Logo

[Dịch] Từ Đấu La Bắt Đầu Đánh Tạp

Chương 5. Chương 5: Đánh bại Đường Tam?

Chương 5: Đánh bại Đường Tam?

Thật không thể tin được!

Trong tầm mắt của Đường Tam, bóng dáng nhỏ bé của Phong ca đang nhanh chóng leo lên phía trên với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy rõ. Tuy tốc độ vẫn chậm hơn hắn nhiều, nhưng cần biết rằng, sức mạnh hiện tại của Đường Tam đã gần tương đương với một người trưởng thành.

Phong ca lợi hại như vậy từ bao giờ?

Trong đầu Đường Tam tràn đầy những dấu hỏi lớn.

"Hơn nữa... Phong ca rõ ràng không phải lần đầu tiên leo núi. Huynh ấy dường như quá quen thuộc với từng ngóc ngách của sườn núi cao trăm thước này, hoàn toàn không có sự lúng túng của kẻ mới bắt đầu. Mỗi bước chân đạp lên từng khối nham thạch đều giống như đã qua tính toán kỹ lưỡng. Thậm chí, lộ trình của huynh ấy còn ngắn gọn và thuận tiện hơn cả con đường mà ta thường đi! Tuy tốc độ leo chậm hơn, nhưng thời gian tiêu tốn lại ngắn hơn ta! Quá lợi hại! Chẳng lẽ ngọn núi nhỏ này đã bị huynh ấy chinh phục rất nhiều năm rồi sao?"

Đường Tam vừa há hốc mồm kinh ngạc, vừa suy nghĩ miên man.

Hắn vốn là một thiên tài, nhưng lúc này nhìn thấy Vương Phong leo trèo nhanh nhẹn như thế, bất giác cảm thấy có chút hổ thẹn. Trước kia hắn cậy vào tố chất thân thể cực tốt nên chưa bao giờ suy nghĩ đến việc làm sao để leo núi một cách tiết kiệm sức lực nhất.

"Dựa theo lộ trình của Phong ca, ta có thể tiết kiệm được nhiều thời gian và khí lực hơn bình thường..."

Đường Tam nhìn bóng người đứng trên đỉnh núi với ánh mắt đầy bội phục. Nhờ tu luyện Tử Cực Ma Đồng, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng Phong ca lúc này đang đứng trên đỉnh núi, mặt không đổi sắc, hơi thở không hề dồn dập.

Khí tức kéo dài, thể lực quả thực cực tốt!

"Nhưng ta chưa từng thấy Phong ca leo ngọn núi này bao giờ, thậm chí ngay cả việc rèn luyện cũng không thấy huynh ấy làm qua..."

Đường Tam cảm thấy vô cùng nghi hoặc. Những đứa trẻ cùng trang lứa không một ai có thể bò lên được sườn núi này, cho dù có chạy lên được thì đa phần cũng mệt lả nằm bò ra đất, không muốn động đậy. Vậy mà với thân hình như thể một trận gió cũng có thể thổi bay kia của Phong ca...

"Chẳng lẽ Phong ca thiên phú dị bẩm? Thật sự đã sớm chinh phục được ngọn núi này?" Đường Tam thầm nghĩ.

Bất quá, mặc cho hắn suy đoán thế nào cũng không thể ngờ được rằng, đây thực chất chỉ là thành quả rèn luyện trong một đêm của Vương Phong. Để chuẩn bị cho màn thể hiện này, Vương Phong đã tranh thủ lúc trời tối để leo thử, cộng thêm việc quan sát Đường Tam rèn luyện suốt những năm qua nên đã ghi nhớ kỹ địa hình nơi đây.

Hiện tại, sau khi vượt qua cực hạn thân thể và được Lưu Tinh Lệ cải tạo, không chỉ tố chất thể chất thay đổi mà ngay cả trí nhớ của hắn cũng trở nên mạnh mẽ hơn. Vì vậy, hắn mới có thể đạt được hiệu quả như bây giờ, dùng lộ trình tối ưu nhất để lên đỉnh núi, lão luyện như thể đã leo hàng năm trời. Dẫu sao thì đây cũng là cách leo núi dựa trên khoa học.

"Phong ca đang làm cái gì vậy?"

Một lát sau, Đường Tam thấy Vương Phong ở trên đỉnh núi bắt đầu thực hiện những động tác kỳ quái. Khi thì hắn dựng đứng một ngón tay chống xuống đất, giữ thân thể thăng bằng rồi nằm rạp xuống lại chống lên. Khi thì hắn như đang ngồi giữa không trung, hạ thấp trọng tâm sao cho bắp chân và bắp đùi tạo thành một góc 90 độ. Có lúc hắn lại trồng cây chuối, hai tay giơ cao, rồi lại dùng hai ngón tay chống đất lặp đi lặp lại.

Càng nhìn, Đường Tam càng thấy chấn động. Bởi những động tác này nhìn thì đơn giản nhưng lại tiêu hao thể lực cực lớn. Chỉ trong khoảng thời gian uống cạn chén trà, hắn đã thấy Phong ca hoàn thành mỗi động tác cổ quái đó hàng trăm lần.

"Nếu ta không vận dụng Huyền Thiên Công, chỉ bằng vào tố chất thân thể thì sợ rằng cũng không mạnh hơn Phong ca bao nhiêu." Đường Tam nhìn mà cảm thán, "Những động tác này đều có tác dụng rèn luyện rất mạnh!"

Lúc này trên đỉnh núi, Vương Phong đang cười thầm trong lòng. Ánh mắt kinh ngạc của tiểu Tam làm sao qua được mắt hắn.

"Tiểu tử... tuy ngươi cũng là người xuyên không, nhưng ngươi đâu phải người hiện đại. Những bài tập hít đất, nhảy cóc rèn luyện toàn thân, hay phiên bản tăng cường của động tác ngồi xổm này, chẳng lẽ không làm ngươi lóa mắt sao?"

Vương Phong thầm đắc ý. Đây đều là những phương pháp rèn luyện khoa học từ thời hiện đại. Nếu là trước kia, hắn chỉ có thể ngưỡng mộ nhìn các đại thần trong video phô diễn kỹ năng kiểm soát cơ thể, nhưng giờ đây chỉ sau một đêm, hắn đã gần như đạt tới trình độ đó. Dù hiện tại đây chỉ là thân thể của một đứa trẻ sáu tuổi, nhưng cảm giác thành tựu này là thứ Vương Phong chưa từng trải qua.

"Bàn tay vàng đúng là lợi hại thật."

Vương Phong cười thấp một tiếng: "Có điều, thân thể càng mạnh thì việc vượt qua cực hạn sẽ ngày càng khó hơn. Nhưng mỗi lần vượt qua, cơ thể lại được năng lượng của Lưu Tinh Lệ gột rửa và thối luyện. Sau này cần phải tăng cường cường độ huấn luyện hơn nữa."

Sở dĩ trong một đêm có thể vượt qua cực hạn hai lần là vì trước đó thân thể hắn quá yếu, không chịu đựng được bao lâu đã chạm tới giới hạn. Nhưng sau hai lần cải tạo, cơ thể đã mạnh lên không ít, muốn một lần nữa đạt đến trạng thái ý chí sắp sụp đổ, toàn thân đau đớn để bứt phá cực hạn sẽ khó khăn hơn nhiều.

Lúc này, Đường Tam cũng đã leo tới nơi, nhìn Vương Phong với vẻ mặt đầy nể phục. Vương Phong khẽ dùng đôi tay đã hiện rõ đường nét cơ bắp chống xuống đất, lộn người đứng vững vàng.

"Tiểu Tam, thấy sao?" Vương Phong thản nhiên cười hỏi.

"Lợi hại!" Đường Tam chân thành đáp, "Trước kia là ta nhìn lầm rồi. Hóa ra hằng ngày huynh nằm trên tảng đá phơi nắng không phải vì lười biếng. Ta nghĩ chắc hẳn huynh không thèm chấp những cách rèn luyện tầm thường đúng không?"

"..." Vương Phong ho khan vài tiếng. Thực ra lúc đó hắn đúng là một con "cá muối" lười biếng thật.

Nhưng Đường Tam thì thực sự bội phục. Phong ca không tu luyện bất kỳ công pháp nào mà chỉ dựa vào rèn luyện thuần túy đã đạt tới mức này, sự kiên trì và thiên phú đó quả thực không thiếu thứ nào.

"Điều khiến ta bội phục nhất chính là lộ trình leo núi vừa rồi của huynh, đó là điều ta chưa từng nghĩ tới suốt bao nhiêu năm qua." Đường Tam cảm thấy có chút hổ thẹn.