Logo

[Dịch] Trượng Lục Kim Thân Trấn Yêu Ma, Ta Thần Thông Vô Thượng Hạn

Chương 3. Chương 3: Huyết Hải Thần Chủng! Đội hộ vệ!

Chương 3: Huyết Hải Thần Chủng! Đội hộ vệ!

Tần Khôn ăn xong cơm tối liền sớm lên giường đi ngủ. Ở thời đại này, bách tính bình dân vốn dĩ mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, chẳng có lấy những hoạt động giải trí phong phú khi về đêm.

“Ngao! Ngao!”

Rạng sáng ngày thứ hai, trong tiểu viện nhà Tôn Phúc tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc. Tiếng heo kêu sắc bén, chói tai làm màng nhĩ người ta đau nhức.

“Đè chặt lấy nó! Khí lực lớn thật!”

“Mau cầm thùng tới!”

Tần Khôn cùng cha con Tôn Phúc hợp lực kéo một con hắc trư từ trong chuồng ra, đè lên mấy chiếc ghế dài bằng gỗ ghép lại. Dù con hắc trư này sức vóc rất lớn, liều mạng giãy dụa, nhưng dưới sự khống chế của bốn người, mọi nỗ lực của nó đều trở nên vô dụng.

“Xoẹt!”

Tần Khôn cầm lấy dao nhọn, từ hốc xương dưới cổ con vật đâm thẳng vào tim. Máu heo từ vết thương tuôn trào, chảy thẳng vào thùng gỗ bên dưới, không lãng phí một chút nào. Tiếng gào thét của con heo yếu dần rồi tắt hẳn, hơi thở sự sống hoàn toàn tiêu biến.

Vù!

Tần Khôn nhìn thấy từ trong cơ thể con hắc trư toát ra một luồng khí vụ màu máu to bằng ngón cái, bay thẳng vào mi tâm rồi lặn mất trong thức hải. Luồng khí đó bị Huyết Hải Thần Chủng hấp thu, luyện hóa, chuyển thành một luồng năng lượng khí huyết tinh thuần khiến bản thân hắn thêm phần mạnh mẽ.

Nhóm người Tôn Phúc đứng bên cạnh hoàn toàn không phát giác ra dị động này.

“Xem ra… tùy vào chủng loại sinh linh bị giết mà tinh hoa khí huyết cung cấp cũng khác nhau. Động vật nhỏ như gà vịt cá thì ít, còn loại gia súc lớn như heo trâu thì nhiều hơn hẳn!”

Cảm nhận luồng năng lượng ấm áp đang chảy xuôi khắp tứ chi bách hài, Tần Khôn thầm đánh giá.

Trong lòng suy tính, nhưng động tác trên tay hắn không hề chậm lại. Hắn cùng cha con họ Tôn phối hợp nhịp nhàng, đem con heo chết ngâm vào nước nóng, cạo lông, rửa sạch rồi dùng dây thừng treo lên để mổ bụng. Sau đó, hắn thành thục lấy nội tạng, dùng đồ tể đao xẻ thịt thành hai phiến lớn, rồi lại phân chia thành từng khối: xương sườn, thịt ba chỉ, thịt mông, chân trước chân sau… đâu ra đấy.

Toàn bộ quy trình trôi chảy như nước chảy mây trôi khiến cha con Tôn Phúc thầm gật đầu tán thưởng. Đúng là trăm hay không bằng tay quen, Tần Khôn tuổi còn trẻ nhưng dựa vào tay nghề đồ tể này cũng đủ để cơm no áo ấm.

“A Khôn, đa tạ ngươi… Miếng thịt này ngươi cầm lấy đi.”

Xong việc, Tần Khôn đơn giản rửa sạch tay chân. Tôn Phúc xách một khối thịt heo nặng chừng năm cân đưa cho hắn xem như tiền công giúp đỡ.

“Được, vậy ta không khách khí nữa. Lần sau trong xóm có ai cần cứ việc tìm ta.”

Tần Khôn không từ chối, hắn nhận lấy số thịt rồi dặn dò thêm để tìm kiếm cơ hội giết thêm gia súc.

“Nhất định rồi!” Tôn Phúc liên tục gật đầu.

Mang thịt về nhà cất dọn, Tần Khôn dự định buổi tối sẽ đem ướp muối để dự trữ lâu dài. Sau đó, hắn lập tức lên đường tới phòng giết mổ của Lưu phủ làm việc, mãi đến chiều muộn mới về nhà nghỉ ngơi.

Đó là cuộc sống thường nhật của Tần Khôn, đơn giản và lặng lẽ. Điểm khác biệt duy nhất là sau khi kỹ năng đồ tể đạt đến viên mãn, Huyết Hải Thần Chủng sinh ra luôn không ngừng hấp thu khí huyết tinh hoa trong quá trình hắn giết mổ, khiến khí huyết của hắn không ngừng lớn mạnh.

Tần Khôn cảm nhận rõ rệt cơ thể mình ngày càng khỏe mạnh, cường tráng hơn. Trước kia làm việc cả ngày sẽ thấy mỏi tay đau lưng, nhưng giờ đây kết thúc công việc, thần sắc hắn vẫn bình thường, chẳng thấy chút mệt mỏi nào.

Huyết Hải Thần Chủng (Khí huyết sung mãn: 27%)

Thấm thoát nửa tháng trôi qua. Một buổi chiều nọ, sau khi hoàn thành công việc tại phòng giết mổ, Tần Khôn lau mồ hôi trên trán, nhìn bảng thuộc tính mà lộ ra nụ cười thỏa mãn.

“Không biết khi thanh tiến độ đạt đến 100% thì sẽ có biến hóa gì. Không vội… cứ từ từ, với tốc độ này thì nhiều nhất là vài tháng nữa thôi.”

Nhờ công việc tại Lưu phủ cộng thêm các việc riêng bên ngoài, cơ hội giết mổ của hắn rất nhiều, dẫn đến tốc độ thăng tiến của Huyết Hải Thần Chủng không hề chậm, tố chất thân thể cũng tăng trưởng rõ rệt.

“A Khôn, xong việc đừng về vội, tới hậu viện một chuyến.”

Tần Khôn vừa rửa tay xong thì một quản sự của Lưu gia đi tới thông báo. Người này nói xong liền quay đi ngay để thông báo cho những người khác, không để hắn kịp hỏi thêm câu nào.

“Đi xem thử vậy.”

Không còn cách nào khác, Tần Khôn đành nghe theo, đi thẳng tới hậu viện Lưu gia. Hậu viện nơi này rộng thênh thang, trồng nhiều hoa cỏ cây cối, lại có thêm hòn non bộ và hồ nước trang trí, phong cảnh thanh nhã, khác hẳn với căn nhà cũ nát của hắn.

Tại một khoảng sân trống, Tần Khôn thấy đã có một nhóm người đến trước. Bọn họ đều có độ tuổi tương đương hắn, vốn là các gia nô của Lưu gia. Đám thiếu niên này đa phần đều ngơ ngác, không rõ bị gọi đến đây có việc gì, riêng Tần Khôn vẫn tĩnh lặng chờ đợi.

Chẳng bao lâu sau, những người được thông báo đã tập trung đông đủ, tổng cộng có hai mươi người.

Giữa lúc đám đông đang xôn xao, một nam tử cao lớn mặc trang phục màu đen sải bước đi tới cùng vị quản sự kia. Người này đi đứng hiên ngang, ánh mắt sắc bén như dao cạo. Khi hắn đưa mắt nhìn quanh, đám gia nô đều run rẩy, không tự chủ được mà cúi đầu né tránh, không ai dám nhìn thẳng.

“Khí tràng thật mạnh…”

Tần Khôn thầm kinh hãi. Nam tử này chừng ngoài ba mươi tuổi, tướng mạo bình thường nhưng tự thân lại tỏa ra một áp lực nặng nề khiến người ta ngộp thở. Trong lòng hắn lờ mờ có suy đoán.

Vị quản sự hắng giọng một tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người rồi lên tiếng: “Giới thiệu với mọi người, vị này là giáo tập của đội hộ vệ — Lưu Tín.”

“Giáo tập đội hộ vệ… Chẳng trách!”

Nghe đến đó, đám thiếu niên mới giật mình hiểu ra.

Trong thời buổi loạn lạc này, chỉ có tiền tài là chưa đủ mà cần phải có sức mạnh để bảo vệ số tiền tài đó. Là một địa chủ hào phú tại huyện Trường Thanh, Lưu gia không chỉ có gia phó mà còn nuôi dưỡng một đội hộ vệ gồm các võ giả để trấn giữ gia sản và mở rộng kinh doanh.

Người tên Lưu Tín này mang họ Lưu, hiển nhiên là người trong tộc, lại nắm giữ chức giáo tập, chắc chắn là kẻ luyện võ lâu năm, công phu cao cường, là nhân vật có địa vị không nhỏ trong Lưu phủ.