Chương 10
Show code
Chương 10: Cái khác người sống sót
"Được rồi, thực sự không được thì ta đành săn giết một con Zombie đặc thù vậy." Tần Vũ vừa đi về nhà vừa thầm nghĩ trong lòng. Dù sao thế này cũng quá mức khinh người, người bình thường muốn giết một con Zombie đã vô cùng khó khăn, thế mà Tần Vũ chỉ trong vỏn vẹn hai ba ngày lại tiêu diệt hơn năm mươi con, hơn năm mươi con Zombie cơ đấy! Vậy mà không có một con nào trong cơ thể chứa tiến hóa năng nguyên.
Cái gọi là Zombie đặc thù chính là những con sở hữu năng lực đặc thù ở một phương diện nào đó. Bọn chúng có kẻ bơi lội cực nhanh dưới nước, có kẻ chạy như bay, thậm chí có kẻ nhảy cao phi thường, có thể coi là tinh anh trong loài Zombie. Ở giai đoạn này, tuy Zombie đặc thù vẫn còn khá yếu, nhưng thể chất của chúng lại mạnh gấp năm lần người thường! Đây không thể nghi ngờ là một điều vô cùng khủng bố.
Nếu có thể, tự nhiên Tần Vũ chẳng muốn đối phó với Zombie đặc thù sớm như vậy, nhưng trong cơ thể chúng lại chắc chắn có trăm phần trăm tiến hóa năng nguyên — thứ mà hắn đang khao khát nhất lúc này.
Khi trở về nhà, tuy Tần Vũ không nói gì, nhưng Tần Tiểu Vũ vẫn cảm nhận được tâm trạng hắn không tốt lắm, liền biết hắn chắc chắn chưa thu hoạch được thứ mình muốn.
Tần Tiểu Vũ đối với Tần Vũ sùng bái đến sát đất. Cậu không ngờ người ca ca từ nhỏ đã trầm mặc ít nói này lại lợi hại đến vậy, chỉ trong một ngày đã có thể tiêu diệt gần hai mươi con Zombie.
Từng xem qua một vài tin tức trên internet, Tần Tiểu Vũ hiểu rõ đám Zombie này không hề giống loại đần độn thường thấy trong phim ảnh hay tivi. Người bình thường phải hợp sức mấy người mới mong hạ gục nổi một con, thế mà Tần Vũ lại dám một mình tung hoành giữa lòng thành phố, thu gặt từng mạng Zombie một. Điều này tuyệt đối là phi thường lợi hại.
Sau bữa cơm, Tần Vũ vẫn như thường lệ rèn luyện thương pháp cùng thuật cận chiến. Những ngày qua liên tục chiến đấu với Zombie không phải là không có chút ích lợi nào, tối thiểu thương pháp và kỹ năng cận chiến của hắn chỉ cần vài ngày nữa là có thể đạt tới cấp độ 3A, tiến thêm một bước mới.
"Mẹ kiếp! Chạy mau a!"
Tần Vũ vừa luyện tập không lâu thì ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng hét hoảng loạn. Hắn và Tần Tiểu Vũ liếc nhau một cái, lập tức bước đến bên cửa sổ để quan sát động tĩnh ngoài đường phố.
Dưới đường, có ba kẻ đang chật vật chạy trối chết, ngay sát phía sau là bốn con Zombie đuổi theo không rời. Cả ba đều ở độ tuổi đôi mươi, nhuộm những mái tóc xanh đỏ lòe loẹt. Tên nam tử đi đầu nhuộm tóc vàng lớn tiếng thúc giục hai kẻ còn lại, nhìn là biết thể lực của bọn chúng đã tiêu hao cạn kiệt.
Tốc độ của Zombie vốn nhanh hơn người thường, bọn chúng phải nương nhờ xe cộ cùng chướng ngại vật trên đường mới tạm thời kéo dãn được khoảng cách, nhưng cứ tiếp tục chạy tháo thân thế này thì kẻ ngã quỵ trước chắc chắn là họ, bởi vì Zombie vốn không hề biết mệt mỏi.
"Nhanh leo vào!" Tên tóc vàng vừa lúc trông thấy cánh cổng sắt của khu cư xá nơi Tần Vũ ở, hắn vội vàng hô lên với hai người đồng bạn, đoạn dẫn đầu trèo lên cổng sắt rồi lộn nhào vào bên trong.
Hai tên đồng bạn của hắn cũng vô cùng luống cuống trèo qua.
"Bành! Bành! Bành!"
Bốn năm con Zombie đuổi sát phía sau, dùng sức xô đẩy cửa sắt, đồng thời vươn tay qua khe cửa hòng tóm lấy ba kẻ vừa trốn thoát. Thế nhưng, nhờ có cánh cổng sắt kiên cố ngăn cản, mọi nỗ lực của chúng đều trở thành công cốc.
"Chúng ta vẫn là mau đi thôi." Tên nam tử nhuộm tóc đỏ cất lời, trong giọng nói mang theo chút e ngại trước đám Zombie, nhưng may thay cửa sắt rất vững chắc, lũ quái vật không tài nào lọt vào được.
Đúng lúc đó, tên tóc xanh bỗng chỉ tay về một khung cửa sổ và hét lên: "Mau nhìn kìa, có người!"
"Bị phát hiện rồi sao?" Tần Vũ nhíu mày, vô thức kéo rèm che kín lại.
Tên tóc vàng mừng rỡ kêu lên: "Cuối cùng cũng gặp được người sống rồi, đi lên thôi!"
"Bành! Bành! Bành!"
Chưa đầy hai phút sau, cửa nhà Tần Vũ đã vang lên những tiếng đập thình thịch, kèm theo tiếng gọi của tên tóc vàng: "Có ai ở trong đó không?"
Tần Vũ mặt không biểu cảm, còn Tần Tiểu Vũ thì có chút lo lắng nhưng vẫn im lặng không nói gì.
"Có ai không thế? Đừng có giả vờ nữa, bọn tao vừa thấy tụi mày rồi! Mau mở cửa ra!" Tên tóc vàng bắt đầu thiếu kiên nhẫn gào lên, hai tên đồng bạn của hắn cũng hùa theo dùng chân đá mạnh vào cửa.
"Để ta ra xem sao." Tần Vũ cau mày. Đương nhiên hắn chẳng muốn dây dưa với ba kẻ nhìn qua đã thấy không phải lương thiện này, nhưng nếu để mặc bọn chúng cứ đứng ngoài đập cửa mãi thì vô cùng phiền phức.
Tần Vũ bước tới trước cửa rồi xoay tay nắm mở cửa ra.
"Tao bảo mày điếc tai hay gì? Lâu như thế mới..." Tên tóc vàng vừa thấy Tần Vũ mở cửa liền tức giận chửi ầm lên.
"Có chuyện gì?" Tần Vũ đột nhiên chuyển hướng mũi nhọn cây côn sắt thẳng vào cổ tên tóc vàng, lạnh lùng lên tiếng.
Dù cây thiết côn này đã được lau chùi sạch sẽ, trên đó vẫn vương lại nồng đậm mùi máu tươi. Khí thế ấy khiến tên tóc vàng bản năng lùi lại mấy bước, khí diễm lập tức xìu xuống một nửa.
Hắn vội giơ cao hai tay, nở nụ cười giả lả: "Huynh đệ đừng nóng giận, bọn tao không phải người xấu, chỉ là tình cờ gặp được người sống nên tâm trạng có hơi kích động..."
"Đúng vậy, đúng vậy!" Tên tóc xanh và tóc đỏ ở bên cạnh cũng liên tục hùa theo phụ họa.
"Có chuyện gì?" Tần Vũ vẫn lạnh lùng phun ra ba chữ cũ, chỉ là ngữ khí nặng nề hơn một chút.
Thái độ lạnh nhạt của Tần Vũ khiến trong lòng ba kẻ kia dâng lên lửa giận, nhưng sự kiêng kỵ đối với vũ khí trong tay hắn, cùng với thứ sát khí vô hình phát ra từ người Tần Vũ, lại khiến chúng bản năng sinh lòng sợ hãi, chẳng dám có hành động mạo hiểm nào.
Tên tóc vàng gượng gạo cười nói: "Huynh đệ, bọn tao có thể vào trong nói chuyện được chứ?"
"Không được." Ngữ khí của Tần Vũ vừa băng lãnh vừa kiên quyết, tuyệt không có chỗ để thương lượng.
Tên tóc vàng nén giận, tiếp tục nài nỉ: "Vậy huynh đệ có thể cho bọn tao xin ít đồ ăn được không? Bọn tao nhịn đói lâu lắm rồi."
Tần Vũ hơi nghiêng đầu, cất tiếng bảo: "Tiểu Vũ, lấy chút ít đồ ăn cho bọn họ."
"Vâng!" Tần Tiểu Vũ khẽ gật đầu, bước vào căn phòng cất trữ thực phẩm. Chẳng mấy chốc, cậu cầm ra vài gói mì tôm cùng mấy cái bánh bao.
Khi Tần Tiểu Vũ bưng đồ ăn bước đến gần, gương mặt tuấn mỹ của cậu lập tức đập vào mắt ba tên kia khiến chúng ngẩn ngơ. Lúc nhận lấy thức ăn, tên tóc vàng còn đưa ánh mắt sắc mị mị nhìn Tần Tiểu Vũ, thậm chí định giở trò sàm sỡ khi chạm tay vào đối phương. Nhưng Tần Vũ sớm đã đề phòng từ trước, hắn không nói lời thừa thãi, chỉ dịch mũi nhọn côn sắt tiến sát thêm một đoạn, cách cổ tên tóc vàng vỏn vẹn năm sáu centimet.
Cảm nhận được ánh mắt băng lãnh thấu xương của Tần Vũ, mồ hôi lạnh trên trán tên tóc vàng tuôn ra như suối, chỉ đành ngoan ngoãn cúi đầu nhận lấy đồ ăn.
Bịch.
Ngay khi tên tóc vàng vừa cầm xong thực phẩm, Tần Vũ liền đập mạnh cửa lại rồi tiện tay khóa trái.
"Mẹ kiếp! Ra vẻ cái gì chứ cái thằng nhãi ranh này!" Tên tóc vàng may mà rụt tay kịp thời, bằng không cái mũi đã bị cánh cửa đập cho bẹp dí.
"Đi!" Ba tên tóc vàng lúc này tất nhiên chẳng thể rời đi, trời cũng đã sẩm tối, bọn chúng đành trực tiếp bước vào căn phòng bỏ trống bên cạnh — căn phòng vốn là của người lão nhân đã biến thành Zombie và bị Tần Vũ tiêu diệt cách đó không lâu.
"Bọn chúng cuối cùng cũng đi rồi, nhìn qua là biết không phải người tốt gì." Tần Tiểu Vũ trút bỏ gánh nặng thở phào một hơi, trong lòng vẫn còn chút sợ hãi đối với mấy kẻ tóc xanh tóc đỏ lưu manh này.
Tần Vũ không đáp lời, tiếp tục quay lại luyện tập thương pháp như thường lệ. Trong lòng hắn lúc này đã tràn ngập sát ý đối với ba kẻ vừa rồi. Bọn chúng tuyệt đối không phải người lương thiện, thậm chí Tần Vũ còn nhìn thấy rõ ràng thứ sát khí nồng nặc trong ánh mắt bọn chúng — đó là ánh mắt của những kẻ đã từng nhúng tay đoạt mạng người khác.
Nếu như vừa rồi mà hắn đồng ý cho bọn chúng bước vào phòng, e rằng đám người này sẽ được đằng chân lân đằng đầu, lấn khách áp chủ, thậm chí là cướp đoạt luôn nơi cư trú của họ mất thôi!