Chương 12: Thiên Âm Phường hoa khôi
Trong phòng, những người khác lập tức sững sờ, lộ rõ vẻ kinh ngạc nhìn về phía Lâm Bách Xuyên. Họ không ngờ rằng hắn ngay cả nhiệm vụ cho người mới cũng không hề hay biết.
"Bách Xuyên ngày thường đều dốc lòng tu hành, ít khi nghe ngóng những chuyện này, không biết cũng là lẽ thường." Dương Chiến lên tiếng giải vây cho Lâm Bách Xuyên, sau đó tiếp tục giải thích: "Dựa theo truyền thống của Trấn Yêu Ti, tất cả thực tập Trảm Yêu Vệ sau khi vượt qua khảo hạch và trở thành Trảm Yêu Vệ chính thức, trong vòng bảy ngày sẽ được sắp xếp một nhiệm vụ."
"Nhiệm vụ này chính là nhiệm vụ tân thủ. Trên thực tế, nhiều người nói rằng đây mới thật sự là cuộc khảo hạch Trảm Yêu Vệ thực thụ."
Dương Chiến trầm giọng nói tiếp: "Khác với những cuộc khảo hạch trước đó chúng ta từng trải qua, nhiệm vụ tân thủ một khi thất bại, thứ mất đi không chỉ là chức vị Trảm Yêu Vệ, mà rất có thể là chính mạng sống của mình. Căn cứ theo tư liệu, tỉ lệ tử vong của nhiệm vụ này lên đến ba thành..."
"Hít—"
Lời Dương Chiến vừa dứt, mọi người trong phòng đều không kìm được mà hít một hơi khí lạnh.
Tỉ lệ tử vong ba thành, con số này quả thực vô cùng kinh khủng. Nói cách khác, nhóm bảy người đang ngồi ở đây, rất có thể sẽ có hai người phải bỏ mạng trong nhiệm vụ lần này. Tỉ lệ đó khiến người ta không khỏi rùng mình.
Trong thoáng chốc, tâm trạng mọi người đều trở nên nặng nề, hứng khởi uống rượu ban nãy cũng tan biến sạch sành sanh. Vừa nghĩ đến việc chỉ vài ngày tới bản thân có khả năng sẽ vẫn lạc, tâm tình ai nấy đều càng thêm tồi tệ.
"Tỉ lệ tử vong cao như thế, cao tầng Trấn Yêu Ti lẽ nào lại đồng ý sao?" Có người sắc mặt khó coi, nghiến răng trầm giọng hỏi.
"Hừ, ngươi nói đúng rồi đó, cao tầng Trấn Yêu Ti thật sự sẽ đồng ý. Bởi vì trong mắt họ, chúng ta chỉ là những con số khô khan trên từng xấp tư liệu chứ không phải là những sinh mạng sống sờ sờ."
Dương Chiến liếc nhìn đám người, lạnh lùng nói: "Ở Trấn Yêu Ti là như vậy, muốn trở thành Trảm Yêu Vệ thì nhất định phải trải qua sinh tử. Thực tế cho thấy, những bậc tiền bối Trảm Yêu Vệ đi trước, có ai là không bước ra từ trùng trùng điệp điệp sát chóc đâu?"
"Kỳ thật chúng ta vượt qua khảo hạch đã là may mắn lắm rồi, ít nhất tương lai còn có vô hạn khả năng. Còn những kẻ thất bại, cuộc đời của họ coi như đã định đoạt từ đây."
Những lời này của Dương Chiến khiến bầu không khí trong phòng càng thêm phần ngưng trọng.
Lâm Bách Xuyên cũng cảm thấy thổn thức không thôi. Trấn Yêu Ti quả nhiên không phải nơi an nhàn. Trảm Yêu Vệ là cái nghề treo đầu trên lưng quần mà sống, hung hiểm luôn rình rập, mỗi bước đi đều ẩn chứa sát cơ.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, giữa khoảnh khắc sinh tử tuy có đại khủng bố, nhưng cũng ẩn chứa đại cơ duyên. Nhà ấm không thể nuôi dưỡng ra cường giả thực thụ, muốn đạt được thành tựu trên con đường võ đạo, nhất định phải kinh qua hung hiểm và những cuộc giết chóc sinh tử.
Dù hắn có hệ thống hỗ trợ, cũng vẫn không thể tránh khỏi việc phải sát sinh. Bởi chỉ có giết chóc mới giúp hắn kiếm đủ công đức, từ đó mới có thể lợi dụng lượng lớn công đức để nhanh chóng thăng tiến thực lực.
"Đinh—"
Đột nhiên, đúng lúc này, một tiếng đàn bỗng nhiên vang lên. Tiếng đàn thanh thoát như hoa lan nơi lũng vắng, như suối mát reo vang từ phía đại sảnh tầng một truyền đến, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
"Là hoa khôi Diệu Âm của Thiên Âm Phường đang gảy đàn!"
Có người kịp phản ứng, đôi mắt sáng rực lên, phấn khích reo hò: "Nàng Diệu Âm này thật không đơn giản, nghe nói mới đến Thiên Âm Phường chưa đầy ba tháng đã ngồi vững vị trí hoa khôi. Tiếng đàn của nàng được coi là nhất tuyệt tại Thương Ngô quận này."
"Chỉ tiếc là Diệu Âm rất hiếm khi gảy đàn, từng có kẻ vung tiền nghìn vàng cũng không được như nguyện. Không ngờ hôm nay nàng lại chủ động tấu nhạc, chuyến này chúng ta quả là lời to rồi!"
Nghe tiếng đàn, thần sắc đám người dần thay đổi. Sự nặng nề, căng thẳng trước đó bị quét sạch sành sanh, ai nấy đều tỏ ra kích động khôn cùng.
"Đinh... đinh linh linh..."
Tiếng đàn vờn quanh, liên tục truyền đến từ đại sảnh lầu một, lớp sau nối tiếp lớp trước, ẩn chứa một loại dao động huyền ảo nào đó, dường như có thể dẫn dắt tâm thần và linh hồn con người.
Trong chốc lát, tất cả đều đắm chìm trong men say của âm nhạc, như si như dại.
Duy chỉ có Lâm Bách Xuyên là biến sắc, trong ánh mắt lập tức lộ ra sát cơ lạnh lẽo.
Tiếng đàn này, có vấn đề!