Chương 1892: Đại kết cục (2)
Cùng lúc đó, một cỗ lực lượng tương đồng với mảnh thế giới này bỗng nhiên xuất hiện.
"Ong ong!"
Lực lượng kia nhanh chóng lan tràn ra ngoài, sau đó bao phủ lấy thân thể Nhậm Trường Sinh. Không chỉ có như vậy, trước người Nhậm Trường Sinh, cỗ lực lượng vừa tìm được sự cân bằng kia đã hóa thành một cái vòng xoáy bắt đầu thôn phệ lực lượng xung quanh.
"Ta là ai?"
"Ta là ai?"
Tựa như thời gian đang nghịch lưu, lại như không phải thời gian nghịch lưu. Chỉ chốc lát sau, Nhậm Trường Sinh một lần nữa xuất hiện. Vào giờ phút này, trong mắt hắn mang theo vẻ mờ mịt, cỗ lực lượng kia vẫn bao trùm lấy người hắn.
Sự mê mang trong mắt Nhậm Trường Sinh đang dần vơi đi, rồi triệt để biến mất!
Thiếu niên đột nhiên mỉm cười.
"Hư vô!"
"Hồng Mông!"
"Siêu thoát!"
"Chúa tể?"
"Ta đã hiểu!"
Trong ánh mắt Nhậm Trường Sinh dâng lên hào quang rực rỡ. Khoảnh khắc tiếp theo, trong đầu hắn đã vang lên một giọng nói quen thuộc từ lâu.
"Chủ nhân, cuối cùng Tiểu Tinh cũng liên lạc được với ngài!"
Âm thanh của Tiểu Tinh vang lên, Nhậm Trường Sinh đứng bật dậy. Bên trong cơ thể, khí tức của nội thế giới cũng đã được tìm thấy.
Bên trong Nhân Hoàng điện, từng luồng khí tức quen thuộc truyền đến.
Linh Nhi.
Diên Nhi.
Nhậm Tinh.
Nhậm Nguyệt.
Đế Sát.
Từng người một, giờ phút này đều vẫn còn tồn tại. Thế nhưng, khi Nhậm Trường Sinh đảo mắt nhìn lướt qua nội thế giới của mình, hắn phát hiện ra rằng, Thế Giới Thụ lúc này đang tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ chói lọi, còn chín tòa thần cách kia đã biến mất.
Phía trên Thế Giới Thụ chỉ còn lại hai viên châu!
Một viên chính là Hồng Mông Bản Nguyên Thần Châu, mà viên còn lại mang theo lực lượng của hư vô....
.................