Chương 15: Hỏa cầu trên trời rơi xuống
Địa chấn ầm ầm, sơn động chấn động, đá vụn không ngừng tróc ra, tro bụi lơ lửng giữa không trung.
Vô số người nguyên thủy chìm vào giấc ngủ say bỗng nhiên bừng tỉnh, đôi mắt ngơ ngác nhìn hết thảy trước mắt. Những giá đỡ lung lay sắp đổ cùng đám thịt khô kia, đã kể lể rõ ràng tình cảnh hiện tại.
"Địa chấn? Không thể nào? Ở thế giới Thái Cổ này cũng có địa chấn ư?"
Dương Tam Dương không hề nhúc nhích, lặng lẽ ngồi ngay ngắn trong thạch động. Nơi này có Hỏa Thần phù hộ, hơn nữa còn có cấu trúc nham thạch kiên cố nhường nào, làm sao có chuyện trận địa chấn này có thể làm sụp đổ nổi sơn động chứ?
Chỉ chốc lát sau, địa chấn vẫn chưa dừng lại. Trong lòng Dương Tam Dương dâng lên một nỗi bất an khó tả, chỉ cảm thấy trong cơ thể bỗng nhiên nôn nao khó chịu. Bản nguyên Hỏa Chi Pháp Tắc trong mắt hắn lưu chuyển lững lờ, dường như đâm thủng cả vách đá, nhìn thẳng ra vũ trụ mênh mông. Tại đó, một quả cầu lửa khổng lồ đang bùng cháy giữa đêm tối, âm dương tựa hồ nghịch chuyển, khiến ngày đêm đảo điên.
Khoảnh khắc ấy, hỏa cầu từ ngoài trời giáng xuống, mọi chấn động đều bị tiêu trừ, tất cả trở về với hư vô.
Hỏa cầu sao?
Dương Tam Dương nhắm mắt lại, một lát sau cưỡng chế đè nén sự chấn động trong lòng, chậm rãi đứng dậy đi tới cửa hang, một đôi mắt nhìn về phía chân trời đang dần lóe lên tử quang, tuyệt không dám bước ra khỏi động phủ nửa bước.
Đại hoang về đêm mới thực sự là chốn sát cơ trùng điệp. Cho dù có Hỏa Thần phù hộ, nhưng nếu dám mạo muội ra ngoài, tất nhiên sẽ phải bỏ mạng thảm hại.
Đợi cho gió bấc giá lạnh thổi qua cuốn đi lớp sương lạnh đang dần tan trên mặt đất như thường lệ, mãi đến khi mặt trời mọc lên, Dương Tam Dương mới cất bước rời khỏi động phủ, hướng về nơi quang đoàn rơi xuống trong trí nhớ mà đi.
Đập vào mắt là một mảnh tro tàn, toàn bộ khu vực cháy khét hoàn toàn, cây cối đều đã hóa thành than bụi.
Thần uy khủng bố bao trùm lấy vùng đất rộng gần dặm, khiến lòng người không khỏi dâng lên một trận run rẩy. Dương Tam Dương đăm đăm nhìn nơi bị thần uy bao phủ ấy, sắc mặt trầm ngâm, ánh mắt thoáng hiện vẻ giãy giụa cùng sự kiêng dè, xoắn xuýt. Mãi một lúc lâu sau, hắn mới bỗng nhiên vỗ đùi đánh đét một cái:
– Cầu phú quý trong nguy hiểm, con đường trường sinh từ trước đến nay nào có phải là đại lộ bằng phẳng. Nơi này chắc chắn có liên quan đến tiên thiên thần chi trong truyền thuyết. Bỏ lỡ hôm nay, muốn đợi đến cơ duyên khác giáng lâm thì chẳng biết phải chờ đến bao giờ, nói không chừng cả đời này cũng chẳng có cơ hội nữa.
Đối mặt với sự cám dỗ của tiên thiên thần chi, đối mặt với cỗ thần uy mênh mông ấy, cuối cùng Dương Tam Dương cũng không kìm nén nổi khát vọng trong lòng, vô thức cất bước đi về phía vùng đất cháy xém.
— Xẹt!
Điện quang nổ tung quanh thân, ánh lửa bắn ra tứ tung. Toại Nhân Chùy tự lúc nào đã lơ lửng trên đỉnh đầu Dương Tam Dương, đem toàn thân hắn bảo vệ kín kẽ. Nó tựa như đang va chạm với thần uy và lực trường bên ngoài, cuốn lên từng đạo dị tượng, uy năng khủng bố dập dờn khiến không gian vặn vẹo.
Vào khoảnh khắc đó, hô hấp của Dương Tam Dương ngưng trệ, hắn có cảm giác bản thân sắp chết đến nơi rồi!
Đó là khí tức tử vong!
Chưa bao giờ hắn cảm thấy cái chết lại đến gần mình nhường ấy. Cho dù chỉ là ấn ký do thần chi lưu lại, cũng không phải thứ mà một kẻ như hắn có thể gánh chịu.
Cũng may, hắn có Toại Nhân Chùy hộ thể, đem toàn thân bảo vệ vô cùng chắc chắn.
Dù khí cơ quanh thân vô cùng khủng bố, nhưng lại chẳng thể tổn hại đến chân thân hắn mảy may.
Thử thăm dò cất bước đi giữa lớp tro tàn, mặc dù mỗi một bước chân đều đi kèm với những dị tượng kinh thiên động địa, sấm sét vang dội khiến tim đập chân run, nhưng chúng lại không cách nào đến gần phạm vi trăm trượng quanh người hắn.
– Cái Toại Nhân Chùy này quả thực là một món bảo vật tốt!
Dương Tam Dương nhìn Toại Nhân Chùy trước ngực, không nói hai lời liền bắt đầu rảo bước tìm kiếm trong đống phế tích.
Thế nhưng, tất cả đã hóa thành tro tàn, chẳng còn lại gì cả.
Dương Tam Dương bật cười khổ sở, trong mắt tràn đầy vẻ thất lạc. Xem ra đọc tiểu thuyết nhiều quá nên bị ảo tưởng nặng rồi đây mà.
A?
Dương Tam Dương đang đứng giữa trung tâm phế tích, lục lọi nửa ngày trời và chuẩn bị rời đi, bỗng cảm thấy dưới chân nóng rát như bị bỏng, suýt chút nữa khiến hắn ngã nhào.
– Thứ gì thế này?
Dương Tam Dương ổn định lại thân hình, quay người trở lại chỗ cũ, thận trọng khom người dùng tay gạt lớp tro tàn ra. Đập vào mắt hắn là một khối ngọc thạch đang lóe lên thứ ánh sáng vàng nhạt dịu nhẹ.
Hòn ngọc trong suốt sáng long lanh, tỏa ra vầng hào quang hoàn mỹ không một tì vết. Toàn thân ngọc thạch không chứa chút tạp chất nào, lớn chừng quả trứng gà, hình tròn viên mãn không khuyết thiếu chút đỉnh.
– Đây là vật gì? Có thể tồn tại trong phế tích và chịu đựng được thần uy khủng bố thế này, sợ rằng tuyệt đối không phải là vật tầm thường!
Dương Tam Dương vươn tay thận trọng nhặt khối ngọc thạch kia lên lòng bàn tay. Viên ngọc hơi ấm áp, nhưng vẫn nằm trong phạm vi có thể chịu đựng được.