Chương 13
Đuổi đi vị sơn dân thiên ân vạn tạ cuối cùng, tiểu lão đầu mời Lạc Hồng vào tiểu viện, nơi này đã dọn sẵn một bàn thịt rượu đầy ắp.
Mỡ lợn béo ngậy tỏa ra mùi thơm nồng đậm, khiến cho Lạc Hồng ăn mấy tháng nước canh suông suốt ngày thèm thuồng nổi lên.
Y liền gắp liền mấy miếng thịt ba chỉ, uống một ngụm rượu gạo, thật là sảng khoái!
Phảng phất đang rong chơi trong làn linh khí dịu dàng.
Ai? Chờ đã. Thật sự có linh khí!
Lạc Hồng nhìn chiếc chén rượu trống không rồi liếm môi một cái, con dâu của tiểu lão đầu rất có nhãn lực liền rót đầy cho hắn.
Trong rượu linh khí cuồn cuộn, mặc dù không bằng linh tửu chính tông mua bán trong phường thị, nhưng cũng chênh lệch không xa.
“Lão trượng, nhà ngươi rượu này là dùng vật gì cất?”
Lạc Hồng không ngờ bản thân còn có thể hưởng thụ đãi ngộ của nhân vật chính, có hy vọng tìm được linh vật từ một phàm nhân trong thôn, đây chẳng lẽ là người tốt có hảo báo?
“Chính là gạo bình thường, bất quá sau khi rượu gạo ủ thành, lão hủ ném một viên đan chu kết hạt châu vào đó.”
Tiểu lão đầu rất hài lòng vẻ khiếp sợ của Lạc Hồng, điều này khiến hắn cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt.
“Đan chu lại là vật gì?”
“Đan chu chính là con nhện khổng lồ sinh sống ở gần Yêu Chu phong, súc sinh này lực lớn vô cùng lại da dày thịt béo, nếu không phải hành động chậm chạp, bọn ta tuyệt đối không dám đi săn giết.”
“Ta chỉ nghe nói con trai sẽ kết châu, lại không ngờ con nhện này cũng thế.”
“Thượng Tiên, ngài đừng không tin, đan chu này không chỉ có thể kết châu, mà hạt châu kết ra lại cực kỳ quý giá! Lần trước lão hủ mang một viên vào thành, những các quý nhân kia tranh nhau đến mức kém chút đánh nhau.”
“Cho nên, thôn thực ra dựa vào việc săn giết đan chu mà sống, nhưng nhìn qua các ngươi cũng không giàu có lắm nhỉ?”
“Ai, đan chu không phải dã thú bình thường, nếu không phải thật sự không sống nổi, bọn ta sẽ không đánh chủ ý lên nó. Hơn nữa Yêu Chu phong kia cũng không phải đất lành, sương độc chướng khí khắp nơi, hàng năm còn bùng nổ một lần Địa Sát! Dựa vào săn châu ăn cơm, có mấy cái mạng cũng không đủ dùng!”
Trong lời nói của tiểu lão đầu đầy cảm xúc, dường như chịu không ít thiệt thòi trên Yêu Chu phong.
“Địa Sát bùng nổ? Là dạng gì?” Lạc Hồng dừng đũa trong tay, trong lòng âm thầm có chút bất an.
“Lão hủ cũng không hình dung nổi, chính là hắc khí dày đặc liên miên bất tận từ trong kẽ đất tuôn ra, phàm nhân trong thôn hễ dính phải một chút, đều phải nằm liệt giường tĩnh dưỡng hơn tháng!
Bất quá nói cũng lạ, những năm qua Địa Sát này mấy ngày trước đã phải phun ra rồi, trước nay chưa từng chênh lệch một ngày, năm nay không biết thế nào, đến tận hôm nay vẫn chưa thấy bóng dáng.”
Tiểu lão đầu buồn rầu lắc đầu, Địa Sát một ngày không xuất hiện, người trong thôn liền một ngày không dám vào núi, kéo dài mãi như thế cũng không phải cách.
“Lão trượng, đa tạ khoản đãi, ta còn có việc gấp, không làm phiền thêm nữa!”
Lạc Hồng ngay cả miệng cũng không lau, đứng phắt dậy lấy ra pháp khí Xuân Diệp nhảy vọt lên, bay đến giữa không trung thì sực nhớ ra điều gì bèn dừng lại phía dưới nói:
“Gần đây trong núi sẽ có dị biến, trước khi Địa Sát xuất hiện ngàn vạn lần không được ra ngoài, nếu thấy Hỏa Điểu giữa trời, đó là Thụy Thú, không cần lo lắng.”
Nói xong, Lạc Hồng vội vã đuổi về phía ngoài núi.
“Ái chà chà, đúng là Chân Thần tiên, nói bay là bay!” Tiểu lão đầu vội vàng cất kỹ bát đũa Lạc Hồng vừa dùng qua.
“Cha ơi, sao Thượng Tiên lại hấp tấp thế? Cứ như đít bị lửa đốt vậy.”
“Cái đồ ngốc nhà mày, lại nói nhảm gì thế, Thượng Tiên chắc chắn là vội đi trảm yêu trừ ma rồi! Mày ngồi đó làm gì, bảo mày ăn cơm chưa? Còn không mau đi truyền lời cho mọi người! Hỗn trướng, đặt tiên tửu xuống cho tao!”
Lạc Hồng chẳng màng đến trò hề diễn ra trong nhà tiểu lão đầu, giờ phút này còi báo động trong lòng hắn vang dội, chỉ hận không thể mọc thêm một đôi Phong Lôi Sí bay thẳng về Hoàng Phong cốc.
Bọn họ vừa đến, Địa Sát vẫn luôn phun trào mấy chục năm nay lại đến muộn, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp thế!
Chắc chắn có kẻ phong bế Địa Sát của Yêu Chu phong, trong số đám người bọn họ, kẻ duy nhất đáng để đối phương giở ra chiến trận bỗng nhiên như vậy, chỉ có Trúc Cơ trung kỳ Lưu Tĩnh.
Lạc Hồng không lo lắng cho sự an nguy của Lưu Tĩnh, đại ca này có bảo vật chân chính, cùng lắm thì bị ép phản sát thôi.
Điều Lạc Hồng lo lắng là đối phương đã dám ra tay với tu tiên giả Trúc Cơ kỳ của Hoàng Phong cốc, đại khái sẽ tiện tay tiêu diệt luôn đám tôm tép Luyện Khí kỳ như bọn họ để diệt khẩu.
Cho nên, tiên lưu vi kính.
Hai đóa hoa nở, mỗi bên một nhánh.
Sau khi tách ra với Lạc Hồng, Lưu Tĩnh thu liễm khí tức của bản thân, bay là đà sát tán cây, rất nhanh đã đến dưới chân Yêu Chu phong.
Vừa đến nơi này, trọc khí Địa Sát nồng đậm liền xộc thẳng vào Linh Đài của Lưu Tĩnh, hắn vội vàng dán một tấm tránh sát phù lên đầu vai.
Quan sát xung quanh, nơi đây từ núi đá cho đến cỏ cây đều bao trùm trọc khí Địa Sát đậm đặc, linh khí giữa đất trời thưa thớt gần như không có, áp chế cực lớn chiến lực của tu tiên giả chính thống.
“Hừ! Không hổ là hang ổ tà tu, không có chút sinh khí nào, chẳng khác nào Quỷ Vực!”
Lưu Tĩnh không hề sợ hãi, với tu vi của Trúc Cơ trung kỳ, đối phó với vài tên tà tu Luyện Khí kỳ cũng đơn giản như chém mấy tên sơn tặc mà thôi.
“Ừm? Hồn bài cảm ứng được vị trí của Lý sư điệt, tốt lắm, vậy mà dám bắt đệ tử Hoàng Phong cốc của ta để huyết tế, các ngươi hôm nay khó lòng thoát khỏi kiếp nạn!”
Lưu Tĩnh phát hiện sự thay đổi của hồn bài treo bên hông, tức giận lôi đình, tăng tốc leo núi.
Lúc này, trên đỉnh núi Yêu Chu phong, tên cầm đầu tà tu cảnh giới Luyện Khí đại viên mãn đang quỳ gối trước cửa một thạch thất.
“Chim non đã vào lồng, hành động theo kế hoạch.” Từ trong thạch thất truyền ra âm thanh lạnh lẽo đến tận xương.
“Vâng, sư phụ.”
Tên đầu đàn tà tu đứng dậy đáp lời xong, bay vút lên tế đàn huyết tinh giữa lưng chừng núi, sáu tên đệ tử tà tu canh giữ ở đây liền cung kính hành lễ.
“Tế phẩm chuẩn bị thế nào rồi?”
“Bẩm sư tôn, ngoại trừ đồng nam đồng nữ mà ngài tạm thời dặn dò vào sáng nay ra, những cái khác đều đã chuẩn bị đầy đủ.”
Tên đầu đàn tà tu bước vào lồng giam, nâng gương mặt non nớt kiều diễm của một nữ tử lên, nhìn quanh một lượt, sau đó liếm liếm vết máu tươi rói trên móng tay sắc nhọn, gật đầu tỏ ý hài lòng.
“Tuy thiếu đồng nam đồng nữ, nhưng có những tế phẩm thượng hạng này, cũng đủ để bản tọa đột phá Trúc Cơ, bắt đầu huyết tế ngay bây giờ.”
“Sư tôn chi bằng đợi thêm chốc lát, sư đệ chắc cũng sắp về rồi.”
“Ừm? Ngươi đang dạy ta làm việc à?!” Ánh mắt tên đầu đàn tà tu lóe lên hung quang.
“Không dám! Các đệ tử lập tức mở huyết luyện đại trận!”
Thấy sư tôn nổi giận, sáu tên tà tu liền phi độn đến từng vị trí trận nhãn của huyết luyện đại trận, tế ra cờ trận trên lưng, hắc khí bốc lên ngùn ngụt trên người, miệng lẩm nhẩm niệm pháp quyết.
Rất nhanh, huyết luyện đại trận được mở ra, huyết khí bao trùm lấy tế đàn huyết tinh, tên đầu đàn tà tu ngồi ngay ngắn ở chính giữa, tay bấm pháp quyết, chỉ thấy một đạo huyết quang đánh thẳng vào một lồng giam đang giam giữ hơn trăm phàm nhân.
Trong huyết quang, tinh huyết và thần hồn của những phàm nhân này bị rút sạch không còn một mảnh, lập tức hòa quyện hoàn toàn vào huyết luyện đại trận, khiến cho huyết khí trong đại trận càng thêm nồng nặc.
Thần hồn của những phàm nhân phàm tục kia sau khi vào trong huyết luyện đại trận, lập tức cảm nhận được sự thống khổ không thể tả như bị ngâm trong chảo dầu đun sôi, vô số oán khí vì thế mà sinh sôi.
Không ít thần hồn mang theo hận ý ngập trời lao thẳng về phía trung tâm đại trận là tên đầu đàn tà tu, nhưng vừa tiếp xúc với hắc khí quanh thân hắn liền bị hất văng dữ dội, hồn thể tiêu tán càng nhanh hơn.
“Hơn trăm phàm nhân các ngươi dù có biến thành quỷ, cũng chẳng thể tổn thương bản tọa mảy may, ngoan ngoãn trở thành lương thực tiến giai cho bản tọa đi!”
Tên đầu đàn tà tu cười lớn cuồng dã, tay biến đổi pháp quyết, lại một đạo huyết quang bắn ra từ đại trận.
Đúng lúc này, hai vòng bạc từ phía chân trời bay vút tới, âm thanh giận dữ của Lưu Tĩnh nối đuôi vang lên:
“Tà tu lớn mật, mau bó tay chịu trói!”