Logo

[Dịch] Tận Thế Vi Vương

Chương 15. Chương 15: Hai cái năng lực

Chương 15: Hai cái năng lực

Tần Vũ tung từng quyền đánh ra, nhanh phảng phất một đạo thiểm điện, chỉ có thể nhìn thấy hắn ra quyền, lại không nhìn thấy thu quyền.

Sau một lúc lâu, Tần Vũ mới ngừng lại được, khóe miệng lộ ra nụ cười: "Đây chính là song năng lực Tiến Hóa Giả sao? Quả nhiên cường đại, mới thành Tiến Hóa Giả mà ta đã có được bốn lần thể chất."

Bốn lần thể chất Tiến Hóa Giả! Cái này ở thời điểm hiện tại mà nói, gần như không tồn tại cũng không quá đáng.

Mà trọng yếu nhất, cũng làm cho Tần Vũ mừng như điên chính là, hắn đã có được năng lực đặc hữu của Tiến Hóa Giả, mà lại là hai cái năng lực!

Cái năng lực thứ nhất là hệ Logia: Hỏa diễm.

Tên như ý nghĩa, loại năng lực này chính là có thể điều khiển và lợi dụng hỏa diễm. Mặc dù khá phổ thông, cũng không quá hi hữu, nhưng năng lực hỏa diễm vẫn vô cùng cường đại và thực dụng.

Tần Vũ duỗi ra một ngón tay, nguồn năng lượng gen trong mỗi tế bào đều đang cuộn trào. Trên ngón tay hắn dâng lên một đoàn hỏa diễm mờ nhạt đang nhảy múa, phảng phất có sinh mệnh đang múa may.

Nhìn đoàn hỏa diễm này, ánh mắt Tần Vũ lộ ra vẻ phức tạp. Ở kiếp trước, năng lực của hắn cũng là hỏa diễm, lúc này hắn vậy mà cảm thấy đoàn hỏa diễm này vô cùng thân thiết.

Về phần năng lực thứ hai, sau khi cẩn thận dò xét một lần, hắn dần dần nhíu mày.

"Phục chế? Năng lực này ta không hiểu rõ lắm, nhưng khẳng định là một năng lực rất hi hữu." Năng lực thứ hai của Tần Vũ có tên là phục chế, năng lực này hẳn được phân loại vào hệ năng lực thần bí.

Tần Vũ bắt đầu nếm thử năng lực phục chế này. Hắn nhặt cây côn sắt trên mặt đất lên, sau đó ngưng thần sử dụng phục chế. Khoảnh khắc tiếp theo, cây thiết côn trở nên mơ hồ như một tấm gương phản chiếu, đầu kia của côn sắt chậm rãi tách ra thành hai cây.

"Thật thần kỳ!" Tần Vũ một tay cầm một cây côn sắt, cẩn thận so sánh. Hai cây côn sắt này hoàn toàn giống nhau như đúc. Thị lực của Tần Vũ lúc này đã được cường hóa rất nhiều, từ vết bẩn cho đến đường vân trên hai cây côn sắt đều y hệt nhau, giống như được đúc ra từ cùng một khuôn mẫu vậy.

Tần Vũ lại thử nghiệm phát động năng lực phục chế đối với hai cây côn sắt, nhưng hoàn toàn không có chút phản ứng nào. Tần Vũ suy tư nói: "Xem ra năng lực này không thể sử dụng lần thứ hai đối với cùng một loại vật thể, hoặc nói cách khác, vật thể đã được phục chế thì không thể dùng để phục chế tiếp lần nữa."

Điều này cũng có nghĩa là, Tần Vũ không thể dùng năng lực phục chế để biến một cây côn sắt thành hai cây, rồi tiếp tục phục chế thành bốn hay tám cây được.

"Vậy năng lực phục chế này còn có thể dùng cho những gì đây?" Trong lòng Tần Vũ bỗng nhiên khẽ động, hắn lấy ra một khối vật phẩm màu trắng phảng phất một đoàn thịt mềm. Đây là năng nguyên tiến hóa lấy được từ con biến dị miêu vừa nãy.

"Nếu như có thể thành công..." Trong mắt Tần Vũ dâng lên vẻ mong đợi, sau đó hắn sử dụng phục chế lên viên năng nguyên tiến hóa. Hắn cảm nhận được nguồn năng lượng gen trong cơ thể đang bay nhanh tiêu hao. Chỉ sau vài giây, Tần Vũ nở một nụ cười mừng rỡ, trên tay hắn lúc này thình lình xuất hiện hai khối năng nguyên tiến hóa!

Năng lực phục chế này vậy mà có thể dùng lên năng nguyên tiến hóa, điều này đơn giản là khiến Tần Vũ mừng rỡ như điên. Nó đồng nghĩa với việc tốc độ tiến hóa của Tần Vũ có thể được nhân đôi. Một đoàn năng nguyên tiến hóa trong tay hắn có thể biến thành hai đoàn. Nếu là ở đời sau, giả sử Tần Vũ sở hữu năng lực thế này, phỏng chừng tại trong tận thế, chỉ riêng việc hắn giúp các Tiến Hóa Giả khác phục chế năng nguyên tiến hóa thôi cũng đủ để sống vô cùng thoải mái rồi.

"Rất tốt, năng lực này cường đại vượt ngoài dự đoán của ta!" Tần Vũ thu liễm tâm tình, cầm lấy một đoàn năng nguyên tiến hóa bỏ vào trong miệng.

Viên năng nguyên tiến hóa vừa vào miệng liền trực tiếp hóa thành chất lỏng, quả thực là tan ngay trong miệng. Thế nhưng nó lại hoàn toàn không có bất kỳ vị gì, giống như cháo gạo trắng vậy, chưa nói tới khó ăn, cũng chẳng thể gọi là mỹ vị.

Cơ thể Tần Vũ nhanh chóng tiêu hóa đoàn năng nguyên tiến hóa này. Không lâu sau, khi cảm nhận sự thay đổi của bản thân, hắn có chút kỳ quái đứng dậy: "Thật là kỳ lạ, thể chất của con mèo biến dị kia ở khoảng gấp năm lần. Theo lý thuyết, việc ăn năng nguyên tiến hóa của nó lúc này phải làm cho thể chất của ta tăng lên gấp đôi mới đúng, thế nhưng sau khi ăn vào, lực lượng của ta chỉ tăng thêm đại khái khoảng không phẩy năm lần."

"Khó nói là do nguyên nhân ta là Tiến Hóa Giả song năng lực sao? Cho nên lượng năng nguyên tiến hóa ta cần để tăng cường thể chất sẽ vượt mức bình thường gấp đôi?" Tần Vũ nghĩ đến mấu chốt của vấn đề. Bất quá hắn cũng không có nhụt chí, bởi vì sức mạnh cường đại mà song năng lực mang lại có chút tai hại này hoàn toàn không đáng kể, huống chi hắn còn có năng lực phục chế tương đương với việc san bằng khuyết điểm ấy.

Tần Vũ không hề do dự, nuốt luôn đoàn năng nguyên tiến hóa còn lại. Hắn cảm nhận cơ thể mình đang hưng phấn run rẩy, và thể chất cũng chính thức từ bốn lần tăng lên đến gấp năm lần.

Gấp năm lần thể chất là khái niệm gì? Điều này có nghĩa là Tần Vũ lúc này đã vượt qua cực hạn của nhân loại bình thường.

Các phương diện năng lực của Tần Vũ vào lúc này đều có sự thay đổi long trời lở đất. Tai hắn khẽ nhúc nhích đã nghe được âm thanh ồn ào ngoài siêu thị, còn mũi khẽ ngửi chính là mùi mục nát xuyên qua cả khe cửa.

"Hẳn là Zombie. Dựa vào độ đậm đặc của mùi hương và âm thanh để phán đoán, số lượng khoảng bốn con." Không chút nào khoa trương mà nói, Tần Vũ sau khi trở thành Tiến Hóa Giả thì các năng lực đều đã vượt qua cực hạn con người. Tỉ như bây giờ, dù cách một cánh cửa, mắt không nhìn thấy gì, nhưng thính giác và khứu giác kết hợp lại có thể thay thế một đôi mắt, giúp hắn "nhìn" rõ tình hình bên ngoài.

"Rầm rầm!"

Tần Vũ không trì hoãn thêm, đem đồ ăn trong siêu thị vơ vét một trận trơ trẽn, nhét đầy balo rồi mới dừng tay, đợi lát nữa quay lại lấy thêm mấy chuyến là được.

"Năng lực của ta tựa hồ có thể tác dụng vĩnh cửu, nhưng liệu ta có thể hủy bỏ năng lực này không?" Tần Vũ nhặt hai cây côn sắt lên, sau đó hơi chuyển động ý nghĩ một chút. Cây côn sắt được sao chép lập tức trở nên mờ ảo rồi biến mất vào không khí. Kế tiếp, hắn lại phát động năng lực phục chế, côn sắt liền biến thành hai cây như cũ.

"Năng lực phục chế này quả thực quá thần kỳ!" Tần Vũ lại đem cây côn sắt sao chép kia tản đi. Làm xong tất cả, hắn đeo balo chắc chắn, cầm côn sắt trong tay, sau đó trực tiếp kéo cửa cuốn lên.

"Rầm rầm rầm!"

Âm thanh kéo cửa cuốn phát ra tiếng động lớn, thế nhưng điều khiến Tần Vũ có chút không biết nên khóc hay cười là những con Zombie ngoài cửa hoàn toàn không có con nào thèm để ý đến hắn. Bọn chúng đều đang tranh nhau chen lấn nhào xuống đất để tranh giành thứ gì đó.

Nhìn kỹ lại, có chừng bốn con Zombie đang vây quanh cái xác của Ma Quỷ Chủng, điên cuồng nuốt ăn thi thể của nó. Ma Quỷ Chủng là vương giả trong đám Zombie, thi thể của nó đối với Biến Dị Thú và Zombie mà nói là báu vật vô cùng quý giá, có thể giúp bọn chúng tiến hóa. Nguyên nhân bốn con Zombie kia không thèm đếm xỉa đến Tần Vũ chính là vì nguyên nhân này.

"Ăn cơm ăn cơm!" Tần Vũ có chút bất mãn vì bị đám Zombie làm lơ, thế là hắn dùng côn sắt đập mạnh vào cửa cuốn, phát ra tiếng vang ầm ầm.

Tiếng động cực lớn cuối cùng cũng chọc giận bốn con Zombie khiến chúng bất mãn đứng dậy, dùng ánh mắt khát máu nhìn chằm chằm về phía hắn.