Logo

Chương 4: Chương 04

"Cái gì?" Tiểu Bạch Hổ biết trong thời buổi tận thế, chẳng bao giờ có chiếc bánh ngọt nào tự nhiên từ trên trời rơi xuống.

Lý tiên sinh nhún vai, học theo ngữ khí của Tiểu Bạch Hổ mà nói: "Dù sao y cũng chỉ có một con đường chết, vì cái gì không đánh cược một ván?"

Lời của Lý tiên sinh không phải không có lý. Dù sao hiện tại, hắn cũng chẳng còn gì để mất.

Tiểu Bạch Hổ ra hiệu cho đối phương nói tiếp.

"Tử Nhân giam dưới tầng ngầm thứ ba, y nghe nói qua chưa?"

Thấy Tiểu Bạch Hổ lắc đầu, Lý tiên sinh kiên nhẫn giải thích: "Dưới tầng ngầm thứ ba đều giam giữ những phạm nhân đặc biệt. Muốn vào đó chỉ có hai cách: thứ nhất là phạm tội cực kỳ đặc thù, bất quá một khi đã vào thì cả đời này chỉ có thể ở dưới đất, vĩnh viễn không thể ra ngoài."

"Còn có một cách nữa, chính là giống như y vậy, tử hình phạm nhân nếu như trong tù tiếp tục phạm tội, mà lại tình tiết nghiêm trọng..."

Lý tiên sinh cười híp mắt giơ lên hai ngón tay nói: "Y sẽ gặp phải hai khả năng, đầu tiên là bị xử bắn trước thời hạn, thứ hai là bị giam vào tầng ngầm thứ ba, thẳng đến ngày y bị xử bắn."

Tiểu Bạch Hổ nghe xong đột nhiên trừng to mắt nhìn Lý tiên sinh, đột nhiên cảm thấy người trước mắt này có tâm tư sâu xa đến đáng sợ.

Đối phương cũng không che giấu, mỉm cười nói: "Không sai, những người này là tặng cho y giết, giết đủ nhiều y mới có thể tiến vào đó."

Nhìn xem thi thể đầy đất, Tiểu Bạch Hổ cười khổ. Nguyên lai hắn chỉ là một quân cờ, mà những tù phạm đã chết này lại càng đáng thương hơn.

"Tại sao lại là hắn?" Tiểu Bạch Hổ cuối cùng cũng hỏi ra vấn đề bản thân muốn biết nhất.

"Không chỉ có y, ta tổng cộng đã đưa hơn hai mươi người vào đó, bất quá bọn hắn hơn phân nửa bị trực tiếp xử bắn, số còn lại xuống dưới liền không thấy còn sống đi lên." Lý tiên sinh giống như một con cáo già giảo hoạt cười cười, "Nhưng đối với y, ta cảm thấy có khả năng thành công."

Lý tiên sinh chỉ vào những thi thể trong phòng giam, giơ ngón tay cái lên nói: "Chưa từng có ai giống như y, một hơi đâm chết hơn hai mươi người."

"Còn sống mang vật ta muốn trở về, chính là một cái hộp. Vật đó được giấu trên thân một phạm nhân bị giam giữ vĩnh viễn, mang về được ta sẽ đưa y ra ngoài, bao gồm cả lão Tà, ta cũng có thể thay y giải quyết."

"Nếu đã có bản lĩnh như thế, tại sao ngươi không tự mình xuống tầng thứ ba mà lấy?" Tiểu Bạch Hổ rõ ràng không tin tưởng đối phương.

Lý tiên sinh cũng không giận, mở hai tay ra bất đắc dĩ nói: "Dưới tầng ngầm thứ ba không nhận tiền."

Giải thích xong, Lý tiên sinh cũng mặc kệ Tiểu Bạch Hổ có nguyện ý hay không, liền một mình rời đi.

Hiện tại Tiểu Bạch Hổ giống như thú bị nhốt vào chuồng, muốn sống sót chỉ có thể tiếp nhận nhiệm vụ, nếu không hắn không chết trong tay các phạm nhân khác thì cũng phải chờ ngày bị xử bắn.

Cuộc đối thoại kết thúc.

Giám ngục trưởng tự mình dẫn người xông vào phòng giam, các giám ngục với súng ống đầy đủ lập tức tách các tù phạm ra.

"Ngươi có thể hay không đừng gây thêm phiền toái cho ta?" Giám ngục trưởng đối với Lý tiên sinh rất là bất đắc dĩ, bất quá lại có thể nhìn ra người này rất kiêng kị đối phương.

"Không có cách nào, thời gian của ta không còn nhiều, nếu không ta cũng không cần dùng đến người ngoài." Lý tiên sinh vỗ vỗ bả vai đối phương an ủi: "Quy củ cũ, nhớ kỹ kiểm tra và tiếp nhận."

Trong lúc hai người nói chuyện, Tiểu Bạch Hổ khắp người đầy máu bị người ta lôi ra khỏi phòng giam giống như một con chó chết.

"Báo cáo, mười thiện người chết, hơn ba mươi người bị thương."

Sau khi một tên giám ngục báo cáo, giám ngục trưởng đầy vẻ không thèm để ý khoát khoát tay. Tại Tử Nhân ngục này, việc chết người là quá mức bình thường, trong thời buổi tận thế thì thứ không đáng tiền nhất chính là nhân mạng.

Giám ngục trưởng túm tóc Tiểu Bạch Hổ lên cười nói: "Tiểu tử này dã tính vô cùng, cẩn thận hắn cắn ngươi."

"Sẽ không." Lý tiên sinh hài lòng liếc nhìn Tiểu Bạch Hổ một cái.

"Chiếu cố tốt cho huynh đệ của hắn..." Tình trạng sắp hôn mê, Tiểu Bạch Hổ vẫn cố gắng ngẩng đầu đối với Lý tiên sinh hô lớn: "Cứu bọn họ!"

Tiểu Bạch Hổ biết rõ nếu như Lý tiên sinh không ra mặt, những huynh đệ bị thương kia phần lớn sẽ bị ném vào bãi tha ma của ngục giam. Hiện tại nhiệt độ ngoài trời đang là âm mười mấy độ, bọn hắn tuyệt đối không có khả năng sống sót.

"Ngươi mẹ nó chính mình còn lo chưa xong, thế mà còn nhớ thương huynh đệ." Giám ngục trưởng cười cười, đang chuẩn bị ra hiệu cho người đem huynh đệ của Tiểu Bạch Hổ kéo ra ngoài thì bị Lý tiên sinh ngăn cản.

"Đưa đi phòng y tế, tính vào hóa đơn của ta." Lý tiên sinh rất thích tính tình này của Tiểu Bạch Hổ.

Tầng ngầm thứ ba.

Nơi đây là một địa phương ẩm ướt, âm u và vĩnh viễn không có ánh mặt trời. Tương truyền nơi này đã từng là nơi tránh né kẻ chuyển hóa.

Kẻ chuyển hóa chính là đặc sản của thời kỳ tận thế. Trăm năm trước huyết nguyệt giáng lâm, những người hoặc động vật bị huyết nguyệt chiếu rọi đều phát sinh biến dị, trở thành quái vật khát máu. Bây giờ trên thế giới, kẻ chuyển hóa và nhân tộc cơ hồ mỗi bên chiếm giữ một nửa thổ địa, nhân tộc còn phải thời khắc đứng trước nguy cơ bị kẻ chuyển hóa xâm nhập. Mà nơi này, chính là nơi tị nạn của các bậc tiền bối ngày trước.

"Báo cáo!"

Khi giám ngục gõ mở cánh cửa sắt của tầng ngầm thứ ba, cảnh tượng bên trong khiến Tiểu Bạch Hổ sững sờ. Trên hành lang dài trăm thước, cứ mười bước lại có một tốp đứng đầy kẻ thức tỉnh.

Kẻ thức tỉnh cũng là sản vật của thời kỳ tận thế, chỉ cần tham gia thức tỉnh nghi thức liền có một tỉ lệ nhất định thu hoạch được năng lực thần kỳ mà trở thành kẻ thức tỉnh, bọn hắn cũng chính là lực lượng chủ lực để chống cự kẻ chuyển hóa. Những kẻ thức tỉnh vốn dĩ nên xuất hiện ở tiền tuyến này, bây giờ lại đều canh giữ ở dưới tầng ngầm tối tăm không mặt trời này.