Chương 9: Biện pháp đơn giản
Dưới sự chỉ dẫn của Tô Nhiên, Ngô Lỗi chọn một vị trí ngồi thuận lợi rồi đeo thiết bị thực tế ảo lên. Hắn nhanh chóng đăng nhập vào trò chơi.
“Ôi trời ạ!”
“Nơi này thật sự chỉ là thế giới ảo thôi sao? Mọi thứ đều là giả ư?”
“Chẳng lẽ ta có thể thỏa thích xông pha mạo hiểm trong một thế giới như thế này?”
Ngày hôm qua, Ngô Lỗi chỉ đứng ngoài màn hình xem Tô Nhiên chơi đã thấy vô cùng đặc sắc. Giờ đây đích thân tiến vào trò chơi, hắn lập tức bị thế giới chân thực đến từng chi tiết này làm cho chấn động sâu sắc.
“Các ngươi nói xem, vì sao Cổ Long lại di cư đến Tân đại lục? Liệu nơi đó có ẩn chứa bí mật gì về chúng không?”
“Đã bốn mươi năm kể từ khi đoàn điều tra đợt đầu tiên lên đường, lần này công hội phái đoàn thứ năm chúng ta xuất phát, có vẻ rất coi trọng việc giải mã bí ẩn di cư của Cổ Long đấy!”
Trên con thuyền hướng về Tân đại lục, các đoàn viên đang hăng hái thảo luận tình báo. Ngô Lỗi nghe đến say sưa, đôi mắt lấp lánh tinh quang. Một thế giới mới tinh khôi phảng phất như đang hiện ra ngay trước mắt hắn.
Ngay sau đó, tai nạn đắm tàu xảy ra, Zorah Magdaros xuất hiện đầy uy áp. Sau khi thuận lợi thoát khỏi sự truy đuổi của nó, Ngô Lỗi cuối cùng cũng nhìn thấy diện mạo thật sự của Tân đại lục.
“Ta vậy mà có thể thoát thân từ tay con hoang thú khủng bố như vậy sao?”
“Tân đại lục... đó chính là Tân đại lục sao? Thật hùng vĩ quá!”
Cảm giác sống sót sau tai nạn cộng thêm cảnh tượng tráng lệ trước mắt khiến Ngô Lỗi vô cùng sảng khoái. Vừa đặt chân lên đảo, hắn cũng nhận được nhiệm vụ săn bắn Jagras giống như những người khác. Hắn không chút do dự, lập tức tiếp nhận.
Về phần chọn lựa vũ khí, mặc dù các loại binh khí khác trông rất mới lạ và thú vị, nhưng vì ấn tượng với vẻ đẹp của Thái Đao khi xem Tô Nhiên chơi ngày hôm qua, hắn đã chọn ngay loại vũ khí này.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, hắn tiến vào Cổ Đại Thụ chi Sâm và nhanh chóng bắt gặp mục tiêu.
“Đó chính là Jagras?”
Ngô Lỗi vốn định quan sát thêm đôi chút, nào ngờ lũ Jagras lập tức phát hiện ra hắn và hung hãn lao tới.
“Chết tiệt, tốc độ nhanh thật...”
Kết quả không ngoài dự đoán, Ngô Lỗi bỏ mạng dưới miệng lũ quái vật. Thế nhưng hắn không hề thấy sợ hãi, ngược lại càng thêm hưng phấn.
“Đây chính là cảm giác chiến đấu với hoang thú sao?”
“Hơn nữa ở trong này dù có tử vong cũng không thực sự mất mạng, tốt lắm, tiếp tục!”
Vì không có nỗi lo về tính mạng, Ngô Lỗi bắt đầu hoàn toàn tận hưởng những trận chiến kích thích như thật. Qua những lần ngã xuống, hắn dần nắm bắt được một vài bí quyết chiến đấu. Cuối cùng, sau một giờ đồng hồ, hắn đã chém chết được Jagras. Tốc độ này so với Triệu Thiết trước đó đã nhanh hơn rất nhiều.
“Ta vậy mà thật sự giết được hoang thú?”
“Quá tuyệt vời, thực sự quá tuyệt vời!”
Đôi tay cầm đao của Ngô Lỗi run rẩy vì hưng phấn, cảm xúc kích động khó lòng bình phục. Hắn vốn sinh ra đã bị kinh mạch tắc nghẽn, cả đời không thể trở thành võ giả. Việc chiến đấu với hoang thú là điều trước đây hắn chưa từng dám mơ tới. Ngày trước khi nghe kể chuyện hay đọc sách, hắn chỉ có thể tưởng tượng mình là nhân vật chính để trải qua những cuộc phiêu lưu. Giờ đây, tất cả đã trở thành sự thật. Trong trò chơi này, hắn chính là nhân vật chính, có thể tự mình mạo hiểm và chiến đấu.
Trời ạ, đây chẳng phải là thế giới mà hắn hằng ao ước sao!
Ngô Lỗi sục sôi ý chí, siết chặt nắm đấm: “Là thành viên của đoàn điều tra đợt năm, ta nhất định phải đánh bại tất cả quái vật trên đại lục này, điều tra ra chân chân tướng di cư của Cổ Long!”
Mang theo hùng tâm tráng chí đó, Ngô Lỗi tiếp tục hành trình. Nhờ nắm vững kỹ năng cơ bản và được trang bị thêm nhu yếu phẩm tại cứ điểm, hắn dễ dàng vượt qua các loài tiểu quái. Ngay cả những thủ lĩnh cấp thấp như Great Jagras hay Kulu-Ya-Ku cũng không làm khó được hắn quá lâu.
Ngô Lỗi càng giết càng hăng, cảm giác như không gì có thể cản bước được mình. Cho đến khi hắn gặp phải Tobi-Kadachi. Tần suất tử vong của hắn bắt đầu tăng chóng mặt, nhiệm vụ bị đình trệ.
“Chết tiệt, con Tobi-Kadachi này biến thái quá!”
“Tốc độ vừa nhanh lại còn biết phóng điện, khó chịu nhất là nó cứ thích leo trèo trên cây không chịu xuống, chỉ cần bị đụng trúng hai lần là mất mạng.”
Ngô Lỗi thử đi thử lại rất lâu nhưng vẫn không tìm ra cách, lòng đầy phiền muộn. Hắn bực bội tháo thiết bị ra, quay sang hỏi:
“Ngươi có biết cách nào đánh bại nó không?”
Thế nhưng sau lưng hắn, Tô Nhiên đã đi đâu mất, chỉ còn A Trung đang đứng đó nhìn chăm chú vào màn hình với vẻ mặt sùng bái:
“Hồi bẩm thiếu gia, tiểu nhân không biết. Nhưng người trong màn hình thực sự là ngài sao? Có thể chiến đấu với hoang thú lợi hại như vậy, thật là quá phi phàm!”
“Không hỏi ngươi!”
Ngô Lỗi liếc trắng mắt nhìn A Trung. Hắn đang nóng lòng muốn vượt ải nên vội vàng tìm kiếm bóng dáng Tô Nhiên.
“Này lão bản, ngươi đã đánh thắng Tobi-Kadachi chưa? Con quái vật này lợi hại quá!”
Tô Nhiên lúc này vừa hoàn thành xong một nhiệm vụ, đứng dậy đi tới. Lúc nãy y đã quan sát trận đấu của Ngô Lỗi, biết phong cách của hắn thiên về tấn công trực diện nhưng lại thiếu đi sự tinh tế trong việc xử lý chi tiết. Gặp loại quái vật linh hoạt như Tobi-Kadachi, nếu không thích ứng được tiết tấu thì việc ăn hành là điều dễ hiểu.
Dù có bảo với hắn rằng Tobi-Kadachi sợ nước và có nhược điểm ở đuôi, chưa chắc hắn đã giải quyết được ngay mà phải rèn luyện thêm rất lâu. Muốn vượt qua đơn giản thì chỉ có hai cách: một là nâng cấp trang bị, hai là đổi sang loại vũ khí phù hợp hơn.
Tô Nhiên định nói thẳng điều đó, nhưng khi nhìn thấy A Trung đang đứng sau lưng Ngô Lỗi, đôi mắt y chợt lóe sáng. Y đổi ý, mỉm cười nói:
“Kỳ thật muốn đánh bại Tobi-Kadachi đúng là có một biện pháp rất đơn giản.”
“Biện pháp gì?” Ngô Lỗi vội hỏi. “Lão bản mau nói đi, ta đang chờ nguyên liệu từ nó để đúc vũ khí mới đây!”
Tô Nhiên thản nhiên đáp: “Một người đánh không lại thì đương nhiên phải tìm giúp đỡ rồi!”
Ngô Lỗi vốn hy vọng vào một diệu kế, nghe xong liền lộ vẻ thất vọng, lầu bầu:
“Đừng nhắc nữa, mấy người trong đoàn điều tra đó ngày thường trông thì thân thiết, nhưng cứ hễ nhờ đi săn chung là lại tìm đủ lý do từ chối, chẳng hiểu tại sao!”
Tô Nhiên thừa biết Ngô Lỗi đang nói về các nhân vật NPC. Đó là do cơ chế của trò chơi để đảm bảo tính thử thách, nếu không người chơi cứ kéo hàng tá đồng đội đi hội đồng thì còn gì là thú vị nữa. Nhưng sự giúp đỡ mà y muốn nói đến không phải là họ.
Y nhẹ cười: “Ta không nói đến những nhân vật trong trò chơi, mà là người chơi thực thụ. Trò chơi này có chức năng trực tuyến, những người chơi có thể kề vai chiến đấu với nhau. Ví như vị này bên cạnh ngươi, ngươi có thể để hắn cùng gia nhập vào thế giới của mình!”
“Cái gì? Trò chơi còn có công năng thần kỳ như vậy sao?”
Ngô Lỗi nghe xong, lập tức lộ vẻ kinh hỉ vô cùng.