Chương 5: 《 Đạo Điển 》 (2/2)
"Ai da, Chính nhi, ngươi làm sao thế? Ai đánh tay ngươi ra nông nỗi này vậy?" Tần Tuyết Liên cúi đầu xem xét, phát hiện cánh tay nhỏ của Phương Chính Trực hơi bầm xanh, lập tức nghĩ ngay đến việc có phải lúc nãy ở bên ngoài bị người ta bắt nạt hay không.
Nghĩ đến chỗ thương tâm, Tần Tuyết Liên lại bắt đầu sụt sùi khóc lớn.
"Chính nhi à, ngươi chính là hy vọng đời này của nương đấy, ngươi nhất định phải nhớ kỹ, thế giới này tôn sùng 'Vạn Vật Chi Đạo'. Ngươi đừng nhìn vị ở sát vách Lý gia hiện tại lợi hại, nhưng đó cũng chỉ là cậy mạnh miệng mồm, chẳng ra thể thống gì!"
"Vạn Vật Chi Đạo là cái gì?" Phương Chính Trực chớp đôi mắt đen láy, ngẩng đầu đầy vẻ hiếu kỳ hỏi.
Phương Chính Trực vốn là kiểu người ưa thích thong dong tự tại, đáng tiếc, gia cảnh hiện tại của hắn thực sự rất nghèo, ngay cả miếng cơm ăn no cũng không có. Nếu như hắn còn tiếp tục nhàn nhã như vậy, phỏng chừng chuyện bị người ta bắt nạt giống như hôm nay sẽ còn xảy ra thường xuyên.
Nhàn nhã thì nhàn nhã, thế nhưng nếu là loại nhàn nhã mà ngày ngày bị người ta bắt nạt, thì chỉ có thể gọi là uất ức.
"Vạn Vật Chi Đạo chính là... Ha ha, thật ra nương cũng không rõ lắm, nhưng có một điều nương biết, Vạn Vật Chi Đạo bắt nguồn từ 《 Đạo Điển 》. Cho nên Chính nhi à, sau này muốn trở nên mạnh mẽ, ngươi nhất định phải học chữ đọc sách!"
Biết chữ đọc sách? Chẳng lẽ không phải tu luyện sao?
Tâm tư Phương Chính Trực càng thêm hiếu kỳ, hắn có chút không tài nào hiểu nổi, việc mạnh lên và việc đọc sách rốt cuộc có quan hệ gì với nhau?
"Nương, vậy ngài đã xem qua 《 Đạo Điển 》 chưa?" Phương Chính Trực vừa hỏi xong liền có chút hối hận, mẫu thân hắn ngay cả chữ nghĩa còn không biết, làm sao từng xem qua 《 Đạo Điển 》 chứ?
"Ha ha, câu này ngươi hỏi đúng rồi, vi nương tuy chưa từng xem, thế nhưng khi còn bé lúc vào thành, đi ngang qua Phủ Thành Đạo Đường, quả thực đã từng vụng trộm nghe được vài câu. Bất quá vi nương không biết chữ, nhớ không được nhiều lắm, để ta ngẫm lại xem nào..."
Tần Tuyết Liên cười thần bí, sau đó nhẹ nhàng hắng giọng, quặt một tay ra sau lưng, ngẩng nhẹ cằm lên, bắt đầu học theo dáng vẻ tiên sinh trong Đạo Đường, ra điều "truyện đạo thụ nghiệp" với Phương Chính Trực.
"Khục, đoạn mở đầu là... Đúng rồi, Đạo khả đạo, phi thường đạo, danh khả danh, phi thường danh... Đoạn sau là cái gì ấy nhỉ? Quên mất..."
Phương Chính Trực đang kinh ngạc vì mẫu thân thế mà lại biết đến 《 Đạo Điển 》, ánh mắt bỗng chốc trợn tròn.
Đạo khả đạo, phi thường đạo...
《 Đạo Điển 》? Cái này chẳng phải 《 Đạo Đức Kinh 》 của kiếp trước sao?
"Chính nhi chớ vội, đoạn này quên rồi, nhưng đoạn khác thì ta vẫn nhớ rõ. Xưa kia Hoàng Đế bắt đầu sáng tạo Kỳ Môn, bốn nghìn ba trăm hai mươi cục pháp, chính là tính theo bát quái phân tám tiết, mỗi tiết có Tam Khí, một năm đại khái có hai mươi bốn khí. Mỗi khí có Thiên Địa Nhân Tam Hậu, một năm đại khái có Thất Thập Nhị Hậu..."
Nhịp tim Phương Chính Trực đập thình thịch, đây chẳng phải 《 Kỳ Môn Độn Giáp 》 là gì?
"Đoạn sau... Đợi chút, nương giảng thêm cho ngươi một đoạn nữa nhé, ha ha..."
Tần Tuyết Liên ngượng ngùng cười, đoạn nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ cùng vẻ ngơ ngác của Phương Chính Trực, trên mặt lại hiện lên vẻ tự hào. Xem ra đứa con trai này đã bị tài hoa của nàng làm cho chấn động rồi nhỉ?
Có thể khoe "tài hoa" trước mặt con trai, Tần Tuyết Liên ít nhiều cũng đắc ý, nàng lại hắng giọng, tiếp tục ngâm nga đọc:
"Tử viết: 'Học nhi thời tập chi, bất diệc duyệt hồ? Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ? Nhân bất tri nhi bất uấn, bất diệc quân tử hồ?'..."
Phương Chính Trực nghe mẫu thân đọc những câu chữ ấp a ấp úng ấy, trong đầu hoàn toàn không phản ứng kịp, cả người lơ lửng như đang dẫm lên mây. Ai dám bảo đây không phải 《 Luận Ngữ 》 chứ?
Vì sao thế giới này lại có Khổng Mạnh chi Đạo? Lại còn có cả Bách Gia kinh điển? Trùng hợp thế này là thế nào?
Hơn nữa, cái "Vạn Vật Chi Đạo" ẩn chứa trong 《 Đạo Điển 》 kia rốt cuộc là sao?
Chờ chút...
Nếu mẫu thân không nhớ nhầm, vậy thì thế giới này hoàn toàn không có Tứ Thư Ngũ Kinh, cũng chẳng có bất kỳ bộ kinh điển đồ sộ nào khác. Bởi vì, tất cả Tứ Thư Ngũ Kinh cùng Bách Gia kinh điển đều chỉ có chung một cái tên duy nhất, đó chính là 《 Đạo Điển 》!
Thân là một cao tài sinh chuyên ngành nghiên cứu lịch sử cổ đại, Phương Chính Trực không dám khoác lác là bản thân có thể thấu triệt toàn bộ cái gọi là 《 Đạo Điển 》 này, thế nhưng việc giải thích thông suốt thì chắc chắn không thành vấn đề.
Đây rõ ràng là nhịp điệu thăng chức tăng cấp vù vù rồi! Có thần tiên cũng không cản nổi!
"Mễ Mễ Ma Ma..."
Phương Chính Trực âm thầm niệm nhanh một đoạn 《 Đạo Đức Kinh 》 trong lòng, rồi giơ một tay lên trời, lớn tiếng hô: "Vạn Vật Chi Đạo, giáng lâm đi!"
[...]
Một lát sau, bầu trời vẫn là bầu trời, xanh biếc như thế; mặt đất vẫn là mặt đất, vàng óng như thế. Nếu phải nói có gì thay đổi, thì chính là biểu cảm đờ đẫn đang hiện rõ trên mặt Tần Tuyết Liên.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phương Chính Trực cuối cùng cũng đỏ bừng lên...
Chuyện gì xảy ra vậy? Cốt truyện sao lại không đúng? Đã xảy ra vấn đề ở chỗ nào cơ chứ?
Tần Tuyết Liên ngẩn người trọn một hồi lâu, đoạn nhìn về phía Phương Chính Trực. Nghĩ đến chuyện con trai vừa mắng thôn trưởng cùng chị dâu nhà họ Lý hồi nãy, sắc mặt nàng bỗng trở nên vô cùng ngưng trọng: "Hài tử à, mau tới đây! Chính nhi thế này... không phải là trúng tà rồi chứ?"