Chương 7: Lịch kiếp (3)
Tần Khác hỏi: "Có manh mối của Chu Trường Canh không?"
"Không có." Tiêu Lăng nói, "Dù có bắt được Chu Trường Canh trở về thì hắn cũng phải vào Thiên Lao chịu phạt, không giải quyết được việc gấp trước mắt. Hơn nữa với tính tình của hắn, không thích hợp ngồi vào vị trí cao. Khi làm Tinh Quân hắn đã đi đầu vi phạm Thiên Quy, nếu để hắn làm Thiên Tôn thì làm sao phục chúng?"
Tần Khác hiểu rõ, nói thẳng: "Vậy ngươi đã có nhân tuyển mới?"
"Không dám, chỉ có vài đề xuất thôi." Tiêu Lăng nói rồi điều khiển Tu Di Kính, mặt kính dừng lại trên người một nam tử, "Thích hợp nhất chính là Tham Lang Tinh Quân Quý An."
Nhân tuyển của Tiêu Lăng trùng khớp với suy nghĩ của Tần Khác. Tham Lang chủ quyền bính và tài phú, Tham Lang Tinh chuyển thế xuống nhân gian nếu không làm quyền thần danh tướng thì cũng là hoàng đế khai quốc. Để người như vậy ở phương Tây trấn áp sát khí là vừa vặn.
Bất quá, Tần Khác nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Quý An dường như đang lịch kiếp ở nhân gian, tính đến nay hắn chuẩn bị lịch kiếp trở về."
"Đây chính là mục đích ta tìm ngươi đến." Tiêu Lăng khẽ phất tay áo, cảnh tượng trong Tu Di Kính biến đổi, hiện ra khung cảnh hoàng cung nơi nhân gian, "Hắn lịch kiếp thất bại rồi."
Tần Khác có chút kinh ngạc, hắn nhìn cảnh tượng máu chảy thành sông trong gương, dừng một chút rồi nói: "Hắn giữ vị trí Tham Lang, sau khi chuyển thế đáng lẽ phải thành văn nhân chứ?"
"Không phải, hắn văn võ song toàn. Theo mệnh số ban đầu, hắn xuất thân tôn quý, thiếu niên đắc chí, nhưng đến khi trưởng thành thì gia tộc gặp đại biến, ngã xuống đáy vực. Vương triều nơi hắn sống sẽ nghênh đón một Nữ Đế chấp chính, Bùi gia mất đi thánh tâm, cả nhà bị lưu đày, hôn ước của hắn và Quảng Ninh công chúa cũng bị hủy bỏ. Về sau hắn ở biên cương rèn luyện tâm chí, lập nhiều chiến công, từ một kẻ vô danh thăng lên làm Tiết Độ Sứ. Nhiều năm sau, hắn lấy danh nghĩa bình định phản loạn đánh vào kinh thành, phế truất Nữ Đế, ủng lập Thái tử, đồng thời nối lại tiền duyên với công chúa. Con gái của hắn và công chúa sẽ trở thành hoàng hậu đời tiếp theo của vương triều, con trai hắn cũng sẽ cưới công chúa của tân hoàng, thành tựu một đoạn giai thoại công thành danh toại, ra tướng vào tướng. Thế nhưng hiện tại, nữ tử vừa rồi ngang nhiên xen vào, không chỉ cắt đứt hoạn lộ của Bùi Kỷ An mà còn ảnh hưởng đến nhân duyên giữa hắn và Quảng Ninh công chúa. Dẫn đến việc Bùi Kỷ An không thể nhìn thấu tình kiếp, lịch kiếp thất bại."
Tần Khác nghe xong, nhất thời không biết nên đánh giá thế nào. Hắn nể mặt đồng liêu, tận lực nói giảm nói tránh: "Hắn có vẻ hơi vô dụng."
"Không phải hắn vô dụng, hắn đã tận lực rồi." Điểm này Tiêu Lăng phải đứng ra nói đỡ cho Tham Lang, "Hắn luôn chống trả, nhưng ngoại tổ phụ và cữu cữu của hắn bị chém đầu, đường đệ bị giáng chức rồi uất ức mà chết, vị hôn thê bị cướp đi, muội muội và cháu trai bị mưu sát, mẫu thân vì tức giận mà lâm bệnh nặng, tổ mẫu cũng qua đời trong phẫn uất. Những việc này đều do một tay nữ tử kia gây ra. Hắn căm phẫn tột cùng, cuối cùng lựa chọn đồng quy vu tận với nàng ta cũng là hợp tình hợp lý."
Tần Khác chưa nắm rõ tình hình nên không bình luận. Tuy nhiên theo lời kể của Tiêu Lăng, Bùi Kỷ An quả thật có chút thê thảm, còn nữ tử kia thì quả thực quá tàn nhẫn.
Tiêu Lăng tiếp tục: "Theo lý mà nói, kiếp này không thành thì an bài cho hắn đầu thai chuyển thế lần nữa là được. Nhưng tình hình Thiên Đình nguy cấp, không thể chờ hắn luân hồi thêm một đời. Cho nên ta muốn hắn mang theo ký ức trở lại kiếp này."
"Có thể." Tần Khác nói, "Nhưng nhân quả có luật, nếu hắn trùng sinh, cừu gia của hắn cũng phải mang theo ký ức trùng sinh. Nếu không, kẻ có lòng tính toán người không chuẩn bị, như vậy là không công bằng."
Tiêu Lăng biết ngay Tần Khác sẽ nói thế. Người ta đều bảo luật lệ Thiên Đình nghiêm minh, nhưng Tần Khác còn lạnh lùng cứng nhắc hơn cả Thiên Quy, trông mong hắn đồng ý thiên vị cho Tham Lang là chuyện tuyệt đối không thể.
Biết không thể thuyết phục được Tần Khác, Tiêu Lăng dứt khoát thuận theo ý hắn, nói: "Ta cũng nghĩ như vậy. Nhưng nữ nhân này ra tay quá độc ác, nếu không cho Tham Lang ký ức, Tham Lang không thắng nổi; còn nếu cho Tham Lang ký ức thì bắt buộc phải cho Lý Triều Ca ký ức. Ta đã thôi diễn hàng trăm khả năng trong Tu Di Đại Thiên Kính, nhưng đại đa số đều thất bại."
Tần Khác hỏi: "Lý Triều Ca là..."
"Chính là vị nữ tử suýt chút nữa bức điên Tham Lang."
Tần Khác hiểu ra, hắn hỏi: "Cho nên rốt cuộc ngươi muốn nói gì?"
Tiêu Lăng cười cười, tự tay rót một chén trà đặt vào tay Tần Khác, nói: "Cho nên theo thiển kiến của ta, tốt nhất là có người hạ phàm, trợ giúp Tham Lang độ kiếp."
Trên gương mặt quanh năm không đổi sắc của Tần Khác hiếm hoi lộ ra một chút kinh ngạc. Tiêu Lăng sợ Tần Khác không đồng ý, vội vàng nói: "Tham Lang chủ quyền bính, ngoại trừ ngươi ra thì người bình thường không áp chế nổi hắn. Hơn nữa Tần Thiên Tôn những năm này tuy chưởng quản hình pháp, không còn chinh chiến sát chóc, nhưng thuở ban đầu cũng là lấy chiến công để phi thăng. Chỉ có ngươi đi mới có thể dẹp loạn, bảo vệ Tham Lang thuận lợi độ kiếp, hóa giải nguy cơ tồn vong của Thiên Đình."
Tần Khác trầm mặc. Hắn đương nhiên sẽ không sập bẫy ngôn từ của Tiêu Lăng, nhưng chính hắn cũng hiểu rõ, hắn tuy không phải nhân tuyển duy nhất để trợ giúp Tham Lang, nhưng lại là nhân tuyển ít tốn công sức nhất. Ngàn năm qua, việc tuân thủ Thiên Quy và duy trì trật tự đã trở thành bản năng của Tần Khác, nếu việc này phù hợp với lợi ích của Thiên Đình, dù có trái với ý nguyện cá nhân, hắn cũng không nề hà.
Tần Khác nhanh chóng gật đầu: "Được."
Tiêu Lăng đại hỷ, vội nói: "Thiên Tôn lòng mang đại nghĩa, lấy chúng sinh thiên hạ làm trọng, tại hạ bội phục. Tần Thiên Tôn yên tâm, trên trời một ngày bằng dưới đất một năm, sẽ không làm trễ nải quá nhiều thời gian của Thiên Tôn. Bất quá với thần lực của Tần Thiên Tôn, ngươi ở nhân gian tùy tiện phất tay áo một cái e rằng hạ giới đã thiên băng địa liệt. Vì sinh linh thiên hạ, Tần Thiên Tôn tốt nhất nên áp chế tu vi, phong ấn pháp lực."
"Điều này là đương nhiên." Tần Khác ước lượng một chút rồi nói, "Mấy năm nay ta lơ là tu luyện, áp chế xuống còn một phần ba chắc là đủ rồi."
Tiêu Lăng nhất thời nghẹn lời. Hắn dừng một lát rồi nói: "Tần Thiên Tôn có phải đã đánh giá thấp bản thân rồi không. Theo ta thấy, ít nhất phải là một phần mười."
Một phần mười? Tần Khác bản năng nhíu mày, một phần mười thì ngay cả pháp thuật cũng chẳng triển khai được mấy cái, hắn có khác gì phàm nhân? Nhưng nghĩ đến việc đây là sự an bài của Thiên Cung, vì chúng sinh thiên hạ, hắn vẫn đồng ý: "Được."
"Đa tạ Thiên Tôn. Ta đã điều tra qua, Bùi gia có một vị biểu công tử đang sống nhờ, họ Cố tên Minh Khác, lớn hơn Bùi Kỷ An một tuổi, chính là thân phận thích hợp nhất cho Thiên Tôn. Đây là thông tin liên quan đến Cố Minh Khác, mời Thiên Tôn nhận lấy."
Đến cả thông tin thân phận của Cố Minh Khác cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, rõ ràng ngay từ đầu Tiêu Lăng đã lên kế hoạch xong xuôi. Tần Khác không vạch trần tính toán của Tiêu Lăng, cất kỹ sổ sách rồi quay người đi ra ngoài. Khi hắn rời đi, giọng nói của Tiêu Lăng từ phía sau truyền tới: "Tần Thiên Tôn, ngươi hạ giới là vì nhiệm vụ, hết thảy lấy việc Tham Lang lịch kiếp làm trọng, xin chớ vướng bận hồng trần. Đặc biệt là phải đề phòng nữ tử Lý Triều Ca kia."
Tần Khác không đáp lời, trong chớp mắt đã biến mất khỏi Tam Thanh Cung.
Hạ phàm không khó, nhưng trước đó, hắn phải đến Bình Sơn giải quyết nốt vấn đề còn sót lại của Mẫu Đơn tiên tử.