Logo

[Dịch] Thiên Xu

Chương 960. Chương 960: Thượng đế ở nhân gian (2)

Chương 960: Thượng đế ở nhân gian (2)

Nguồn nước có hạn, địa thế lại hẻo lánh cô tịch, rất khó hình thành thôn xóm thị trấn. Giữa sa mạc trần trụi bao la này, thật khó tìm được nơi tránh cái nắng gắt ban trưa, may thay dưới chân núi cách đó không xa có một phế tích thần điện cổ xưa. Ngôi thần điện hùng vĩ này được xây dựng từ ngàn năm trước, tính đến nay đã bị bỏ hoang gần bảy trăm năm.

Vào thời điểm sáu trăm năm sau khi Jesus bị đóng đinh trên Thập Tự Giá, có một người trẻ tuổi đi đến nơi này. Hắn không đi theo thương đội, không đánh xe hay dắt theo lạc đà gia súc, thậm chí không mang theo hành lý, chỉ một thân một mình đi bộ tay không vào vùng ốc đảo sa mạc này.

Năm đó Jesus cũng từng tới đây, đứng trước phế tích thần điện nghe Elias kể về những chuyện xưa của thần Amun. Mà bây giờ đã là hơn sáu trăm ba mươi năm sau khi Jesus ra đời, diện mạo của phế tích so với lúc đó cũng không thay đổi quá nhiều, chẳng qua là càng thêm tàn phá, bức tượng thần ngã đổ đã gãy thành nhiều khúc. Nó có thể bảo tồn đến nay có lẽ là nhờ khí hậu khô ráo trong sa mạc, và người Ai Cập khi xây dựng ngôi thần điện này đã dùng loại đá kiên cố nhất, thậm chí còn được xử lý qua thần thuật.

Những cột đá hùng vĩ dưới ánh mặt trời vẫn nâng đỡ một nửa mái vòm, thần đàn đã bị gò cát vùi lấp. Bức tượng thần khổng lồ nằm nghiêng trong gò cát, thân hình không còn nguyên vẹn và bị cát chôn vùi một nửa, người ta đã không còn nhìn thấy dung nhan của vị thần linh này nữa. Nhưng con đường thương mại này lại phồn vinh hơn xưa, thương đội qua lại cũng nhiều hơn, vào lúc giữa trưa, nơi này trở thành một chốn nghỉ chân náo nhiệt trong sa mạc.

Khi người trẻ tuổi đến, đã có ba thương đội khác nhau đang dừng chân ở đây, một vị lão giả đang kể cho mọi người nghe câu chuyện về vị thần Amun cổ xưa.

Vị lão giả này không phải là thiên sứ Elias năm xưa, mà là một khách qua đường trên thế gian, đi theo thương đội từ phương Đông tới, dường như là để du ngoạn đại lục Thiên Xu. Lão giả vóc người không cao, quấn khăn đội đầu, để chòm râu dê màu trắng, những nếp nhăn trên mặt và trán hằn sâu như quả táo khô, nhưng ánh mắt lại sắc bén và trong suốt.

Hắn chống một cây ba-toong có họa tiết trang trí, giảng giải cho đám thanh niên hậu bối trong thương đội về lai lịch của phế tích này cùng với quá khứ huy hoàng của Amun ở Ai Cập. Kiến thức của lão giả này vô cùng uyên bác, thu hút cả người của hai thương đội khác tới, họ lũ lượt đứng dưới bóng râm của tượng thần để lắng nghe.

Khi người trẻ tuổi bước tới, không một ai chú ý, hắn lặng lẽ xuyên qua đám đông rồi đứng trước mặt lão giả, càng không ai biết rằng người trẻ tuổi im lặng không nói này chính là Amun.

Bức tượng thần hùng vĩ mà tàn khuyết này đã chịu đủ sự tàn phá trong những cuộc chiến loạn dài đằng dằng. Đứng trước nó, nội tâm thần Amun từng vô cùng cảm khái, giờ đây tất cả đã trở nên lặng lẽ. Những kẻ tranh giành chém giết kia cũng nhân danh việc tín ngưỡng hắn, đi theo hắn, bảo vệ hắn, mà hắn cũng từng có rất nhiều tên gọi ở nhân gian.

Ngày nay mọi người có lẽ đã quên rằng nhân gian từng có một thiếu niên tên là Amun. Hắn đã tìm kiếm con đường siêu thoát vĩnh sinh, dung hợp các thần hệ cổ xưa,...

.................

Thiên Xu - Chương 960 | đọc truyện tại itruyen.org