Chương 10: Thiếu sót trang sách.
Là giọng của sư tôn!
Trịnh Xác bừng tỉnh đại ngộ, lập tức hiểu rõ Ngự Quỷ Thuật của mình thi triển không hề sai sót, vấn đề nằm ở chính linh huyết của hắn.
Nghĩ đến đây, hắn vội vàng xoay người, hướng về phía miếu hoang thi lễ, cung kính đáp: “Đa tạ sư tôn chỉ điểm!”
Dứt lời, Trịnh Xác suy nghĩ một chút, nâng bàn tay đã vẽ ký tự lên, một lần nữa hướng về phía Nữ Điếu, trầm giọng quát: “Thu!”
Ngay khi tiếng vang vừa dứt, năm ngón tay hắn co lại như lồng giam, Nữ Điếu lập tức hóa thành một đạo huyết quang chui tọt vào trong đó. Trịnh Xác cảm thấy lòng bàn tay như đang nắm giữ một luồng khí lạnh lẽo, vô hình vô chất nhưng thấu tận tâm can.
Hắn khẽ gật đầu, pháp lệnh có thể triệu hồi oan hồn chứng tỏ Ngự Quỷ Thuật đã thi triển thành công, chỉ là đầu oan hồn Nữ Điếu này quá mức suy yếu vào ban ngày mà thôi.
Thấy sư tôn không còn căn dặn gì khác, Trịnh Xác lại thi lễ với miếu hoang lần nữa rồi mới cáo lui.
Lát sau, hắn đã trở về nơi ở.
Vẫn như mọi khi, Trịnh Xác nhanh chóng bước vào phòng rồi lập tức cài chặt then cửa. Trong phòng vẫn y như lúc hắn rời đi, bếp lạnh nồi không, trên mặt đất vương vãi không ít tạp vật bị gạt sang một bên cho trống lối đi, cả căn phòng hết sức bừa bộn.
Trịnh Xác không để tâm đến những thứ đó, hắn đi thẳng vào nội thất, xếp gọn giày dép rồi ngồi xếp bằng trên giường bắt đầu tu luyện.
Sư tôn vừa nhắc nhở linh huyết của hắn dương khí quá thịnh, oan hồn ban ngày không chịu đựng nổi. Muốn bắt thêm oan hồn khác để tu luyện Ngự Quỷ Thuật, hiện tại hắn chỉ có thể hành động vào ban đêm.
Tại tiểu trấn này, mặc dù ban ngày cũng có không ít cô hồn dã quỷ lang thang, nhưng chỉ cần giữ bình tĩnh và khoảng cách với chúng thì cơ bản đều có thể bình an vô sự. Thế nhưng, một khi màn đêm buông xuống...
Quỷ vật sẽ hoành hành ngang ngược, tà túy ẩn khuất bên trong, người bình thường ra khỏi cửa chắc chắn phải chết!
Kinh nghiệm sống sót đời đời truyền lại ở trấn Trường Phúc chính là: trước khi trời tối nhất định phải về nhà! Hơn nữa, sau khi vào nhà phải đóng chặt cửa sổ, cố gắng không phát ra tiếng động. Dù đêm khuya nghe thấy bất kỳ âm thanh gì cũng không được tò mò tìm hiểu, coi như không biết gì hết, thậm chí đến sáng hôm sau cũng không được bàn tán nửa lời.
Đây cũng là lý do tại sao trước đó Hoán Thanh Quỷ hận không thể dỡ tung cả căn nhà, nhưng hàng xóm xung quanh vẫn im hơi lặng tiếng, không một ai dám lên tiếng hỏi thăm.
Mặc dù hiện tại Trịnh Xác đã là tu sĩ Luyện Khí kỳ, nhưng ra ngoài vào ban đêm vẫn vô cùng nguy hiểm. Vì vậy, lúc này hắn chỉ có thể tập trung nâng cao tu vi và thực lực của bản thân.
Trong lúc suy tư, thần thức của Trịnh Xác đã chìm vào không gian hỗn độn, chuyên tâm lùng bắt từng sợi khí lưu lạnh lẽo...
Thời gian trôi qua, nửa canh giờ sau, Trịnh Xác như cảm nhận được điều gì đó liền mở mắt ra. Trước mặt hắn lại là tòa đại điện đổ nát rộng lớn kia.
Vẫn giống như trước, hắn ngồi trên chiếc ghế bành què chân, phía trước là chiếc bàn dài loang lổ đặt cuốn Sinh Tử Bộ đang mở rộng.
Lúc này, Trịnh Xác bỗng thấy lòng bàn tay vẽ ký tự lúc trước truyền đến cảm giác lạ thường. Hắn vô thức mở tay ra, cảm giác lạnh lẽo mềm mại ban đầu đột nhiên hóa thành một luồng huyết quang lao thẳng ra ngoài.
Vút!
Huyết quang nhanh như chớp, lập tức chạy trốn về phía cửa chính đại điện.
Ngay khoảnh khắc đó, trên những trang giấy trắng của Sinh Tử Bộ liên tục hiện lên những hàng chữ mới: “... Thanh Ly. Quê quán: Đồ Châu, Đại Lê hoàng triều... Tuổi thọ: Tròn mười sáu tuổi, treo cổ tự vẫn vào giờ Tý.”
Ngay sau đó, luồng huyết quang khựng lại, dường như mất sạch sức lực mà ngã rớt xuống đất, hóa thành một thiếu nữ áo trắng có thân hình mảnh khảnh, thướt tha. Tóc dài rũ rượi che khuất khuôn mặt, không nhìn rõ dung mạo.
Chứng kiến cảnh tượng bất ngờ này, Trịnh Xác hơi ngẩn người, nhưng sau đó lập tức phản ứng lại. Không gian đại điện đổ nát này có hiệu quả tương tự như ban đêm! Oan hồn không chịu nổi linh huyết của hắn vào ban ngày, nhưng ở nơi âm phong gào thét, tiêu điều rách nát này thì lại có thể.
Ngoài ra...
Trịnh Xác nhìn vào lòng bàn tay mình. Đồ án cổ xưa như hình chim muông sâu bọ kia, ở thế giới hiện thực hắn chỉ thấy nó giống một loại chữ viết mà không nhận ra là chữ gì, nhưng tại không gian này, đó rõ ràng là một chữ “Lệnh”!
Chữ viết này cùng loại với những ký tự đặc thù trên Sinh Tử Bộ!
Nghĩ đoạn, Trịnh Xác nhìn về phía thiếu nữ áo trắng đang nằm phủ phục trên mặt đất. Nàng yếu ớt như không chịu nổi sức nặng của y phục, nhất thời không cách nào gượng dậy nổi.
Trịnh Xác không chút do dự, lật tay nhắm thẳng về phía nàng, quát lớn: “Đứng!”
Ngay khi Ngự Quỷ Thuật được thi triển, Nữ Điếu đang bất động dưới đất bỗng dưng phục hồi sức mạnh, lập tức bật dậy đứng thẳng tắp!
Âm phong quét qua đại điện, thổi tung mái tóc dày, để lộ gương mặt trắng bệch nhưng tú lệ. Nàng có hàng mi cong, mắt hạnh, mũi dọc dừa và đôi môi anh đào. Có lẽ vì quá gầy nên vòng eo nhỏ nhắn trông mỏng manh như tờ giấy, đôi lông mày nhíu lại mang theo vẻ xót xa, thương cảm. Chỉ có điều, đôi mắt đỏ ngầu của nàng lại tràn ngập sát ý và hận thù đậm đặc.
Sau khi quan sát xung quanh một lượt mà không tìm thấy mục tiêu nào để tấn công, Nữ Điếu chậm rãi quay đầu, ngơ ngác nhìn về phía Trịnh Xác đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Ngự Quỷ Thuật đã có tác dụng!
Thấy biểu hiện của Nữ Điếu, Trịnh Xác thầm thở phào nhẹ nhõm. Ban đêm ra ngoài quá nguy hiểm, hiện tại nếu Nữ Điếu không gặp vấn đề gì, hắn cũng không cần phải mạo hiểm ra khỏi cửa đêm nay nữa.
Nghĩ vậy, Trịnh Xác dời tầm mắt khỏi người nàng, bắt đầu nghiên cứu cuốn Sinh Tử Bộ trước mặt.
Sinh Tử Bộ hiện vẫn dừng ở tờ thứ nhất. Trên đó ghi lại tổng cộng ba mươi bảy cái tên, đứng đầu là tên của chính hắn, dòng cuối cùng là Thanh Ly, còn ba mươi lăm cái tên còn lại chính là những oán niệm tạo thành Hoán Thanh Quỷ.
Trịnh Xác đưa tay lật sang trang thứ hai. Trang này hoàn toàn trống rỗng, mặt giấy hơi ố vàng không để lại vết tích gì. Hắn tiếp tục lật đến trang thứ ba, thứ tư...
Rất nhanh sau đó, Trịnh Xác phát hiện ra cuốn Sinh Tử Bộ này chỉ có trang đầu tiên là có chữ, những trang sau đều để trống. Không chỉ có vậy, khi lật đến trang thứ chín, hắn thấy phía sau không còn gì cả, chỉ còn lại dấu vết bị xé ở gáy sách. Những trang còn lại đều đã biến mất!
Thấy cảnh này, Trịnh Xác cau mày. Sinh Tử Bộ vốn là vật của Địa Phủ, lẽ ra phải ghi chép tên tuổi và thọ mệnh của chúng sinh thiên hạ. Vậy mà giờ đây nó lại trở thành một cuốn sổ khuyết, hơn nữa còn bị xé mất không biết bao nhiêu trang...
Trong lúc suy tư, Trịnh Xác lật trở lại trang đầu tiên, ánh mắt dừng lại ở ba mươi lăm cái tên cấu thành Hoán Thanh Quỷ. Nữ Điếu có thể xuất hiện trong không gian đại điện này, vậy tại sao ba mươi lăm oán niệm kia lại không thấy tăm hơi?
Có phải vì ở thế giới hiện thực, âm khí của Hoán Thanh Quỷ đã bị hắn đánh tan rồi hay không?
Đang mải suy nghĩ, một giọng nói run rẩy bỗng vang lên bên tai hắn: “Đại... đại nhân, dân nữ oan uổng!”