trối chết như vậy rốt Quốc là vì cái gì?
Hơn nữa người này hình như hắn đã gặp qua ở đâu rồi?
Đáng tiếc người đó chạy quá nhanh nên không nhìn rõ mặt.
Lắc đầu một cái, hắn xách túi trái cây trong tay, không quá để ý nữa.
Dù sao cũng không thể vì cảm thấy người ta khả nghi mà đè người giao hàng xuống đất bắt tiếp nhận điều tra tra hỏi được?
Chẳng qua là khi Lưu Tuấn Minh đẩy cửa phòng bệnh ra, nhìn thấy một kẻ giống như Bạch Cốt Tinh đang ngấu nghiến nuốt thịt bò bít tết thì trong lòng không khỏi giật mình.
Xem kìa! Bạch Cốt Tinh?
Chờ chút, cái này không khoa học.
Hắn lùi ra khỏi phòng bệnh, ngẩng đầu nhìn biển số nhà.
"Không sai mà!..."
Đột nhiên trong lòng hắn sinh ra một cảm giác không lành, cái kẻ đang nằm trên giường bệnh giống như Bạch Cốt Phu Nhân kia không lẽ là biểu đệ của mình chứ?
"Biểu đệ?" Thử thăm dò gọi một tiếng, sau đó hắn liền rơi vào tự mình hoài nghi.
"Có chuyện gì vậy biểu ca? Ta đang rất đói, chuyện không quan trọng thì chờ ta ăn xong rồi hãy nói."
Ngươi có thể nói cho ta biết hai mươi cái chân giò lớn lúc trước đã đi đâu rồi không?
Hộp đồ ăn đầy trên đất hiển nhiên cho thấy trước khi hắn bước vào thì chúng đã bị tiêu thụ không ít.
Ngươi là ma quỷ sao?
Không, biểu đệ chắc chắn là một thùng cơm.
Lưu Tuấn Minh bây giờ chỉ muốn gọi điện thoại cho mợ, bảo bà mau chóng đem Hạ Hiểu Thiên dắt về.
Còn về việc tại sao chỉ mới đi ra ngoài một chuyến mà biểu đệ đã biến thành bộ xương trong chớp mắt, điều đó không quan trọng!
Hắn cũng không muốn biết.
Bởi vì tiền lương hằng tháng của hắn hình như không đủ trả tiền cơm mấy ngày cho người này.
Sau khi liên tục mua vài quyển Võ Công Bí Tịch với giá trên trời đối với người bình thường, mẹ của hắn đã cắt đứt "nguồn vốn".
Theo như lời mẹ hắn nói: Nếu còn tiếp tục luyện nữa, ta sợ ngươi sẽ luyện « Quỳ Hoa Bảo Điển ».
Lưu Tuấn Minh đối với quyển bí tịch này chưa từng nghe qua.
Chỉ là khi hắn lên mạng tra cứu một lượt thì hoàn toàn kinh ngạc.
(Nếu luyện công này, phải tự thái giám trước.)
Thì ra mẹ vẫn luôn âm thầm quan sát mình, hơn nữa còn xem qua toàn bộ bí tịch trong cửa hàng.
Nhưng tại sao người lại nghĩ ta có thể luyện loại công phu tự làm hại bản thân này cơ chứ?
Năm mươi phần thịt bò bít tết trôi xuống bụng, Hạ Hiểu Thiên cảm thấy mình như sống lại.
Tại sao lại nói như vậy?
Hà hà!
Lưu Tuấn Minh đứng ở cửa phòng bệnh ngơ ngác toàn tập.
Lúc trước biểu đệ còn gầy gò như một bộ xương khô, sao chỉ trong chớp mắt đã biến trở lại tròn trịa như bơm hơi thế này?
Hơn nữa nhìn dáng vẻ dường như còn cường tráng hơn so với trước kia?
Chiếc áo T-shirt của Hạ Hiểu Thiên bị cơ bắp căng ra vô cùng nhức mắt.
Cái này cũng không kỳ quái, « Hỏa Luyện Kim Thân » không chỉ là một môn khí công mà còn là một môn công pháp luyện thể Nội Ngoại Kiêm Tu.
Trong bí tịch từng có giới thiệu chi tiết, Hỏa Luyện Kim Thân đỉnh cấp sau khi luyện thành hoàn toàn không có điểm yếu, mình đồng da sắt.
Bây giờ Hạ Hiểu Thiên chỉ mới có một chút cơ bắp, công phu vẫn chưa tăng đến đỉnh cấp.
Nếu không thì thứ Lưu Tuấn Minh nhìn thấy không phải là một kẻ cường tráng mà là một mãnh hán cơ bắp!
Kinh ngạc đến mức hoài nghi nhân sinh.
"Biểu đệ..."
Lưu Tuấn Minh mở miệng thốt ra hai chữ, thế nhưng còn chưa kịp hỏi ra sự nghi ngờ trong lòng thì đã bị Hạ Hiểu Thiên ngắt lời.
"Biểu ca, có thể mua thêm cho ta năm mươi phần thịt bò bít tết nữa không? Ta vẫn còn muốn ăn."
". . ."
Há hốc mồm, những lời còn lại thế nào cũng không nói ra được.
Trong đầu trống rỗng, chỉ vang vọng lại câu nói "ta vẫn còn muốn ăn".
"Từ từ... biểu đệ, chúng ta đi kiểm tra trước đã."
Hai mươi cái chân giò lớn, năm mươi phần thịt bò bít tết.
Trời ơi!
Lưu Tuấn Minh rất sợ Hạ Hiểu Thiên giây tiếp theo sẽ bị bội thực mà chết, lúc này sự nghi ngờ hiển nhiên không quan trọng bằng tính mạng.
"Y tá! Y tá!"
Chỉ một lúc sau, kết quả kiểm tra đã có.
Hắn cầm tờ kết quả mà thật sự hoài nghi cuộc đời.
Kết quả kiểm tra: Cực kỳ khỏe mạnh!
Thật ra không chỉ có Lưu Tuấn Minh hoài nghi nhân sinh mà vị bác sĩ kia cũng vô cùng ngơ ngác.
Báo cáo kiểm tra lúc buổi trưa chính là do ông viết.
Mới trải qua mấy tiếng đồng hồ?
Một bệnh nhân toàn thân da thịt tái nhợt, cực kỳ yếu ớt, sau khi ăn hai mươi cái chân giò lớn cùng với năm mươi phần thịt bò bít tết lại trở nên thần thái sáng lạng.
Chẳng lẽ dinh dưỡng không đủ thì cứ dốc sức ăn là được?
Căn bản không cần truyền dịch bồi bổ sao?
Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp hành nghề y ông phải hoài nghi đoán định của chính mình.