Logo

[Dịch] Vạn Cổ Long Đế

Chương 11. Chương 11: Tử chiến đến cùng

Chương 11: Tử chiến đến cùng

Trước mặt hắn là một con Lục Độc Tích dài tới ba mét, răng nanh sắc bén cùng móng vuốt nhọn hoắt tỏa ra hàn mang, trên thân mọc đầy những nốt nhọt độc khiến người ta buồn nôn.

Long Hạo biết rõ, dù là răng hay móng vuốt của loài yêu thú này đều mang kịch độc. Chỉ cần bị vạch ra một vết thương nhỏ cũng đủ để mất mạng. Đáng sợ hơn, độc tố của Lục Độc Tích thậm chí có thể đe dọa đến cả những cao thủ thuộc Địa Linh cảnh.

Thế nhưng đối với Long Hạo, loại độc này gần như không có bất kỳ uy hiếp nào. Nhờ sự tồn tại của Luân Hồi Bàn, cho dù trúng kịch độc, chỉ cần không tử vong ngay tức khắc, hắn đều có thể dùng năng lực "Phù văn chắt lọc" để thu gom và loại bỏ.

Dù vậy, với tư cách là yêu thú Tinh Linh cảnh cấp mười, sức chiến đấu bản thân của Lục Độc Tích vẫn vô cùng kinh người. Sức mạnh vạn cân cùng tốc độ linh hoạt của nó đối với các tu sĩ Sơ Linh cảnh phổ thông chính là một hố sâu ngăn cách khó lòng vượt qua.

Trên con đường tu hành, cảnh giới càng cao thì chênh lệch giữa mỗi cấp bậc lại càng lớn.

Ở Sơ Linh cảnh, tu sĩ cấp một sở hữu trăm cân lực lượng, cấp hai đạt đến hai trăm cân. Về sau mỗi khi thăng một cấp, lực lượng cũng chỉ tăng thêm một trăm cân. Thậm chí chỉ cần một viên Thối Thể Đan là có thể giúp người ở cấp một sở hữu sức mạnh tương đương cấp mười.

Thế nhưng khi đạt tới Tinh Linh cảnh, tu vi mỗi khi tăng một cấp, lực lượng lại tăng thêm tới một ngàn cân. Sự chênh lệch này không phải là thứ mà một viên Thối Thể Đan có thể khỏa lấp được. Đó là lý do vì sao việc vượt cấp khiêu chiến thường chỉ xảy ra ở những cảnh giới thấp, và cũng giải thích tại sao cảnh giới càng cao thì càng khó đột phá.

Cũng may con Lục Độc Tích này chưa đạt tới Nguyệt Linh cảnh. Nếu không, đừng nói là chiến đấu, ngay cả việc bỏ chạy đối với Long Hạo cũng là điều nan giải.

Tuy Tinh Linh cảnh cấp mười và Nguyệt Linh cảnh cấp một chỉ cách nhau một cấp, nhưng đó lại là sự ngăn cách của một đại cảnh giới. Rào cản này khiến sức chiến đấu của hai bên chênh lệch gấp bội. Bởi lẽ, một khi đột phá đến Nguyệt Linh cảnh, tu sĩ có thể phóng thích linh lực ra ngoài, hình thành một tầng linh khí hộ thể quanh thân. Tầng linh khí này không chỉ tăng mạnh khả năng phòng ngự và tấn công, mà còn giúp tốc độ cùng lực lượng tăng vọt.

Trong khi Sơ Linh cảnh chỉ có thể dùng linh lực tôi luyện cơ thể, Tinh Linh cảnh khiến linh lực hòa quyện vào huyết nhục để cường hóa thể phách, thì phải đến Nguyệt Linh cảnh, người tu hành mới thực sự bắt đầu chạm đến ngưỡng cửa vận dụng linh lực.

Tuy nhiên, sức chiến đấu của Long Hạo lại vượt xa tu vi thực tế. Bởi lẽ hắn là một cường giả trọng sinh, trong tay nắm giữ những thủ đoạn cấp Thần.

"Tinh huyết thiêu đốt, mở!"

"Tinh Không Huyễn Ảnh tầng thứ nhất, Huyễn Ảnh Phân Thân, hiện!"

Long Hạo không dám khinh suất, ngay từ đầu đã dốc toàn lực, tách ra một đạo phân thân. Hai bóng hình một trước một sau, lập tức dàn thế trận vây giết Lục Độc Tích.

"Ám Diệt Hồn Trảm!"

Một chiêu hồn trảm đánh tới khiến Lục Độc Tích đau đớn dữ dội, điều này hoàn toàn chọc giận con quái vật xù xì kia.

"Rống!"

Con quái vật gầm lên phẫn nộ, phun ra một luồng sương độc màu xanh lục đậm đặc. Luồng sương mang theo mùi tanh hôi nồng nặc cùng độc tính đáng sợ. Long Hạo kinh hãi nhận ra, sương độc đi đến đâu, cỏ cây nơi đó héo rũ và thối rữa với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

"Phù văn chắt lọc!"

Hắn lập tức vận dụng năng lực của Luân Hồi Bàn. Một luồng sáng trắng đen đan xen từ lòng bàn tay phải tuôn ra, trong chớp mắt bao phủ phạm vi trăm mét. Ngay sau đó, toàn bộ sương độc xung quanh đều bị hút cạn, ngưng tụ lại thành một viên Độc đan màu xanh đậm nằm gọn trong tay hắn.

"Oanh!"

Một tiếng nổ lớn vang lên, Lục Độc Tích nhảy vọt lên cao hơn mười mét, lao thẳng vào một bóng người của Long Hạo. Trong cơn cuồng nộ, lực va chạm của nó vô cùng khủng khiếp, tạo thành một hố sâu rộng tới năm sáu mét trên mặt đất.

Về phần "Long Hạo" bị nó vồ trúng đã sớm tan xác. May mắn đó chỉ là phân thân, nếu là chân thân hứng chịu đòn này, hắn chắc chắn không còn mạng.

"Ám Diệt Hồn Trảm!"

Trong lúc kinh tâm động phách, Long Hạo lại tung thêm một đòn tinh thần công kích. Thừa lúc đại não con quái vật đang hỗn loạn, hắn thi triển Tinh Không Huyễn Ảnh đến cực hạn để nhanh chóng giãn ra khoảng cách an toàn.

Tiếc thay, đòn tấn công tinh thần chỉ có thể khiến Lục Độc Tích mê muội trong một giây ngắn ngủi. Nó lập tức lấy lại tỉnh táo và càng thêm điên cuồng. Lúc này, Long Hạo đã sử dụng tới bốn lần Ám Diệt Hồn Trảm trong ngày, tinh thần lực đã chạm đến giới hạn suy kiệt, gương mặt tái nhợt không còn giọt máu.

Hắn chỉ còn duy nhất một lần sử dụng chiêu thức này. Nếu quá năm lần, khả năng cao hắn sẽ bị phản phệ dẫn đến hôn mê. Nếu ngã xuống trước mặt con yêu thú đang nổi điên này, hậu quả thật không dám tưởng tượng.

"Chẳng lẽ ta thực sự phải bỏ chạy sao?" Hắn nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ không cam lòng.

Với tư cách là Thủ Hộ Chiến Thần đời trước, trong niềm tin của hắn chỉ có chiến tử sa trường, chưa bao giờ có khái niệm đào ngũ. Nếu không, làm sao hắn có thể bảo vệ được những thứ mình trân quý?

"Đánh cược một lần vậy!"

"Lần này, hãy để ta bảo vệ tôn nghiêm bất bại của mình, tử chiến đến cùng!"

Ánh mắt Long Hạo trở nên kiên định, tâm niệm vừa động, tinh huyết trong cơ thể cuộn trào mãnh liệt như đang bốc cháy.

"Tinh huyết thiêu đốt, tăng cường gấp bội!"

"Tinh Không Huyễn Ảnh tầng thứ hai, cưỡng ép khai mở! Hai đạo Huyễn Ảnh Phân Thân, hiện!"

Dưới tác động của bí thuật, thân ảnh Long Hạo đột ngột tách ra làm ba. Hắn chấp nhận thiêu đốt tinh huyết vượt mức để cưỡng ép thi triển tầng thứ hai của Tinh Không Huyễn Ảnh.

Là một cấm thuật nghịch thiên, các phân thân được tạo ra đều sở hữu sức chiến đấu tương đương bản thể, ngay cả bản mệnh pháp bảo Hồn Thiên Ấn cũng được sao chép hoàn hảo.

"Ám Diệt Hồn Trảm!"

"Hồn... Thiên... Trảm!"

Ba bóng người đồng thời tung ra tuyệt học, tấn công vào con Lục Độc Tích đáng sợ.

"Oanh!"

Một tiếng nổ rung trời chuyển đất vang lên. Ba chiếc Hồn Thiên Ấn cùng lúc nện xuống đầu yêu thú. Uy lực của ba đòn Hồn Thiên Trảm cộng hưởng lại lên đến một vạn năm ngàn cân, khiến đầu Lục Độc Tích không chịu nổi áp lực mà nổ tung, chỉ còn lại cái xác không đầu đổ gục xuống.

"Phốc!"

Long Hạo phun ra một ngụm máu tươi, trước mắt tối sầm, suýt chút nữa là ngất đi.

"Không được, ta không thể ngã xuống. Nếu lúc này gục ngã, e rằng sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa!" Hắn dựa vào ý chí kiên cường để giữ vững cơ thể, đồng thời lập tức dừng trạng thái thiêu đốt tinh huyết.

Khi bí thuật kết thúc, hai đạo phân thân tan biến thành những đốm sáng nhỏ. Long Hạo vội vàng ngồi xếp bằng, nuốt xuống mấy chục viên Bổ khí đan để phục hồi thể lực và khí huyết.

Trong lòng hắn vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Trận tử chiến vừa rồi nếu không thể nhanh chóng hạ gục đối phương, người mất mạng chắc chắn là hắn. Để cưỡng ép mở ra tầng thứ hai của Tinh Không Huyễn Ảnh, tốc độ tiêu hao tinh huyết đã tăng lên gấp mấy chục lần. Chỉ trong hai giây ngắn ngủi, hắn đã đốt mất gần một nửa tinh huyết trong người.

Đây là hành động cực kỳ mạo hiểm. Một khi lượng tinh huyết còn lại thấp hơn một nửa, hắn sẽ tử vong ngay lập tức và trở thành mồi ngon cho yêu thú.

Ngồi tĩnh tọa hồi lâu, trạng thái suy nhược mới dần ổn định lại. Nhìn cái xác không đầu của Lục Độc Tích, hắn thở dài:

"Mới chỉ là yêu thú Tinh Linh cảnh cấp mười đã khiến ta suýt mất mạng. Nếu gặp phải kẻ địch Nguyệt Linh cảnh, e rằng không có lấy một cơ hội thắng. Xem ra ta phải nhanh chóng nâng cao tu vi, nếu không sẽ dữ nhiều lành ít."

"Tuy nhiên với tình hình hiện tại, muốn tăng cường sức chiến đấu thì việc đầu tiên là phải chữa trị đan điền và các mạch quan đã."

Hắn lấy ra miếng linh ngọc truyền tin cấp thấp thu được từ tên Vương Điền, trong đầu bỗng lóe lên một diệu kế.

"Kẻ truy sát ta rất đông, mà trong khu rừng đen này yêu thú cũng không ít. Nếu ta có thể dụ bọn chúng tập trung lại một chỗ, sau đó dẫn dắt một đợt thú triều tới..."