Chương 13: Giá trị vạn lượng (2)
“Năm ngàn... Không, mười ngàn lượng!” Chưởng quỹ thấy hắn thờ ơ, vội vàng tăng giá.
Tuy nhiên, lúc này Liễu Như Vân đã lấy lại tinh thần và nhìn thấu được mánh khóe của đối phương.
“Những viên dược hoàn bảy màu này là của ngươi sao?” Liễu Như Vân nhìn về phía Cố Trường Thanh, tò mò hỏi.
Hắn bình thản gật đầu: “Phải, nó tên là Thất Thải Mật Hoàn.”
“Cái tên rất có ý cảnh, không tệ.” Nàng khẽ chớp mắt, gật đầu khen ngợi.
Ngay sau đó, nàng lấy từ nhẫn trữ vật ra một tờ ngân phiếu: “Vừa rồi đã dùng mất của ngươi một hạt, đây là tiền thuốc, không biết có đủ không?”
Cố Trường Thanh liếc mắt nhìn qua, đó rõ ràng là một tờ ngân phiếu mệnh giá một vạn lượng! Phải biết rằng giá vốn của năm hạt mật hoàn cũng chỉ mười ba ngàn lượng. Nàng chỉ ăn một hạt mà ra tay đã là một vạn. Trừ đi chi phí, hắn kiếm đậm rồi!
“Đủ rồi.” Hắn vui vẻ nhận lấy ngân phiếu.
Bên cạnh, chưởng quỹ nhìn đến đờ người, không ngờ một hạt đan dược nhỏ bé lại đáng giá đến vậy. Lúc nãy hắn trả mười ngàn lượng đòi mua cả ba hạt, quả đúng là si tâm vọng tưởng.
“Ta là tổng quản của Kim Hải Các, cũng là một giám bảo sư.” Liễu Như Vân nhìn chăm chằm Cố Trường Thanh, mỉm cười nói: “Thất Thải Mật Hoàn tuy nhỏ nhưng rất độc đáo. Nếu ngươi muốn bán được giá tốt hơn, ta đề nghị mang đến phòng đấu giá của Kim Hải Các chúng ta, lợi nhuận chắc chắn sẽ cao hơn nhiều.”
Thấy việc làm ăn sắp bị nẫng tay trên, chưởng quỹ sốt ruột vô cùng, nhưng vì kiêng dè bối cảnh của Liễu Như Vân, hắn chỉ có thể giương mắt nhìn, không dám hé răng nửa lời.
“Phòng đấu giá sao...” Cố Trường Thanh khẽ động tâm.
Thứ hắn thiếu nhất hiện nay chính là tiền, nếu có thể bán Thất Thải Mật Hoàn với giá cao, hắn tự nhiên không có lý do gì để từ chối.
“Đêm mai Kim Hải Các có một buổi đấu giá, nếu có hứng thú, ngươi có thể mang số mật hoàn này đến giám định.”
Liễu Như Vân khẳng định: “Có Kim Hải Các chúng ta giúp ngươi tạo thanh thế, ta đảm bảo giá bán ra lúc đó nhất định sẽ không dưới một vạn lượng mỗi viên.”
Cố Trường Thanh mỉm cười gật đầu, xem như chấp nhận lời mời. Nếu có thể mượn tay phòng đấu giá để quảng bá, sau này hắn sẽ không cần lo lắng về việc tiêu thụ nữa.
“Được, vậy cứ quyết định như thế đi.” Liễu Như Vân lộ rõ vẻ vui mừng.
Trong buổi đấu giá tới, nàng đang lo không có vật phẩm nào đủ sức thu hút khách hàng nữ giới, sự xuất hiện của Thất Thải Mật Hoàn quả thực đã lấp đầy khoảng trống này.
“Hết thật rồi...”
Chưởng quỹ nhìn hai người đạt thành thỏa thuận, trong lòng đầy vị đắng chát. Nếu lúc đầu hắn không khinh thường số dược hoàn kia, nhanh chân hoàn thành giao dịch với Cố Trường Thanh thì buổi đấu giá đêm mai hắn đã có thể kiếm một món hời lớn. Nhưng giờ đây, tất cả đã tan thành mây khói.
“Mắt ta thật kém cỏi, đúng là ngu muội mà, ta hận quá...”
Nghĩ đến đây, chưởng quỹ âm thầm đấm ngực giậm chân, trong lòng không khỏi ảo não, hối hận khôn nguôi.