Logo

[Dịch] Toàn Dân Chuyển Chức: Ngự Long Sư Là Phế Nhất Chức Nghiệp

Chương 3. Chương 3: Chuyển chức dị tượng, chức nghiệp ẩn

Chương 3: Chuyển chức dị tượng, chức nghiệp ẩn

Kế tiếp, đám học sinh lần lượt tiến lên phía trước, đứng cạnh đá chuyển chức để tiến hành nghi thức.

Tuy nhiên, những học sinh còn lại không có được sự may mắn như Trương Đào. Số người có thể chuyển chức thành chức nghiệp chiến đấu chung quy chỉ là thiểu số, đại đa số đều thức tỉnh chức nghiệp sinh hoạt, vận mệnh về sau đã định trước chỉ có thể làm một bình dân.

Tính ra, trong một lớp học đại khái chỉ có khoảng hai mươi học sinh trở thành chức nghiệp chiến đấu, hơn ba mươi người chuyển chức làm chức nghiệp sinh hoạt, còn lại chưa đến mười người thuộc về chức nghiệp cường hóa. Chức nghiệp cường hóa tuy rằng hiếm thấy, thế nhưng loại chức nghiệp này cần tiêu hao lượng lớn tài nguyên mới có thể trưởng thành, thế nên hoàn toàn không phải là một miếng bánh thơm ngon.

Thậm chí, một vài học sinh có gia cảnh khó khăn sau khi thức tỉnh chức nghiệp cường hóa liền trực tiếp bật khóc. Bởi vì thức tỉnh chức nghiệp này mà không có tiền để thăng tiến kỹ năng thì thà thức tỉnh chức nghiệp sinh hoạt còn hơn, ít nhất cũng có được một cái nghề lận lưng. Nhìn chung, buổi lễ chuyển chức này chính là nơi kẻ vui người buồn.

Qua một lúc lâu, rốt cuộc cũng đến phiên lớp của Lục Phàm tiến lên chuyển chức.

Mười học sinh đầu tiên bước lên đều không ngoại lệ, tất cả đều chuyển chức thành chức nghiệp sinh hoạt và chức nghiệp cường hóa. Điều này khiến sắc mặt của chủ nhiệm lớp Lý Đàn có chút khó coi. Tuy rằng việc chuyển chức mang tính ngẫu nhiên, thế nhưng nếu một lớp học ngay cả hai mươi học sinh chức nghiệp chiến đấu cũng không chọn ra nổi, vậy chỉ có thể gián tiếp chứng minh vị chủ nhiệm lớp này quá mức vô dụng. Không thể không nói, lớp của Lục Phàm vừa mở đầu bằng mười người không có lấy một chức nghiệp chiến đấu, quả thực là một khởi đầu chẳng mấy tốt đẹp.

Người thứ mười một bước lên chuyển chức chính là Lục Phàm. Hắn vốn là học sinh ưu tú trong lớp, thế nên Lý Đàn đặt kỳ vọng rất cao vào hắn.

Lý Đàn vỗ vỗ bả vai Lục Phàm, cổ vũ: "Lục Phàm, ngươi phải cố gắng lên, nhất định phải chuyển chức thành chức nghiệp chiến đấu! Hãy tranh chút thể diện về cho lớp chúng ta!"

"Yên tâm đi lão sư, ta biết rồi." Lục Phàm mỉm cười với Lý Đàn, sau đó bước tới bên cạnh đá chuyển chức.

Kế tiếp, Lục Phàm nhắm hai mắt lại, chuẩn bị tiếp nhận chuyển chức. Vị Mục Sư trung niên bắt đầu niệm chú ngữ, rất nhanh sau đó, hào quang từ đá chuyển chức liền bao phủ lấy thân ảnh hắn.

Ngay một giây sau, một tiếng Long ngâm to rõ đột nhiên vang vọng khắp sân trường, khiến cho toàn bộ ngôi trường vốn đang có chút hỗn loạn nhất thời rơi vào im lặng phăng phắc.

Ngang...

Tiếng Long ngâm này vang dội như sấm đánh, chấn động đến mức mặt đất cũng phải run rẩy. Tất cả mọi người đều nhìn về phía Lục Phàm đang bị hào quang bao bọc, sắc mặt lộ vẻ kinh hãi tột độ. Loại dị tượng này chưa từng xuất hiện ở bất kỳ ai trước đó, chẳng lẽ có người sắp sửa chuyển chức thành chức nghiệp ẩn rồi sao?!

Ngay khi mọi người còn đang kinh nghi bất định, từ trong vầng sáng bỗng nhiên có một đạo thanh quang phóng thẳng lên trời, đánh tan toàn bộ mây mù trên không trung.

"Ầm ầm..." Tiếng gió gào thét đinh tai nhức óc, mọi người nhìn theo đạo thanh quang kia liền phát hiện nó đang không ngừng bành trướng và mở rộng trong quá trình bay lên cao. Cuối cùng, đạo hào quang ấy hóa thành một con Cự Long dài trăm mét, lượn lờ xoay quanh giữa vòm trời.

"Trời ạ, dĩ nhiên lại là Cự Long! Học sinh kia chuyển chức kiểu gì mà lại xuất hiện một con Cự Long thế kia!"

"Đồ ngốc, đó là dị tượng! Chỉ khi chức nghiệp ẩn xuất hiện thì nghi thức chuyển chức mới sinh ra dị tượng! Vận khí của học sinh này cũng quá tốt rồi, dĩ nhiên lại chuyển chức thành chức nghiệp ẩn!"

"Cự Long chính là tồn tại cấp Thần, chỉ có một vài đỉnh cấp cường giả của Nhân tộc mới từng nhìn thấy tại những cấm địa bất khả xâm phạm. Mỗi một con Cự Long đều không phải là thứ mà Nhân tộc có thể trêu vào. Chức nghiệp ẩn của học sinh này dĩ nhiên có liên quan đến Cự Long, chuyện này cũng quá nghịch thiên rồi chứ?"

"Ta nghe nói mười năm trước cũng từng có một người khi chuyển chức xuất hiện dị tượng tương tự, cuối cùng người đó chuyển chức thành Long Huyết Chiến Sĩ. Trong cơ thể người đó sở hữu Long chi huyết mạch, thực lực mạnh mẽ vô song, hiện tại đã trở thành đỉnh cấp cao thủ của Minh Quốc chúng ta. Chẳng lẽ hôm nay lại có thêm một Long Huyết Chiến Sĩ xuất hiện?"

"Ai mà biết được? Thế nhưng đã là chức nghiệp ẩn thì tiền đồ sau này của hắn chắc chắn là thứ khiến chúng ta chỉ có thể ngước nhìn..."

Toàn bộ học sinh và lão sư không một ai không khiếp sở, trong lòng tràn ngập sự ngưỡng mộ cùng ghen tị.

Lúc này trên bầu trời, Cự Long sau khi xoay quanh vài vòng lại phát ra một tiếng gầm lớn, sau đó liền lao thẳng xuống vị trí của Lục Phàm. Chỉ nghe một tiếng "oanh" thật lớn, vô số luồng khí lưu hóa thành cương phong càn quét ra xung quanh, khiến không ít người không tự chủ được mà phải lùi lại phía sau.

Đến đây, hào quang chuyển chức tiêu tán, nghi thức của Lục Phàm xem như hoàn toàn kết thúc. Thân ảnh của hắn một lần nữa hiển lộ trước mặt mọi người.

Ngay sau đó, đám người chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn vang lên từ phía tòa ký túc xá xa xa. Một bóng người giống như viên đạn pháo phóng tới, "ầm" một tiếng đáp xuống ngay bên cạnh Lục Phàm.

Đó là một lão giả mái tóc hoa râm nhưng dáng người vô cùng khôi ngô. Toàn bộ người của Tam Trung đều biết rõ người này chính là hiệu trưởng Bạch Hoành Kiếm. Ông lão là một Chiến Sĩ cấp 38 đã tiến hành Nhị chuyển thành Chiến Thần, thực lực tuyệt đối thuộc hàng đỉnh tiêm tại Giang Hải thị.

"Tiểu tử, chức nghiệp của ngươi là gì? Là Long Huyết Chiến Sĩ, hay là Long Ngữ Pháp Sư?!" Bạch Hoành Kiếm vừa tới nơi liền lập tức chộp lấy cánh tay Lục Phàm, tâm tình vô cùng kích động.