Logo

Chương 7

Chương 07: Chớ xem ta đáng sợ như vậy

"Ngũ hoàng thúc, người không có gì muốn nói sao?"

Hoàng Minh Long thấy Ngũ hoàng thúc sau khi chào hỏi liền im lặng đứng đó, cảm thấy rất kỳ quái. Điều này hoàn toàn không giống với tính cách thường ngày của y.

Chẳng lẽ Ngũ hoàng thúc đã phát hiện ra điều gì, hay nói cách khác, phía sau y có cao nhân chỉ điểm, lấy bất biến ứng vạn biến?

"Bệ hạ muốn ta nói cái gì?"

Hoàng Đông Kiệt bình thản hỏi ngược lại.

"Đông Võ Vương, ngươi định giả bộ hồ đồ đến bao giờ? Chuyện con trai ngươi bắt nạt con gái ta, ngươi định coi như chưa từng xảy ra sao?"

Trần Hoài Giang cố tỏ ra phẫn nộ, hung hăng nhìn chằm chằm Hoàng Đông Kiệt.

"Cả kinh thành đều biết, sao ta có thể coi như không có chuyện gì được."

"Bất quá việc này cũng dễ giải quyết. Hai nhà chúng ta kết thành thông gia, như vậy chuyện giữa con trai ta và con gái ngươi sẽ không còn là bắt nạt nữa."

"Thân gia, ngươi thấy thế nào?"

Hoàng Đông Kiệt thản nhiên gọi hai tiếng thân gia, mặt dày đến mức dường như đã vứt liêm sỉ đi đâu mất.

"Không ổn, trước khi tới đây hẳn là hắn đã có cao nhân chỉ điểm, khó nhằn rồi."

Cả Trần Hoài Giang và Hoàng Minh Long đồng thời nảy ra ý nghĩ này, trong lòng cảm thấy bất an. Họ không biết vị cao nhân phía sau Đông Võ Vương đã hiến kế gì, liệu có ảnh hưởng đến cuộc đàm phán tiếp theo hay không.

"Ai là thân gia của ngươi? Con trai ngươi làm nhục con gái ta, một câu kết thân mà muốn giải quyết êm đẹp sao? Làm gì có chuyện tốt như thế!"

Trần Hoài Giang tiếp tục nổi trận lôi đình, trừng mắt nhìn Hoàng Đông Kiệt, ra vẻ nếu đối phương không đưa ra một lời giải thích thỏa đáng thì lão thề sẽ không bỏ qua.

"Trần tể tướng, với trí tuệ của ngươi, không lẽ lại không nhận ra chuyện giữa khuyển tử và quý nữ là do kẻ có lòng dạ hiểm độc sắp đặt?"

"Hai nhà chúng ta đều là người bị hại, cứ tiếp tục đấu đá lẫn nhau thì có ích lợi gì, chẳng qua là làm trò cười cho kẻ đứng sau giật dây mà thôi."

Hoàng Đông Kiệt vờ như không biết Trần Hoài Giang chính là kẻ chủ mưu, trực tiếp kéo lão vào hàng ngũ người bị hại.

"Thật khiến người ta hú vía một phen, xem ra vị cao nhân phía sau Đông Võ Vương cũng chẳng có gì đặc sắc."

Thấy vậy, Trần Hoài Giang và Hoàng Minh Long triệt để yên tâm hơn nhiều.

"Kẻ giật dây là thật, nhưng chuyện con trai ngươi ức hiếp con gái ta cũng chẳng phải giả."

Trần Hoài Giang tiếp tục dẫn dắt theo kế hoạch đã định.

"Ngươi muốn thế nào, có điều kiện gì cứ việc nói."

Trần Hoài Giang và Hoàng Minh Long cùng nín thở, thời khắc mấu chốt đã tới.

"Ta cũng không muốn nắm chặt chuyện này không buông. Nếu ngươi đã nói vậy, ta cũng lùi một bước."

"Ta có nhiều môn sinh rất ưu tú, ta muốn họ vào Hắc Giáp quân đoàn đảm nhận chức vụ để rèn luyện."

"Ngoài ra, Trình lão tướng quân đã già rồi, trong đế quốc còn nhiều tướng lĩnh có thể trọng dụng. Hy vọng Trình lão tướng quân sớm ngày về hưu để nhường đường cho hậu bối."

Trần Hoài Giang nói xong liền nín thở quan sát Hoàng Đông Kiệt. Việc sắp xếp môn sinh là thật, nhưng mục đích chính vẫn là suy yếu binh quyền của đối phương.

Tuy nhiên, chuyện đòi Trình lão tướng quân cáo lão chỉ là lời thăm dò. Trình lão tướng quân là Đại thống soái của Hắc Giáp quân đoàn, lại là tâm phúc của Hoàng Đông Kiệt, làm sao y có thể đồng ý?

Một khi Trình lão tướng quân rời đi, Hắc Giáp quân đoàn sẽ không còn nằm dưới quyền kiểm soát của Hoàng Đông Kiệt nữa. Trần Hoài Giang nói vậy là để mặc cả nhằm đạt được kết quả có lợi nhất. Hiện tại lão chỉ có thể từng bước gặm nhấm, chứ chưa thể một hơi đoạt lấy toàn bộ binh quyền.

Trong Ngự thư phòng im phăng phắc, Trần Hoài Giang và Hoàng Minh Long đều đã chuẩn bị tâm lý đón nhận cơn thịnh nộ của Hoàng Đông Kiệt.

"Được, điều kiện của ngươi ta đáp ứng. Khi nào thì sắp xếp cho khuyển tử và quý nữ thành thân?"

Hoàng Đông Kiệt bình thản đồng ý, cứ như thể đây chỉ là một cuộc mua bán nhỏ nhặt.

Trần Hoài Giang ngẩn người, Hoàng Minh Long cũng sững sờ. Đáp ứng rồi sao? Sao có thể dễ dàng như vậy?

"Ngũ hoàng thúc, có lẽ người chưa nghe rõ. Ý của Trần lão là đề nghị Trình lão tướng quân từ quan về hưu."

Hoàng Minh Long ngồi không yên, hắn cảm thấy Ngũ hoàng thúc hẳn là đã nghe sót điều gì. Nếu không, một người dã tâm bừng bừng như y sao có thể từ bỏ binh quyền của hai mươi vạn quân Hắc Giáp?

"Ta nghe rất rõ. Chẳng phải là để Trình lão tướng quân về hưu, đưa tướng lĩnh có năng lực lên thay sao? Ta đáp ứng, đến lúc đó các ngươi cứ việc sắp xếp."

Lần này Trần Hoài Giang và Hoàng Minh Long đã nghe rõ mười mươi, nhưng cả hai đều ngơ ngác nhìn nhau. Chuyện này hoàn toàn không giống với những gì họ dự tính.

Họ đã chuẩn bị để tranh luận gay gắt, vậy mà Đông Võ Vương lại không đi theo lẽ thường, trực tiếp buông tay. Chẳng lẽ y đang lừa bọn họ?

"Đông Võ Vương, ngươi đem toàn bộ binh quyền Hắc Giáp quân đoàn trả lại cho triều đình, rốt cuộc là vì lẽ gì?"

Đã đến nước này, Trần Hoài Giang cũng không ngại hỏi thẳng.

"Hắc Giáp quân đoàn vốn thuộc về triều đình, có gì mà trả hay không trả."

Mặc kệ tâm tình hai người kia đang dậy sóng, gương mặt Hoàng Đông Kiệt vẫn bình lặng như mặt hồ.

"Chuyện đó..."

Hoàng Minh Long định nói thêm, nhưng thấy Trần Hoài Giang khẽ lắc đầu và đưa ánh mắt cảnh cáo, hắn đành nuốt lời định nói xuống.

"Điều kiện ta đã đồng ý, vậy hôn kỳ của khuyển tử và quý nữ định vào nửa tháng sau, mùng năm tháng năm, các ngươi thấy thế nào?"

Điều kiện đã xong, Hoàng Đông Kiệt trực tiếp chốt ngày cưới, y không sợ Trần Hoài Giang không đồng ý.

Ánh mắt Trần Hoài Giang lóe lên, cuối cùng lão chỉ có thể gật đầu.

"Vậy cứ quyết định như thế. Bệ hạ, nếu không còn việc gì, ta xin lui trước."

Thấy Hoàng đế gật đầu ra hiệu, Hoàng Đông Kiệt ung dung rời đi.

Y thì thanh thản, nhưng Trần Hoài Giang và Hoàng Minh Long thì không thoải mái chút nào.

"Trần lão, Ngũ hoàng thúc là người thế nào chúng ta đều rõ. Hắn không dễ dàng buông bỏ binh quyền như vậy, lại còn dứt khoát không chút do dự."

"Liệu đây có phải là hỏa mù để làm chúng ta mất cảnh giác, thực chất hắn đang định mưu phản?"

Hoàng Minh Long không muốn nghĩ vậy, nhưng biểu hiện của Hoàng Đông Kiệt quá đỗi kỳ lạ, hoàn toàn không giống vị Ngũ hoàng thúc mà hắn biết, nên hắn phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

"Bệ hạ, nếu hắn muốn phản thì hôm nay đã không tiến cung."

"Nhưng việc hắn quả quyết giao ra binh quyền khiến lão thần cũng không thể nhìn thấu, hơn nữa hắn thay đổi rất lớn."

Trần Hoài Giang không nhìn ra mục đích của Đông Võ Vương, nhưng lão cảm nhận được sự thay đổi ở y. Y trở nên trầm ổn hơn, kín kẽ hơn và khiến người ta không thể đoán định.

"Ngũ hoàng thúc quả thực đã thay đổi. Trước đây mỗi khi đứng cạnh trẫm, người luôn tỏa ra áp lực nặng nề. Hiện tại áp lực tuy giảm bớt, nhưng Ngũ hoàng thúc lại trở nên đáng sợ hơn."

"Ngay khi bước vào cửa, đôi mắt ấy dường như đã nhìn thấu tâm can trẫm."

"Trần lão, nếu một ngày Ngũ hoàng thúc thực sự muốn phản, trẫm liệu có chống đỡ nổi không?"

Nếu Hoàng Đông Kiệt nghe thấy những lời này, y chỉ có thể cảm thán rằng đối phương đã quá đa nghi.

"Bệ hạ xin chớ lo lắng quá mức. Dù không biết Đông Võ Vương định làm gì, nhưng nếu hắn đã dám làm, chúng ta cứ việc đón nhận."

"Hắc Giáp quân đoàn do một tay hắn nắm giữ mười mấy năm, dù hắn có thực tâm trả lại binh quyền thì việc tiếp quản cũng không dễ dàng."

"Ít nhất cần hai ba tháng mới có thể sơ bộ nắm quyền. Trong khoảng thời gian mấu chốt này, nếu Đông Võ Vương muốn gây chuyện, việc chúng ta tiếp quản quân đoàn coi như đổ sông đổ biển."