Chương 2496: Phấn đấu mười thế cuối cùng thành bá chủ! 《 cầu nguyệt phiếu! 》 (4/4)
Hai vị cường giả chân chính đứng đầu Thiên Nam đại chiến, khiến mọi người nhìn đến mà dị sắc liên tục. Loại đại chiến này, bình thường mấy trăm năm cũng khó có dịp nhìn thấy một lần.
Một khắc đồng hồ chớp mắt đã trôi qua.
Thiên Vũ Chân Quân không nói hai lời, lập tức rời khỏi chiến đài.
Hứa Xuyên lúc này nuốt một viên đan dược, đem bốn thành pháp lực còn sót lại cấp tốc khôi phục lên hơn sáu phần mười.
"Các vị đạo hữu khác, nếu còn có ai bất mãn với việc Hứa gia ta tấn thăng bá chủ thế gia, đều có thể bước lên đây."
"Tô gia ta muốn thử một chút tư cách của Hứa gia."
Tô Mặc Ngôn bay lên chiến đài.
"Lão phu cũng xin góp một chân."
Đại tu sĩ Đan Hà Cung ở phía đông, cách Thanh Hư Tông không xa, vuốt râu cười lớn một tiếng rồi thả người nhảy lên. Hắn theo sát Tô Mặc Ngôn đi tới chiến đài.
"Còn có ta."
Đại tu sĩ Viêm Dương Điện ở Nam Bộ cũng hóa thành một đạo xích ảnh.
Ba người tạo thành thế chân vạc, đem Hứa Xuyên vây vào giữa.
Hứa Xuyên nhìn về phía ba người, chậm rãi nói: "Mấy vị đạo hữu muốn kiểm tra Hứa mỗ thế nào đây?"
"Cũng giống như Thiên Vũ đạo hữu trước đó, cứ toàn lực ra tay là được, chỉ cần Hứa đạo hữu chống đỡ được trong tay ba người chúng ta một khắc đồng hồ, lại không chịu thương thế quá nặng, liền được coi là thành công."
"Được."
"Hứa đạo hữu cẩn thận."
Lời còn chưa dứt, trong tay Tô Mặc Ngôn đã xuất hiện một món linh bảo chiến đao, phía sau thậm chí ngưng tụ ra một đạo pháp tướng hư ảnh.
Bên ngoài đại trận.
Có Nguyên Anh chấn động thán lên: "Lần trước có tin tức truyền ra, nói gia chủ Tô gia đã cô đọng được pháp tướng hư ảnh, ta còn nửa tin nửa ngờ, không ngờ chuyện này lại là sự thật. Có hắn chủ công, hai người còn lại phụ trợ, Khô Vinh đạo hữu e rằng gặp nguy hiểm rồi."
"Bất quá, đây cũng là trận chiến cuối cùng. Nếu ba người bọn họ đều không thể khiến Khô Vinh Chân Quân thụ thương, vậy những đại tu sĩ khác dẫu có đến thêm mấy nhóm nữa cũng vô dụng, trừ phi bọn họ đều sở hữu linh bảo và cô đọng thành pháp tướng hư ảnh."
"Đạo lý là vậy."
Khoảnh khắc Tô Mặc Ngôn ra tay, khóe miệng Hứa Xuyên khẽ nhếch, hoàn toàn không có ý định đối đầu trực diện. Thân hình hắn chợt lóe lên, đã biến mất tại chỗ, khi xuất hiện trở lại thì đã đứng cách đại tu sĩ Đan Hà Cung ở phía sau không xa.
Vị trí này khiến mày Tô Mặc Ngôn khẽ cau lại.
Nếu hắn xuất toàn lực, dưới uy áp thần thông khiến không gian ngưng trệ, Hứa Xuyên muốn trốn tránh tùy tiện là điều không thể. Thế nhưng, Chân Quân Đan Hà đồng thời cũng không cách nào trốn tránh; nếu Hứa Xuyên có thể đỡ được, thì Chân Quân Đan Hà nhất định sẽ trọng thương.
Chân Quân Đan Hà hiểu rõ tình thế, lập tức tung mình na di sang chỗ khác.
Nhưng khí cơ của Hứa Xuyên đã khóa chặt lấy hắn, khiến hắn căn bản không thể thoát khỏi.
Chân Quân Viêm Dương từ một hướng khác công tới nhằm bức Hứa Xuyên phải dừng tay, nhưng Hứa Xuyên chỉ đưa tay ngưng tụ ra một đạo Bách Trượng Thương Long. Chiêu này uy lực đủ sức chống lại cả pháp tướng hư ảnh. Dù Chân Quân Viêm Dương có dốc toàn lực cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản mấy chiêu, mà trong quá trình đó, bản thân hắn cũng khó tránh khỏi việc bị thương.
Pháp tướng hư ảnh...
.................