Logo

[Dịch] Thái Cổ Chí Tôn

Chương 5. Chương 5: Hồ nháo

Chương 5: Hồ nháo

"Đa tạ Mạc Hân tỷ đã ra tay giúp đỡ."

Sau khi nhóm người Tống Tử Hào đi xa, Mạc Thanh Vân chắp tay cảm ơn Mạc Hân một câu.

Ở Mạc gia, người thực lòng quan tâm đến Mạc Thanh Vân không nhiều, Mạc Hân chính là một trong số đó.

"Tiểu tử thối, còn khách khí với ta làm gì."

Nhìn thấy cử động của Mạc Thanh Vân, Mạc Hân ưỡn khuôn ngực đầy đặn, hờn giận mắng hắn một tiếng rồi nói tiếp: "Có điều gan của tiểu tử ngươi cũng lớn thật đấy, lại dám nói chuyện với Tống Tử Hào như vậy. Tên Tống Tử Hào kia đến cả ta cũng phải kiêng dè vài phần."

"Ngươi đắc tội hắn, e là hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu, sau này phải cẩn thận một chút." Mạc Hân ân cần nhắc nhở.

"Vâng, sau này đệ sẽ cẩn thận."

Đối với sự quan tâm của Mạc Hân, Mạc Thanh Vân chỉ cười nhạt đáp lại, rồi hỏi: "Mạc Hân tỷ, tỷ đến mua linh dược sao?"

Mạc Hân nghe vậy liền xua tay: "Ta đặc biệt đến tìm ngươi đấy chứ, vừa rồi qua chỗ ở không thấy đâu, sau đó nghe người ta nói ngươi đến Trân Linh phường nên mới vội vàng chạy tới."

Mạc Thanh Vân hỏi: "Mạc Hân tỷ, tỷ tìm đệ có việc sao?"

"Không có việc thì không thể tìm ngươi à?"

Mạc Hân liếc nhìn Mạc Thanh Vân một cái, lấy ra một chiếc bình ngọc đưa cho hắn: "Này, Tứ thúc bảo đưa cho ngươi đấy."

"Tứ thúc cho đệ sao?"

Mạc Thanh Vân lộ vẻ kinh ngạc, nhận lấy bình ngọc từ tay Mạc Hân rồi mở ra xem.

Bên trong bình chứa một chút chất lỏng màu trắng sữa, óng ánh long lanh.

Nhìn thấy chất lỏng này, sắc mặt Mạc Thanh Vân khẽ động, trong lòng dâng lên niềm vui sướng.

Đây chính là Lưu Ly Thạch Nhũ, có công hiệu tẩy tủy phạt mao, giúp cường hóa thể chất cho võ giả Thối Thể cảnh.

"Tứ thúc thật thiên vị, lại đem Lưu Ly Thạch Nhũ cho ngươi."

Nhìn thứ trong bình ngọc, Mạc Hân bĩu môi, chớp chớp đôi mắt lớn, có chút hâm mộ nói.

"Mạc Hân tỷ, Lưu Ly Thạch Nhũ này cũng có tác dụng với tỷ, hay là đệ chia cho tỷ một nửa nhé?"

Thấy biểu cảm của Mạc Hân, Mạc Thanh Vân dừng một chút rồi đề nghị.

Mạc Hân nghe hắn nói vậy thì nở nụ cười xinh đẹp: "Không cần đâu, ta giờ đã là Thối Thể mười trọng, Lưu Ly Thạch Nhũ này chẳng còn bao nhiêu tác dụng nữa. Với lại, Tứ thúc cũng cho ta thứ này rồi."

Nói xong, Mạc Hân lấy ra một chiếc bình ngọc khác, mở nắp rồi đưa tới trước mặt Mạc Thanh Vân.

"Tụ Khí Đan!"

Nhìn viên đan dược trong tay Mạc Hân, sắc mặt Mạc Thanh Vân khẽ biến, thầm cảm thán: "Tứ thúc đúng là hào phóng thật."

Tụ Khí Đan có thể giúp võ giả Thối Thể cảnh gia tăng năm thành tỉ lệ đột phá Chân Khí Cảnh, hơn nữa còn không có tác dụng phụ.

So ra, giá trị của Tụ Khí Đan không hề kém cạnh Lưu Ly Thạch Nhũ.

"Mạc Hân tỷ, chúng ta trở về thôi."

Thấy mọi việc đã xong, Mạc Thanh Vân liền nói với Mạc Hân.

"Được rồi."

Mạc Hân gật đầu, hiếu kỳ nhìn thoáng qua gói thuốc trong tay Mạc Thanh Vân rồi hỏi: "Thanh Vân, ngươi cầm thuốc gì trên tay vậy?"

"Trúc Cơ Dịch, có thể tôi luyện thể chất, đẩy nhanh tốc độ tu luyện của Thối Thể cảnh." Mạc Thanh Vân không hề giấu diếm, thành thật đáp.

"Trúc Cơ Dịch?"

Mạc Hân lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt hiện lên vẻ nghi hoặc: "Sao trước giờ ta chưa từng nghe qua, ngươi biết được từ đâu thế?"

Thấy dáng vẻ của nàng, Mạc Thanh Vân cười ha ha nói: "Tỷ chưa từng nghe qua là bình thường thôi, vì cái này là do đệ tự phối chế."

"Ngươi tự phối chế?"

Mạc Hân lập tức kinh hãi, phảng phất như vừa phát hiện ra đại lục mới, không ngừng đánh giá Mạc Thanh Vân.

Nàng hoàn toàn không ngờ tới, Trúc Cơ Dịch trong tay Mạc Thanh Vân lại do chính hắn tự tay làm ra.

"Mạc Hân tỷ, tỷ có muốn thử một phần không?"

Trước sự kinh ngạc của Mạc Hân, Mạc Thanh Vân không quá để ý, chỉ chỉ gói thuốc trong tay hỏi.

"Không, không cần đâu, ta còn muốn sống thêm mấy năm."

Mạc Hân nghe vậy liền vội vàng khoát tay cự tuyệt, lắc đầu nói: "Ta khuyên ngươi tốt nhất cũng đừng thử thứ Trúc Cơ Dịch này, nghe cái tên đã thấy không đáng tin rồi. Tam thúc chỉ có mỗi đứa con trai là ngươi, đừng để xảy ra bất trắc gì."

"Đệ sẽ cẩn thận."

Thấy Mạc Hân hiểu lầm ý mình, không chịu nhận Trúc Cơ Dịch, Mạc Thanh Vân cũng không giải thích thêm.

Chẳng lẽ hắn lại đi nói với nàng rằng mình là cường giả Chí Tôn cảnh trùng sinh, từng là Đan Tôn trẻ tuổi nhất trên Thiên Hồn đại lục sao?

Sau đó, Mạc Thanh Vân cùng Mạc Hân đồng hành trở về Mạc gia.

Về đến nơi, Mạc Thanh Vân tách khỏi Mạc Hân, đi thẳng về hướng chỗ ở của mình.

Trở lại phòng, Mạc Thanh Vân đường quen lối cũ, mang dược liệu mua từ Trân Linh phường ra bắt đầu luyện chế Trúc Cơ Dịch.

Khoảng một canh giờ sau, Trúc Cơ Dịch đã luyện chế hoàn thành.

Thấy thế, Mạc Thanh Vân đổ dược dịch vào trong thùng tắm, sau đó nhảy vào bên trong, bắt đầu hấp thu dược lực để tu luyện.

Ngày kế tiếp, khi ánh mặt trời từ từ nhô lên.

Trúc Cơ Dịch trong thùng tắm một lần nữa bị Mạc Thanh Vân hấp thu sạch sẽ.

Tại thời khắc này, Mạc Thanh Vân mở bừng hai mắt, trên mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ.

Sau khi hấp thu xong phần Trúc Cơ Dịch thứ ba, tu vi của hắn rốt cuộc đã tiến vào Thối Thể tứ trọng.

"Thối Thể tứ trọng!"

Nhìn tu vi đột phá, Mạc Thanh Vân nở nụ cười: "Như vậy, trong trận nguyệt thí sắp tới sẽ có thêm vài phần chắc chắn."

"Trúc Cơ Dịch đã dùng hết, muốn tiếp tục nâng cao tu vi ngay là không thể nào. Có điều, khối Lưu Ly Thạch Nhũ kia ngược lại có thể luyện hóa luôn."

Nghĩ vậy, Mạc Thanh Vân liền lấy Lưu Ly Thạch Nhũ ra nuốt vào bụng, bắt đầu luyện hóa.

Lưu Ly Thạch Nhũ vừa vào bụng liền hóa thành một đạo thanh lưu lưu chuyển trong kinh mạch, tản ra một chút hơi lạnh.

Theo đà Lưu Ly Thạch Nhũ bị luyện hóa, Mạc Thanh Vân cảm thấy trên nhục thân liên tục truyền đến từng đợt cảm giác căng tức, tê mỏi.

Hắn biết rõ đây là biểu hiện hiệu quả do Lưu Ly Thạch Nhũ mang lại.

Cùng lúc chịu đựng cảm giác này, Mạc Thanh Vân cũng có thể nhận thấy cường độ thân thể của mình đang từ từ tăng lên.

Mấy canh giờ sau.

Luồng cảm giác căng tức kia rốt cuộc biến mất, Mạc Thanh Vân dừng việc tu luyện, biết rõ Lưu Ly Thạch Nhũ đã hoàn toàn bị mình luyện hóa xong.

Lúc này, Mạc Thanh Vân nhìn thấy ngoài da và trong các lỗ chân lông có một chút chất bẩn màu đen chảy ra.

Đây chính là tạp chất trong cơ thể bị bài xuất ra ngoài sau khi được cường hóa thể chất.

"Nhờ có Lưu Ly Thạch Nhũ cường hóa, cường độ thể chất hiện tại của mình chắc đã có thể sánh ngang với Thối Thể lục trọng."

Cảm nhận nhục thân một chút, Mạc Thanh Vân lộ vẻ hài lòng, liền nhảy vào trong thùng tắm để tẩy rửa sạch sẽ.

"Thể chất được cường hóa, trận nguyệt thí hai ngày sau mình lại tích lũy thêm được chút vốn liếng."

Nghĩ đến đây, Mạc Thanh Vân đối với trận nguyệt thí sắp tới dâng lên mấy phần chờ mong.

Ngày hôm sau, tại phủ đệ Mạc gia, nơi ở của Mạc Hân.

"Tứ thúc, cha."

Mạc Hân đi ra khỏi phòng nhỏ, nhìn thấy Mạc Phi Bằng cùng Mạc Phi Lâm đang ngồi trong tiểu viện liền lên tiếng chào hỏi.

Mạc Phi Lâm nhìn thấy Mạc Hân thì mỉm cười hỏi: "Hân Nhi, Thanh Vân đã nhận lấy Lưu Ly Thạch Nhũ chưa?"

"Hôm qua con đã đưa cho đệ ấy rồi."

Mạc Hân đáp lại một câu, dừng một chút rồi nói tiếp: "Còn nữa, hôm qua khi con tìm thấy Thanh Vân ở Trân Linh phường, vừa vặn nhìn thấy Tống Tử Hào đang ra tay với đệ ấy."

"Tống Tử Hào? Chính là tên đệ tử được coi là đệ nhất nhân của thế hệ tiểu bối Tống gia sao?"

Mạc Phi Bằng nghe con gái nói vậy liền nhướng mày, quan tâm hỏi: "Vậy Thanh Vân không bị thương chứ?"

"Thế thì không có, con vừa vặn chạy tới kịp." Mạc Hân lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Nếu như muộn một chút, chỉ sợ sẽ có phiền phức lớn."

"Không bị thương là tốt rồi." Mạc Phi Lâm và Mạc Phi Bằng nghe vậy đều thở phào một hơi.

"Cha, Tứ thúc, hôm qua khi con trò chuyện cùng Thanh Vân, hình như nghe đệ ấy nói đang tự phối chế cái gì mà Trúc Cơ Dịch. Con lo lắng đệ ấy sẽ tự mình thử thuốc, từ đó dẫn đến nguy hiểm." Nghĩ đến việc Mạc Thanh Vân nhắc tới Trúc Cơ Dịch, Mạc Hân liền lộ vẻ lo lắng nói.

"Hồ nháo, quả thực là hồ nháo!"

Nghe xong lời này của Mạc Hân, sắc mặt Mạc Phi Bằng nghiêm nghị lại, trầm giọng nói: "Dược dịch há có thể tùy ý nếm thử, phải lập tức tới ngăn cản nó mới được."

Kế tiếp, ba người liền đứng dậy, gấp gáp hướng phía chỗ ở của Mạc Thanh Vân mà đi tới.