Chương 10: Mục tiêu mới
“Tiền đã chuyển cho ngươi rồi.”
Không thèm để ý đến phản ứng của đối phương, Diệp Phong trả tiền xong liền lập tức rời đi.
Khoảng thời gian đến lúc mở cổng thành vẫn còn một lúc, nhưng hắn không có ý định dạo chơi tiếp nữa.
“Thay đổi kế hoạch một chút, hủy bỏ chuyến đi đến Thung Lũng Ma Thú.”
Có được chiếc tù và này, Diệp Phong đã tìm được một địa điểm thăng cấp tốt hơn. Hơn nữa, nơi đó khá gần với Phỉ Thúy Thành, giao thông lại vô cùng thuận tiện. Nếu trong thành xảy ra chuyện gì lớn, hắn cũng có thể chạy về ngay trong thời gian ngắn nhất.
Ngược lại, Thung Lũng Ma Thú vừa xa vừa nguy hiểm, vốn không phải là một sự lựa chọn tốt. Tuy rằng cấp độ trung bình của ma thú ở vùng ngoại vi là cấp 30, nhưng thỉnh thoảng vẫn có vài con ma thú cấp cao xuất hiện, cực kỳ nguy hiểm.
“Đổi mục tiêu thành thôn Áo Mã ở gần bến tàu Ngư Nhân.”
Ngồi xe thú đến bến tàu mất khoảng ba tiếng rưỡi, so với đi Thung Lũng Ma Thú thì đã tiết kiệm được ít nhất một nửa thời gian.
Vừa bước ra khỏi quảng trường, Diệp Phong đột nhiên dừng bước, bởi vì phía trước xuất hiện một bóng hình quen thuộc.
“Là ta.”
Thân hình người đó nhỏ nhắn, mặc một chiếc váy liền thân màu trắng, đội mũ trắng, tướng mạo vô cùng đáng yêu nhưng nét mặt lại hết sức lạnh lùng. Ngoài vị phó đoàn trưởng của Hoàng Gia Kỵ Sĩ Đoàn — Ly Ly ra thì còn có thể là ai được nữa.
“Sao ngươi lại ở đây?” Diệp Phong lên tiếng hỏi.
“Tu luyện, giúp đỡ.” Ly Ly vươn bàn tay nhỏ nhắn ra, đầu tiên là chỉ chỉ Diệp Phong, sau đó lại tự chỉ vào mình.
Diệp Phong nhìn quanh bốn phía, sau khi phát hiện không có người khác bèn bước nhanh tới bên cạnh Ly Ly, khẽ hỏi:
“Là Ngải Lệ Tây Á bảo ngươi đến sao?”
Ly Ly lắc đầu: “Không phải, ta đang trong kỳ nghỉ, chỉ là đột nhiên tùy hứng mà thôi.”
Nghe thấy lời này, Diệp Phong ngoài mặt thì tỏ ra bình thản, nhưng trong lòng lại thầm gào lên: “Ta tin ngươi mới là lạ, cái con nhóc loli này tinh ranh lắm!”
Nếu hắn không đoán sai thì Ngải Lệ Tây Á đã đem chuyện của mê cung dưới lòng đất, bao gồm cả thời gian tiến vào nói cho Ly Ly biết.
Sau khi Ngải Lệ Tây Á khôi phục lại thực lực thì chắc chắn sẽ cứng rắn đối đầu với Vu Sư Hội. Đến lúc đó, Ly Ly vốn có huyết hải thâm cừu với Vu Sư Hội tự nhiên cũng sẽ tham gia vào để báo thù rửa hận. Nhưng ở đây có một tiền đề, chính là Ngải Lệ Tây Á phải khôi phục được thực lực và đoạt lấy hoàng vị. Mà người quyết định vận mệnh của Ngải Lệ Tây Á lại là hắn.
Ly Ly giúp hắn thì cũng tương đương với việc giúp đỡ Ngải Lệ Tây Á. Giúp đỡ Ngải Lệ Tây Á thì báo thù mới có hy vọng.
Ly Ly chủ động tìm tới tận cửa, mục đích rõ ràng là muốn bảo đảm Diệp Phong có thể thăng lên cấp 30 trong vòng ba ngày.
“Đa tạ, có Ly Ly giúp đỡ thì mọi chuyện chắc chắn sẽ rất thuận lợi.” Diệp Phong mỉm cười nói.
Đùa gì thế, có một trợ thủ mạnh mẽ như vậy đi cùng thì không thuận lợi mới là lạ. Hơn nữa, cùng nhau hành động còn thuận tiện để tăng độ hảo cảm, quả là một công đôi việc. Hiện tại độ hảo cảm của Ly Ly đối với hắn vẫn ở mức bình thường, ít nhất cũng phải nâng lên mức hữu hảo mới được. Một NPC đáng yêu thế này mà không lấy được… à phi phi phi! Là kết thành đồng hành thân mật mới phải! Diệp Phong thầm nghĩ trong lòng.
Hai người ăn sáng ở gần đó, vừa vặn cũng đến giờ mở cổng thành. Ngồi lên xe thú, bọn họ bắt đầu xuất phát hướng về phía mục tiêu.
Thời gian trôi qua.
Sau khi Diệp Phong và Ly Ly rời khỏi Phỉ Thúy Thành được một tiếng.
Lâm Viên Viên đăng nhập vào trò chơi.
Vừa xuất hiện ở trong tiệm, nàng liền nhận được tin nhắn của Diệp Phong.
Diệp Phong: “Ta có việc ra ngoài một chuyến, khoảng hai ngày mới về. Trong thời gian ta đi vắng, tốt nhất ngươi nên ở lại tiệm của Lôi Na, đừng đi lung tung, bên ngoài rất nguy hiểm. Nếu gặp phải kẻ nào đến kiếm chuyện thì không cần nói nhảm với đối phương, trực tiếp đập chết luôn.”
Sau khi đọc xong dòng tin nhắn này, khóe miệng Lâm Viên Viên khẽ giật giật: “Trực tiếp đập chết thì cũng đáng sợ quá rồi đó!”
“Hai ngày công chúa không ở đây, mình cứ an tâm luyện dược vậy.” Đóng cửa tiệm lại, sắc mặt Lâm Viên Viên có chút trắng bệch mà lẩm bẩm.
Hôm qua đã luyện dược suốt cả một ngày, bây giờ vừa ngửi thấy mùi thuốc là nàng lại muốn nôn.
Cốc cốc cốc!
Đúng lúc này, từ ngoài cửa tiệm vang lên tiếng gõ cửa.
“Đến đây!” Phát hiện sư phụ không có ở chỗ này, Lâm Viên Viên lập tức đi ra mở cửa.
Người tới là hai tên người chơi. Bọn hắn vừa nhìn thấy Lâm Viên Viên thì ánh mắt liền lóe lên tia sáng xanh, giống hệt như lũ sói đói nhìn thấy cừu non vậy.
Xoạt một tiếng, cả hai cùng lúc rút vũ khí ra.
Tình báo Diệp Phong ngồi xe thú rời khỏi Phỉ Thúy Thành hiện tại ai ai cũng đều biết rõ. Trong mắt bọn hắn, không có Diệp Phong che chở thì Lâm Viên Viên chẳng qua chỉ là một miếng mồi ngon, muốn xử lý lúc nào mà chẳng được!
“Các người đừng qua đây! Ta rất lợi hại đó, một pháp trượng nện xuống là các người có thể mất mạng như chơi đấy!”
Nhìn thấy hai người kia mắt lộ ra hung quang, sát khí đằng đằng, Lâm Viên Viên vội vàng rút Bạo Ngược Chi Trượng ra, hoảng hốt kêu lên.