Logo

Chương 6

Chương 06: Tiến cung đàm phán

Hoàng Đông Kiệt rời khỏi thiên lao liền trực tiếp trở lại vương phủ. Hắn còn chưa kịp ngồi vững chỗ, tổng quản Lý Quý đã vội vã chạy tới.

"Vương gia, hộ vệ trước cổng vừa nhận được một tờ giấy nhỏ từ một gã khất cái. Kẻ sai bảo gã không rõ tung tích, nhưng tin tức ghi trên đó thực sự không nhỏ."

Vừa nói, Lý Quý vừa cung kính dâng tờ giấy lên trước mặt Hoàng Đông Kiệt.

Hoàng Đông Kiệt đón lấy tờ giấy liếc nhìn một chút. Nội dung quả thực có điểm kinh người, bất quá đối với hắn mà nói cũng chỉ đến thế mà thôi. Trải qua bao nhiêu đời luân hồi, hắn đã sớm quen với những bước ngoặt bất ngờ của sự đời.

Tờ giấy vạch trần kẻ đứng sau hãm hại con trai hắn, điều ngoài dự tính chính là: Tể tướng Trần Hoài Giang mới thực sự là kẻ chủ mưu.

"Lý Quý, ngươi thấy thế nào?"

Hoàng Đông Kiệt buông tờ giấy xuống, ánh mắt hướng về phía hồ nước nhỏ trong đình viện, thản nhiên hỏi ngược lại tổng quản.

"Vương gia, chuyện của đại công tử, tám chín phần mười là do Tể tướng Trần Hoài Giang gây ra."

"Vì sao?"

Hoàng Đông Kiệt không để lộ chút cảm xúc nào, thu hồi tầm mắt nhìn về phía Lý Quý.

"Vương gia, việc của đại công tử tuy phiền phức nhưng chưa đủ để dồn chúng ta vào đường cùng. Nếu những kẻ thực sự muốn ép chúng ta tạo phản, chúng đại có thể mạo hiểm sát hại đại công tử rồi giá họa cho triều đình. Nhưng lần này, sự việc nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, rõ ràng không giống thủ đoạn của đám thế lực muốn tạo phản kia."

"Nếu không phải bọn họ, vậy khẳng định là do triều đình làm. Đây là một nước cờ để đàm phán, mục đích có lẽ là muốn mượn cớ này để suy giảm binh quyền của Vương gia."

Lý Quý dù sao cũng là người đứng đầu mạng lưới tình báo dưới trướng Hoàng Đông Kiệt, nếu không có chút năng lực này thì làm sao ngồi vững vị trí đó. Hơn nữa, y còn là tổng quản vương phủ, một thành viên trong đội ngũ mưu sĩ, tuy không phải kẻ xuất chúng nhất nhưng cũng chẳng phải hạng tầm thường. Y có thể kiêm nhiệm nhiều chức vụ như vậy, cốt yếu là bởi lòng trung thành tuyệt đối với Hoàng Đông Kiệt.

"Vậy kẻ gửi tờ giấy này có mục đích gì?"

Hoàng Đông Kiệt thầm cảm thán thuộc hạ của mình có không ít người tài. Với nguyên chủ thì đám người này phối hợp rất tốt, nhưng với hắn hiện tại, hắn chỉ có thể mặc niệm cho họ ba phút. Bởi từ khắc bản mệnh thiên phú thức tỉnh, hắn đã hạ quyết tâm sẽ sống một đời thật khiêm nhường.

"Kẻ gửi thư có lẽ đã vô tình phát hiện ra kế hoạch của Trần Hoài Giang, không muốn thấy triều đình thuận lợi tước binh quyền của Vương gia. Hắn muốn mượn gió bẻ măng, đẩy Vương gia một bước. Nếu Vương gia vì chuyện này mà nổi giận tạo phản, bọn chúng đương nhiên đắc lợi. Dù Vương gia không phản, cũng có thể khiến người đại nộ mà chặt đứt một cánh tay của triều đình. Tể tướng Trần Hoài Giang năng lực xuất chúng, lại là phụ tá đắc lực của Hoàng đế, nhìn triều đình mất đi một trọng thần là điều mà rất nhiều kẻ mong muốn."

Lý Quý cung kính trình bày suy đoán của mình.

"Quả thực, nếu là ta trước kia, sau khi xem nội dung tờ giấy này, dù khả năng tạo phản rất thấp nhưng chắc chắn sẽ đấu một trận sống chết với Trần Tể tướng. Với thực lực của ta, đúng là có cách để trừ khử lão."

"Sao cảm giác quanh đây lắm kẻ xảo quyệt thế này. Nếu tờ giấy không xuất hiện, Trần Hoài Giang sẽ mượn cơ hội đàm phán để triều đình tước binh quyền của ta. Tờ giấy xuất hiện, lại là một dương mưu ép ta phải bức tử Trần Tể tướng, làm suy yếu sức mạnh của Đại Hạ đế quốc. Kẻ nào cũng muốn tính kế ta, thật coi ta là kẻ cũ hay sao. Muốn chơi đùa à? Nằm mơ đi, ta chẳng rảnh mà dây vào các ngươi."

Hoàng Đông Kiệt đã quyết định, kẻ khác tính kế hắn chẳng qua là vì binh quyền, vậy hắn trả lại là xong. Đây vốn là dự định ban đầu của hắn, muốn sống thanh thản thì phải buông bỏ quyền lực quân đội.

"Trần Tể tướng đem con gái mình ra làm mồi nhử, nàng ta có biết chuyện không?"

Hoàng Đông Kiệt chợt nhớ ra điều gì đó liền hỏi thêm.

"Người của Ám Võng cài cắm tại phủ Tể tướng báo về, Trần Vũ Linh tiểu thư hoàn toàn không biết hắc thủ sau màn chính là phụ thân mình. Bản thân nàng còn đang khẩn cầu phụ thân điều tra hung thủ."

Lý Quý đáp.

"Trần Tể tướng đối với đế quốc đúng là trung thành tận tụy, đến cả con gái mình cũng không tiếc hy sinh. Bảo Ám Võng để mắt đến Trần Vũ Linh, sau này có khi nàng ta lại là con dâu của lão tử."

Hoàng Đông Kiệt dặn dò.

"Tuân mệnh, Vương gia."

Lý Quý lĩnh mệnh xong, suy nghĩ một chút rồi hỏi tiếp: "Vương gia, kế tiếp chúng ta nên làm gì?"

"Không cần làm gì cả. Ngoài ra, coi như tờ giấy này chưa từng tồn tại."

Dứt lời, Hoàng Đông Kiệt xé nát tờ giấy, triệt để tiêu hủy.

Lý Quý lui ra ngoài không bao lâu sau lại quay lại báo tin: "Vương gia, người của chúng ta trong cung truyền tin, Bệ hạ muốn triệu kiến người, thánh chỉ chắc sắp tới nơi rồi. Ngoài ra, Trần Tể tướng đã có mặt trong thư phòng của Hoàng đế."

Hoàng Đông Kiệt nghe vậy cũng không thấy lạ. Nguyên thân vốn là kẻ dã tâm bừng bừng, trong cung sao có thể không có người của hắn. Không chỉ hoàng cung, ngay cả phủ đệ của các quan viên lớn nhỏ tại kinh đô, ít nhiều đều có tai mắt của vương phủ.

"Đây là mời ta vào để thương lượng đây mà, hy vọng khẩu vị của bọn họ đủ lớn, như vậy ta cũng nhẹ người."

Không lâu sau thánh chỉ tới, Hoàng Đông Kiệt thản nhiên nhận chỉ rồi theo thái giám tiến cung.

Tại Thái úy phủ

Tư Mã Tu Hào cũng nhận được tin Bệ hạ mời Đông Võ Vương tiến cung.

"Sắp có kịch hay để xem rồi, hy vọng Đông Võ Vương có thể làm căng một chút."

Tư Mã Tu Hào đã chuẩn bị sẵn tâm thế xem náo nhiệt. Với hiểu biết của y về Đông Võ Vương, một khi biết Trần Tể tướng tính kế mình, chắc chắn hắn sẽ đại náo hoàng cung một trận ra trò.

Trong Hoàng cung

Hoàng Đông Kiệt bước đi theo sự dẫn đường của thái giám. Hắn nhận thấy những thái giám này đều rất căng thẳng. Không chỉ vậy, những cung nữ hay quân Ngự Lâm gặp trên đường cũng đều lộ vẻ e sợ khi hắn đi qua.

Hoàng Đông Kiệt thừa sức nhận ra đó là nỗi sợ hãi. Hắn không muốn nhắc lại những chuyện càn quấy mà nguyên chủ đã làm trong cung trước đây, coi như quá khứ cứ để nó qua đi.

Đến trước cửa Ngự thư phòng, hắn đứng chờ vài giây cho đến khi thái giám bên trong mời vào.

Rất nhanh, Hoàng Đông Kiệt đã nhìn thấy Hoàng đế cùng Tể tướng Trần Hoài Giang đang đợi sẵn.

Hoàng đế hiện tại của Đại Hạ là Hoàng Minh Long, lên ngôi năm mười hai tuổi, năm nay vừa tròn hai mươi. Tám năm ngồi trên ngai vàng khiến y không còn vẻ triều khí của một thanh niên bình thường. Khó có thể nói Hoàng Minh Long là một vị hùng chủ, nhưng cũng không phải hạng tầm thường, có lẽ áp lực thù trong giặc ngoài quá lớn đã khiến y trở nên thâm trầm, ẩn nhẫn.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Hoàng đế, Hoàng Đông Kiệt thầm kêu không ổn. Không phải vì điều gì khác, mà vì hắn nhận thấy cơ thể của vị hoàng đế cháu trai này đang gặp vấn đề rất lớn.

Một căn bệnh khó nói!

Hoàng Đông Kiệt chắc chắn mình không nhìn lầm. Ngoài bản mệnh thiên phú, qua bao kiếp luân hồi, y thuật chính là sở trường của hắn, hắn từng làm thần y không biết bao nhiêu đời. Hoàng đế gặp vấn đề phương diện đó, có thể khẳng định về sau sẽ tuyệt tự, không có con nối dõi.

Vấn đề này nếu để thiên hạ biết được chắc chắn sẽ gây ra đại loạn. Tuy nhiên, Hoàng Đông Kiệt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Hắn chẳng màng đến ngai vàng, thậm chí thiên hạ có loạn hắn cũng không quan tâm, hắn chỉ muốn sống những ngày tháng bình an.

"Tham kiến Bệ hạ, chào Trần Tể tướng."

Hoàng Đông Kiệt chắp tay hành lễ với Hoàng đế, sau đó gật đầu chào Trần Hoài Giang rồi lẳng lặng đứng sang một bên.

Hắn không nói gì, chỉ bình thản quan sát hai người bọn họ, tư thế như muốn nói: các người không lên tiếng thì ta cũng sẽ giữ im lặng đến cùng.