Logo

[Dịch] Thần Cấp Mỹ Thực Chủ Bá

Chương 9. Chương 9: Khởi đầu tốt đẹp

Chương 9: Khởi đầu tốt đẹp

Diệp Phi nằm mơ cũng không nghĩ tới, bản thân chỉ là đem hoa hồng dùng dầu ăn chiên một lần khoai tây sợi, thế mà lại gây ra phẫn nộ lớn trong dân chúng. Nhóm người kia vậy mà tổ chức thành đoàn thể muốn tiêu diệt hắn, đây căn bản không phải kết quả hắn muốn thấy, hắn còn phải trông cậy vào bọn họ để từng bước thăng thiên đây.

Xem ra hắn phải giải thích vài câu mới ổn, bằng không buổi phát sóng trực tiếp đầu tiên này phỏng chừng phải bể nát.

Nghĩ đến đây, Diệp Phi vừa định cùng đám người kia giãi bày tình hình thực tế, đột nhiên hắn ngẩn ngơ. Bắt gặp trên màn hình máy tính thế mà thình lình nhảy ra một chiếc xe điện được tặng thưởng.

Cái này...

Diệp Phi ngẩn ngơ, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Chẳng phải bọn họ đang thảo phạt mình sao? Chẳng phải bọn họ muốn đánh chết mình cơ mà? Sao lại đột nhiên xuất hiện phần thưởng thế này?

Không chỉ Diệp Phi ngẩn người, Ăn Biến Thiên Hạ cùng Thao Thiết cũng ngẩn ngơ.

"Mẹ nó, đây là ai vậy? Làm trò mèo gì thế hả? Hiện tại chúng ta đang thảo phạt Diệp Phi, đứa nào mẹ nó đi tặng thưởng hả?" Ăn Biến Thiên Hạ là kẻ khởi xướng sự kiện lần này, gã nhìn thấy có kẻ không tuân thủ mệnh lệnh thì vô cùng phẫn nộ.

Thao Thiết cũng gửi một chuỗi dấu ba chấm: "……… Huynh đệ, ngươi muốn gây sự à?"

Lúc này, một người xem có tên "Vừa ý mỹ vị" lên tiếng.

"Thiên Hạ, Thao Thiết, là ta tặng thưởng đấy. Ấy là vì ta thật sự không chịu nổi sự cám dỗ từ đĩa khoai tây sợi kia. Ta thừa nhận bản thân có chút tư tâm, nhưng bổn ý vẫn là cùng đi với mọi người. Chiếc xe điện ta tặng không phải để ủng hộ chủ bá, mà là thuần túy vì đĩa khoai tây sợi vàng óng ánh kia thôi, các vị đừng hiểu lầm."

Ăn Biến Thiên Hạ hừ lạnh một tiếng, nói: "Vừa ý mỹ vị, chúng ta rạch ròi chuyện nào ra chuyện nấy. Nói thật, đĩa khoai tây sợi đó quả thực hoàn mỹ. Thấy vậy đi, nếu mọi người muốn thưởng cho đĩa khoai tây sợi đó thì cứ việc, nhưng chủ đề của chúng ta không được lệch hướng, nhất định phải thảo phạt Diệp Phi. Bây giờ cho mọi người một phút, sau một phút phải quay lại chủ đề chính."

Vừa dứt lời, toàn bộ người trong phòng phát sóng trực tiếp liền trợn tròn mắt.

Diệp Phi càng ngồi trước máy tính mà há hốc mồm, miệng rộng có thể nhét vừa hai quả trứng gà.

Bởi vì ngay trong khoảnh khắc đó, toàn bộ màn hình máy tính đột nhiên bị vô số phần thưởng oanh tạc. Tiếng vỗ tay, hoa tươi, xe đạp, xe điện liên tiếp xuất hiện không ngừng nghỉ.

Chỉ vỏn vẹn một phút ngắn ngủi, mắt Diệp Phi đã hoa lên. Bản thân hắn cũng không phân biệt nổi rốt cuộc mình nhận được bao nhiêu phần thưởng, chỉ thấy màn hình tràn ngập hoa tươi cùng tiếng vỗ tay bay lượn, thỉnh thoảng lại có một chiếc xe đạp hay xe điện lướt qua.

Một phút trôi qua rất ngắn, nhưng với Diệp Phi lại dài dằng dặc như cả thế kỷ. Hắn hoàn toàn đắm chìm vào một loại hạnh phúc chưa từng có, đôi mắt cười cong thành một vầng trăng khuyết.

"Đừng dừng, đừng dừng, đừng dừng lại." Diệp Phi lầm bầm trong lòng.

"Dừng, mẹ nó dừng hết lại cho ta, đủ rồi, một phút đã hết." Ăn Biến Thiên Hạ liên tiếp xoát câu này ba lần, mọi người lúc này mới chịu dừng việc tặng thưởng lại.

Thao Thiết lúc này gửi một biểu tượng lau mồ hôi lạnh, sau đó kèm theo một nợ cười khổ, lên tiếng: "Ta nói các vị, hình như hành động thảo phạt lần này của chúng ta coi như thất bại rồi đấy, mọi người mau báo cáo xem vừa rồi đã thưởng những gì đi."

"Thưởng ba mươi tiếng vỗ tay."

"Năm mươi đóa hoa tươi."

"Hai mươi hoa tươi, bốn mươi tiếng vỗ tay."

"Một chiếc xe đạp vùng núi."

"Một chiếc xe điện."

Mọi người đang tấp nập báo cáo số lượng phần thưởng vừa tặng, ai nấy đều hưng phấn không thôi.

Kỳ thực kẻ hưng phấn nhất lại chính là Diệp Phi. Sau khi phần thưởng dừng lại, hắn vội vàng kiểm tra mục thông báo phần thưởng. Kết quả tròng mắt hắn suýt trợn ngược khi thấy trong mục thông báo viết rành mạch: Chủ bá Diệp Phi hôm nay nhận được tổng cộng năm trăm ba mươi hai đồng tiền thưởng.

Năm trăm ba mươi hai đồng?

Nhìn con số này, cằm Diệp Phi suýt rớt xuống đất.

Là một tên làm công khổ sở, Diệp Phi từ trước đến nay kiếm được nhiều nhất trong một ngày cũng chỉ là hai trăm đồng, đó là còn phải tăng ca đến mười hai giờ đêm để đóng gói hàng hóa.

Thế mà bây giờ chỉ trong vỏn vẹn một phút, bản thân đã kiếm được năm trăm ba mươi hai đồng tiền đạo cụ thưởng. Chiếu theo hợp đồng đã ký kết khi đăng ký, ăn chia ba bảy với nền tảng phát sóng trực tiếp, số tiền thực tế hắn nhận được chính là —— ba trăm bảy mươi mươi hai đồng bốn xu!

Vượt qua mốc ba trăm, hơn nữa nếu lúc nãy Ăn Biến Thiên Hạ chậm hô dừng lại một chút, phỏng chừng rất có thể đã vượt qua mốc bốn trăm. Đây gấp đôi số tiền nhiều nhất hắn từng kiếm được trước kia rồi.

"Ta hình như phát tài rồi."

Diệp Phi nhìn con số trong mục thông báo phần thưởng, có cảm giác lâng lâng như đang dạo chơi giữa chín tầng mây.

Thế nhưng ngay lúc hắn còn đang ngẩn ngơ vì con số trước mắt, trên màn hình đột nhiên lại xuất hiện một phần thưởng mới. Nhìn thấy món quà này, thân hình Diệp Phi chao đảo, suýt nữa ngã nhào khỏi ghế.