Chương 7: Có thể cứu mạng khoai nướng.
"Nhìn trạng thái của các ngươi, không có mua khẩu phần lương thực sao?"
Lăng Tinh hỏi hai tỷ muội có chút ngơ ngác.
"Không có... Trên người chúng ta chỉ có bốn thành tệ này, hôm nay ra khỏi thành tìm rất lâu mới tìm được ba tiểu tinh thể, vừa góp đủ mười thành tệ, coi như trở về ban đêm cũng đổi không thành, đành phải chịu đói đến sáng mai mới có thể thống nhất đổi hắc bánh."
"Thì ra là thế."
Nàng nhẹ gật đầu.
Khẩu phần lương thực bán trong thành gọi là hắc bánh, mười thành tệ một phần, chỉ có buổi sáng mới có thể đổi.
Gian hàng của nàng xác thực chiếm ưu thế tương đối.
"Lão bản!" Lilin giống như đột nhiên phản ứng lại điều gì, hỏi Lăng Tinh: "Trên người chúng ta không có tiền, nơi này của ngài có thu tiểu tinh thể đổi đồ ăn không? Chúng ta có ba cái vừa tìm được đây, trong thành có thể đổi sáu thành tệ đấy!"
"Có thể nhận, để ta xem trước một chút."
Nghe thấy danh từ chưa quen thuộc, trên mặt Lăng Tinh không hề biểu lộ ra ngoài.
Đã nơi này là tận thế, chưa chắc chỉ có tiền mới có thể bỏ vào két thu ngân.
"Tốt!"
Lilin toan chống thân thể đứng dậy, lại bị muội muội ấn trở lại: "Tỷ tỷ, ngươi nghỉ ngơi đi, cầm cái này ăn này, để muội đi!"
Lina đứng phắt dậy, liên tục không ngừng chạy hai bước đến trước mặt Lăng Tinh, từ trong túi móc ra ba tiểu tinh thể nàng và tỷ tỷ nhặt được suốt cả buổi sáng: "Chính là ba cái này!"
Khác với vẻ cẩn trọng khi trả tiền vừa nãy, thiếu niên mang theo ánh mắt mong đợi nhìn Lăng Tinh.
"Chờ một lát."
Lăng Tinh nhận lấy ba viên thủy tinh sắc xanh lớn nhỏ không đều, đặt vào lòng bàn tay quan sát.
Giống như hổ phách lục sắc, hình tròn không quá quy Tata.
Quả thực nhỏ, cả ba đều nhỏ, nhưng kích thước vẫn có chút khác biệt —— viên nhỏ nhất chỉ to bằng hạt đậu tương, viên lớn nhất cũng lớn hơn hạt đậu phộng không bao nhiêu.
Hai tỷ muội này nói vừa tìm được, mà có thể tìm được ba tiểu tinh thể giữa chốn lục sắc bao la này, nhãn lực coi như khá tốt.
Nàng thử thăm dò thả ba viên tinh thể này vào két thu ngân.
Lúc thả viên nhỏ nhất đầu tiên vào, két thu ngân hiện lên con số [6/100].
Vừa rồi bán một củ khoai tây, số lượng trước mặt két thu ngân là 4.
Điều này chứng minh có thể thu, hơn nữa còn tự động chuyển đổi thành phương thức tính thành tệ.
Két thu ngân rất thông minh.
Nàng lại thả viên thứ hai vào.
[9/100]
Hả?
Bỏ tiếp viên thứ ba lớn nhất vào.
[13/100]
Viên này tính là 4 thành tệ.
Xem ra phương thức chuyển đổi của két thu ngân có chút khác biệt so với câu "Trong thành có thể đổi sáu thành tệ" mà hai cô nương kia nói, nó đánh giá giá trị của từng viên tinh thể chuẩn xác hơn.
"Ba viên tổng cộng chín thành tệ, hai vị muốn mua thêm chút gì nữa không?"
Lăng Tinh nói sự thật, nở nụ cười khách khí hỏi hai nữ hài.
"Chín thành tệ?" Lina sửng sốt một chút, quay đầu nhìn tỷ tỷ đang ngồi dưới đất bên cạnh: "Tỷ tỷ, lão bản nói đáng giá chín thành tệ kìa!"
Lilin cũng ngẩn người trong chốc lát, nàng rất nhanh nhận ra ở chỗ vị thần kỳ lão bản này, không chỉ mua được khoai tây nướng khử độc kỳ lạ, mà đổi tinh thể cũng hời hơn rất nhiều!
"Khoai nướng cũng không tệ." Lăng Tinh thừa lúc tỷ muội ngây người, dùng kìm gắp khều nhẹ củ khoai lang đang nướng đến ứa nước trong lò: "Khoai nướng sáu thành tệ một củ, hai vị có muốn thử một chút không?"
Lilin và Lina vừa nãy đã ngửi thấy, ngoài hương thơm của khoai tây nướng ra, còn có một mùi thơm ngọt ngào hun khói ấm áp dễ chịu, vừa sền sệt lại nồng đậm.
"Lão bản, khoai nướng này cũng có thể khử độc sao?"
Lina hỏi.
"Có thể."
Lăng Tinh liếc nhìn thuộc tính phía trên khoai nướng.
[Khoai lang nướng chín (có thể loại trừ hai phần trăm độc tố trên người người ăn) giá đề xuất: 6 thành tệ.]
"Gấp đôi khoai tây nướng, nhưng cũng chỉ là lượng nhỏ, mức độ hai phần trăm." Lăng Tinh nhắc nhở đối phương.
"Vậy bọn ta muốn khoai nướng!" Lina chém đinh chặt sắt nói.
"Na Na!"
Lilin không đồng tình kêu lên.
Chín thành tệ, mua khoai tây nướng thì mua được hai củ, mua khoai nướng thì chỉ mua được một củ.
Xét theo góc độ làm đầy cái bao tử, các nàng nên mua khoai tây nướng. Trong lòng nàng hiểu rất rõ, Lina làm thế là muốn giúp nàng loại trừ độc tố trên người.
"Bọn ta muốn khoai nướng, lão bản!"
Lina thậm chí không quay đầu lại, nói với Lăng Tinh.
"Xác định chưa, đồ ăn trong quán bán ra không đổi trả đâu nhé."
"Vâng!"
Lăng Tinh gắp ra một miếng khoai nướng, bọc vào túi giấy đưa cho đối phương, đồng thời ấn chữ "Thối tiền thừa" trên két thu ngân.
Két thu ngân này nhìn qua vô cùng bình thường, ngay cả nút "Thối tiền thừa" cũng chẳng phải nút bấm gì, giống như dán một tờ giấy lên vậy.
Theo động tác của nàng, két thu ngân ngược lại rất thông minh mà nhả ra ba thành tệ ngay bên cạnh miệng thu tiền trên mặt két.
"Tiền thừa đây, cất kỹ nhé."
Lăng Tinh liếc nhìn két thu ngân, cầm số thành tệ trên tay đưa cho nữ hài, con số phía trên đã tự động biến đổi trở lại thành [10/100].
Thật thông minh.
"Cảm ơn!"
Lina cầm củ khoai lang, ngồi xổm xuống trước mặt Lilin: "Tỷ tỷ ăn cả hai cái này đi!"
Lilin lắc đầu: "Chúng ta mua khoai tây nướng là được rồi, vừa ngon vừa chắc bụng."
"Tỷ tỷ nghĩ xem, một củ khoai nướng là hai phần trăm, một củ khoai tây nướng là một phần trăm. Ba củ khoai tây là ba phần trăm, tổng cộng cần mười hai thành tệ, nhưng một củ khoai tây cộng với một củ khoai lang cũng khử được ba phần trăm độc tố, mà chỉ cần mười thành tệ thôi!"