Chương 12: Cửu Âm chi thể (3)
Nhưng ngay lúc này, y lại khựng lại, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc lớn hơn ——
Trên cái đầu nhỏ của y, một chiếc lông vũ màu xanh đang từ từ dựng lên.
Sau khi thăng lên đến độ cao tương đương với chiếc lông vũ màu trắng vừa rồi, nó liền tỏa ra thanh quang chói mắt!
Trưởng lão không thể tin nổi nhìn Vân Thường Nhi: Chuyện này là thế nào? Chẳng lẽ vừa rồi khảo nghiệm sai sót? Lần này mới là chính xác?
Thế nhưng từ trước đến nay y chưa từng khảo nghiệm sai bao giờ! Vậy mà màn quỷ dị này rốt cuộc là có chuyện gì?!
Chẳng qua kết quả khảo nghiệm lần này cũng vô cùng hiếm có, thế là y suy nghĩ một chút, quyết định coi dị tượng vừa rồi là một sự cố ngoài ý muốn.
Y đang định lên tiếng thì bỗng nhiên lại khựng lại lần nữa —— chiếc lông vũ màu xanh lại hạ xuống.
Kế tiếp, chiếc lông vũ màu đen chậm rãi dâng lên rồi lại chậm rãi hạ xuống.
Chiếc lông vũ màu đỏ cũng diễn ra tình cảnh tương tự, chiếc lông vũ màu vàng cũng lặp lại quá trình đó. Năm chiếc lông vũ đều hiển thị Vân Thường Nhi có thiên phú linh căn cực cao, nhưng đều "chết yểu" giữa chừng. Đàm Điểu trưởng lão hoàn toàn mơ hồ: Chuyện này là thế nào?
Mọi người đều biết, phàm nhân đều có linh căn, chỉ là chịu ảnh hưởng của chủng loại, độ tinh khiết, thiên phú, thể chất, ngộ tính, tài nguyên hoàn cảnh mà mức độ gian nan khi tu luyện khác nhau, tư chất cũng cao thấp không đều.
Bởi vậy theo lý luận, tư chất linh căn của nhân dân Thương Đại Lục vĩnh viễn không có giới hạn cao nhất, còn giới hạn thấp nhất thì cùng lắm là độ tinh khiết của linh căn quá thấp, hoặc công thể bị tổn hao ảnh hưởng đến tư chất và tu luyện. Nhưng tình hình như vậy cũng không ảnh hưởng đến việc khảo nghiệm linh căn, pháp bảo kiểm tra ít nhiều gì cũng sẽ có phản ứng.
Nhưng buổi kiểm tra của bé gái này phản ứng rõ ràng rất tốt, cuối cùng lại đều trở về trạng thái ban đầu —— hoàn toàn là trạng thái chưa bắt đầu, điều này biểu thị nàng căn bản không có linh căn!
Hơn nữa, từ trước đến nay kết quả kiểm tra hiển thị đầy đủ linh căn chỉ diễn ra một lần duy nhất, nhưng trên người bé gái này lại có sự khác biệt lớn —— khảo nghiệm linh căn của nàng lại lần lượt sáng lên, giống như tư chất linh căn của nàng đang không ngừng biến hóa.
Đàm Điểu trưởng lão kinh ngạc khôn xiết: Chuyện này rốt cuộc là thế nào?!
Y thu cánh lại, vươn chiếc cánh còn lại ra: "Làm lại lần nữa."
Vân Thường Nhi thấy thế liền nhún vai, lại đưa bàn tay vừa rồi hướng về phía cái cánh đó.
Đàm Điểu trưởng lão thấy nàng vẫn dùng bàn tay cũ liền rụt cánh về phía sau: "Ngươi đổi tay khác xem."
Động tác của Vân Thường Nhi khựng lại, ánh mắt nhìn thẳng về phía trưởng lão, dường như nghi hoặc, lại như bất đắc dĩ.
Thấy trưởng lão lúc này vẻ mặt nghiêm túc, nàng mới đổi tay, đặt bàn tay còn lại lên lông vũ.