Chương 12: Ngẫu nhiên gặp (2)
"Ngươi bây giờ tốt nhất đừng đụng vào mũi."
Cùng lúc đó, một giọng nói xa lạ từ bên cạnh truyền tới.
Hử?
Nam tử bị giọng nói đột ngột này làm cho giật mình. Nghe tiếng nhìn lại, hắn liền thấy bên cạnh có một nam tử đang ngồi xổm, dùng một chiếc nhánh cây chơi đùa với kiến, biểu lộ tựa hồ rất chú tâm. Gia hỏa này là ai?
Nhìn thấy vị "hảo bằng hữu" đang hôn mê đã tỉnh lại, Lạc Ngôn dừng hành vi đếm kiến ngu ngốc lại, dùng nhánh cây trong tay chỉ chỉ vào mũi đối phương, nhẹ giọng nói ra: "Mũi của ngươi chịu phải va chạm, ta đã dùng mảnh vải trên quần ngươi giúp ngươi chặn máu lại, hiện tại tốt nhất đừng động vào."
Nam tử sờ sờ sợi vải đắp trên mũi, sau đó nhớ tới chuyện xảy ra trước đó, trong mắt nhất thời lóe lên một vệt bất đắc dĩ cùng phiền muộn. Hắn chậm rãi đứng dậy, hai tay trùng điệp chắp tay, cực kỳ lễ phép nói ra: "Đa tạ các hạ đã xuất thủ tương trợ!"
Cử chỉ kia cực kỳ ưu nhã có chừng có mực. Đáng tiếc nửa thân trên đang để trần, trên mũi lại cắm một sợi vải, phá hỏng toàn bộ phần khí độ này, ngược lại còn lộ ra mấy phần buồn cười.
"Đây đều là việc nhỏ. So với cái này, ta càng hiếu kỳ không biết ngươi làm sao có thể ở trong tình huống có một mình mà lại bị bầu rượu đánh ngất xỉu? Chẳng lẽ là muốn tự sát?" Lạc Ngôn có chút hiếu kỳ dò hỏi.
Trước khi đến đây, hắn đã xác định bốn phía không có người nào khác. Huống chi nếu thật sự có người khác đánh ngất nam tử này, thì cũng không thể bỏ qua cho sợi dây chuyền vàng trên cổ hắn. Thứ đồ chơi này nhìn qua là biết rất đắt đỏ. Hơn nữa con ngựa trắng bên cạnh cũng rất quý giá, nếu gặp phải kẻ cướp, làm sao có thể bỏ qua được? Như vậy chỉ có một khả năng, chính là gia hỏa này tự mình làm mình ngất xỉu.
Nghe vậy, thần sắc nam tử càng thêm phiền muộn. Tựa như nghĩ đến chuyện trước đó, hắn thở dài một hơi thật sâu. Cá và cần câu đều mất, cuối cùng còn bị một bầu rượu trống không rơi trúng đầu, quả nhiên là xui xẻo tới cực điểm.
"Các hạ nói giỡn, ta làm sao có thể vô duyên vô cớ tự sát. Chỉ là một trận ngoài ý muốn, trượt chân mà thôi." Nam tử khoát khoát tay, có chút xấu hổ lại có chút bất đắc dĩ nói ra. Sau đó hắn đau lòng quét mắt nhìn bầu rượu của mình một vòng. Đây là bầu rượu hắn yêu mến nhất, không ngờ lại làm tổn thương hắn sâu sắc như vậy, uổng công trước đó hắn yêu thích nó đến thế.
"Đã không có việc gì, vậy chúng ta bàn đến chuyện thù lao đi. Ta đã canh chừng cho ngươi hơn nửa ngày rồi đấy." Lạc Ngôn nhìn nam tử, nhẹ giọng nói.
Nam tử có chút ngoài ý muốn nhìn Lạc Ngôn, trực tiếp như vậy sao?
Còn chưa đợi hắn suy nghĩ nhiều, Lạc Ngôn liền tiếp tục nói: "Mời ta uống chút rượu đi, ta vừa vặn cái bụng có chút đói rồi."
Uống rượu?!
Nghe đến lời Lạc Ngôn nói, đôi mắt nam tử sáng lên, tinh thần chấn chỉnh, ngay cả vết thương trên người cũng không còn cảm thấy đau nữa.