Chương 1893: Đại kết cục (3)
Không chỉ có như thế.
Nội thế giới giờ phút này cũng đã xảy ra thay đổi. Chỉ thấy vô số không gian diễn hóa mà ra, những không gian này không biết có bao nhiêu tầng, nhưng ở tầng cao nhất, Nhậm Trường Sinh lại cảm thấy vô cùng quen thuộc. Đó là một mảnh không gian trắng xóa.
Vùng không gian kia lại giống hệt với vị trí không gian của bản thân!
Bên trong vùng không gian kia là vô số những quả cầu nhỏ. Từng quả cầu nhỏ mang theo lực lượng hư vô cùng Hồng Mông.
"Đây chính là siêu thoát sao?"
Nhậm Trường Sinh lẩm bẩm tự nói. Hắn không cần đi quan sát nội thế giới, bởi vì mọi biến hóa đều đã hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Hắn hiểu rằng đây chính là siêu thoát, mà siêu thoát cũng đồng nghĩa với việc triệt để nắm giữ nguồn lực lượng vượt lên trên hư vô và Hồng Mông.
Chỉ một lát sau, Nhậm Trường Sinh tựa hồ nhớ ra điều gì đó.
Hắn ngước mắt nhìn xung quanh. Trong không gian trắng xóa ấy, giờ phút này đã không thể che giấu được tầm mắt của hắn nữa. Chỉ thấy sâu trong thế giới này, vô số hư ảnh đang xuất hiện, bọn chúng tựa như những kẻ đã già cỗi, cứ lẳng lặng ngồi ở đó.
Trên người của bọn họ sớm đã không còn chút khí tức nào.
Bọn họ đều là những kẻ từng truy cầu sự thống trị tối cao, cũng giống như Nguyên và vị chưởng khống Thanh Khâu kia vậy.
Nhưng đáng tiếc thay, bọn họ đều đã thất bại!
"Tiểu Tinh, không chúc mừng ta một câu sao..."
Tựa hồ nhớ đến điều gì, Nhậm Trường Sinh vung tay lên, bóng dáng Tiểu Tinh liền hiện ra. Lần này, bộ dạng của Tiểu Tinh không còn mờ ảo và hư huyễn như trước nữa, nàng tựa hồ đã thực sự có được cơ thể bằng xương bằng thịt, cứ thế đứng thẳng ở trước người hắn.
"Chủ nhân, chúc mừng cái gì?"
"Oa, ta có thân thể rồi!"
Tiểu Tinh vô cùng hưng phấn, sau đó lại mang theo vẻ mặt thẹn thùng nhìn sang Nhậm Trường Sinh.
Nàng lúc này đã thực sự hóa thành một sinh linh hoàn chỉnh!
Không có lời chúc mừng nào sao?
Nhậm Trường Sinh mỉm cười!
Nhân Hoàng điện đã viên mãn, nhìn bộ dạng này thì đúng là không sai đi đâu được!
Còn Hệ thống cũng đã tan biến!
"Cỗ lực lượng này, tột cùng là thứ gì?"
Nhậm Trường Sinh vung tay lên, cỗ lực lượng đồng hóa kia liền hiện xuất hình bóng. Đó là một thứ lực lượng đứng ở vị thế cao hơn tất thảy, là thứ mà vô số kẻ vẫn luôn mỏi mòn truy cầu. Vị chưởng khống Thanh Khâu là thế, Nguyên cũng là thế, và cả vô số những đạo hư ảnh kia đều chung một mục đích.
Chỉ là đến lúc chết, bọn họ cũng chẳng thể hay biết rốt cuộc cỗ lực lượng này là gì.
Siêu thoát ư?
Có lẽ trong suy nghĩ của bọn họ, đó chính là vượt qua khỏi thế giới Hồng Mông.
Nhưng lại chẳng thể ngờ tới nguồn lực lượng này vốn dĩ xuất phát từ nơi nào.
"Không bằng, cứ gọi nó là chúa tể đi!"
Nhậm Trường Sinh nhạt cười một tiếng.
Cỗ lực lượng này từ nay hãy gọi là chúa tể đi!
"Ong ong!"
Vào khoảnh khắc này, toàn bộ không gian chợt chấn động nhẹ. Ngay sau đó, một bóng người chậm rãi xuất hiện trong hư không. Đó là một nam tử, hắn nhìn Nhậm Trường Sinh với một nụ cười nhạt trên môi.
"Chúc mừng!"
Nam tử nhìn Nhậm Trường Sinh, khẽ cười nói.
"Chúc mừng!"
Nhậm Trường Sinh cũng chắp tay đáp lễ.
"Ngươi là tồn tại chưởng khống siêu thoát duy nhất bên trong thế giới của ta!"
Nam tử một lần nữa cất lời.
"Có lẽ, sau này sẽ không chỉ...
.................