Chương 10: Vàng rừng rèn luyện
Tiêu Dương nhìn lối vào sơn cốc trước mắt, không khỏi khẽ cảm thán. Quy mô nơi này so với Tàng Kinh các cũng không hề kém cạnh, dòng người qua lại tấp nập, náo nhiệt chẳng khác nào phố xá sầm uất ở thế tục.
Hắn đi theo Tiết Sơn tiến vào nội đường, liền thấy trên vách tường chung quanh treo đầy những tờ lệnh bài nhiệm vụ. Ba mặt tường được phân chia rõ ràng, bên trên viết các chữ "Thiên", "Địa", "Nhân". Ở chính giữa nội đường là một chiếc bàn dài hình bầu dục, mấy tên quản sự cả nam lẫn nữ đang bận rộn tiếp đón các đồng môn đến giao nhận nhiệm vụ.
"Tiêu Dương, đi theo ta." Tiết Sơn dẫn Tiêu Dương đi tới bên cạnh một nam tử áo xanh, chắp tay nói: "Ngô sư huynh, có chút việc nhỏ muốn phiền sư huynh xử lý giúp."
"Tiết sư đệ!" Vị Ngô sư huynh kia thấy Tiết Sơn tới thì tỏ ra vô cùng khách khí, "Có chuyện gì đệ cứ việc nói, trong khả năng của ta chắc chắn sẽ giúp một tay."
"Đa tạ Ngô sư huynh." Tiết Sơn chỉ vào Tiêu Dương, mở miệng nói: "Đây là sư đệ do ta chiếu cố, ba tháng trước đệ ấy đã đột phá đến Tụ Khí cảnh. Chẳng qua khi đó cần thời gian củng cố tu vi nên chưa từng tới đây nhận lương tháng, không biết Ngô sư huynh có thể giúp đỡ bổ sung lại không?"
Nói xong, y lặng lẽ nhét một viên linh thạch vào tay Ngô sư huynh, rồi ra hiệu cho Tiêu Dương lấy ngọc bài ra. Ngô sư huynh thấy vậy cũng không khách khí, im lặng nhận lấy rồi cười nói: "Tiết sư đệ khách khí rồi, việc nhỏ này ta tự nhiên có thể giúp. Bất quá đệ cũng biết quy củ, bổ sung lương tháng thì được, nhưng nhiệm vụ trong tông môn cũng phải hoàn thành trong mấy ngày này, nếu không ta cũng khó lòng bàn giao."
"Tự nhiên là như vậy, làm phiền Ngô sư huynh." Tiết Sơn cung kính hành lễ.
Thấy Tiết Sơn lễ phép chu đáo, Ngô sư huynh vui vẻ gật đầu. Sau khi cầm ngọc bài của Tiêu Dương để ghi danh, y liền đẩy ba tháng lương tháng tới trước mặt hắn và nói: "Vị sư đệ này, nơi này là ba khối linh thạch cùng ba bình Tụ Khí đan, kiểm tra xong liền không thể đổi trả. Ngoài ra, ta khuyên đệ bây giờ nên chọn lấy một nhiệm vụ tông môn để nhanh chóng hoàn thành, nếu không bên Chấp Pháp đường mà tìm tới thì sẽ rất phiền phức."
"Đa tạ sư huynh." Tiêu Dương thu hồi đan dược và linh thạch, quay sang nhìn Tiết Sơn hỏi: "Tiết đại ca, đệ nên nhận nhiệm vụ gì?"
"Tiêu Dương, những nhiệm vụ tìm kiếm linh dược hay vật phẩm kia không cần nhận, vừa tốn thời gian vừa tốn sức. Bây giờ đệ cần nhanh chóng nâng cao thực lực, cứ bắt đầu từ việc săn giết yêu thú đi."
Ánh mắt Tiết Sơn quét qua bức tường khu vực Nhân cấp, từ trên đó gỡ xuống mấy tờ nhiệm vụ, "Hiện tại đệ mới chỉ có tu vi Tụ Khí tầng một, để an toàn, cứ tiếp nhận mấy nhiệm vụ săn giết yêu thú cấp một này đi. Những yêu thú này ta đại khái biết nơi chúng thường ẩn hiện, vừa vặn cho đệ luyện tay chút."
"Được." Tiêu Dương nhận lấy tờ nhiệm vụ, chăm chú xem qua phần giới thiệu, "Tiết đại ca, khi nào chúng ta lên đường?"
"Một mình đệ đi ta không yên tâm. Hôm nay đệ cứ về phòng luyện hóa Tụ Khí đan để tu luyện, điều chỉnh trạng thái cho tốt, sáng mai ta sẽ cùng đi để áp trận cho đệ."
"Tiết đại ca, đa tạ..." Tiêu Dương vừa định nói lời khách sáo liền bị Tiết Sơn xua tay ngăn lại, "Không cần nói những lời này, giữa chúng ta không cần khách khí. Ta còn có chút việc phải xử lý, đệ đã nhận được Phi Hành phù rồi thì tự mình đi về trước nhé?"
"Không thành vấn đề." Tiêu Dương cáo biệt Tiết Sơn, mang theo thu hoạch tràn đầy trở về chỗ ở của mình.
Vừa vào đến phòng, Tiêu Dương đã không nhịn được mà khoanh chân ngồi xuống, mở ra một chiếc bình ngọc màu trắng, bên trong có năm viên Tụ Khí đan. Hắn dùng hai ngón tay kẹp lấy một viên đan dược lên ngắm nghía, viên Tụ Khí đan này có màu trắng, bề mặt trơn nhẵn, trông rất tinh xảo.
Tiêu Dương nuốt viên đan dược vào bụng, nhắm mắt vận chuyển công pháp. Một dòng nước ấm nhanh chóng lan tỏa khắp toàn thân, sau khi vận chuyển xong một chu thiên, hắn mở mắt ra, nét mặt lộ rõ vẻ vui mừng, "Không ngờ Tụ Khí đan này lại có hiệu quả lớn như vậy, so với việc ngồi tĩnh tọa tu luyện bình thường thì nhanh hơn gấp mấy lần."
Nói xong, Tiêu Dương lại lấy thêm một viên Tụ Khí đan nuốt vào, tiếp tục vận chuyển linh khí tu luyện. Cứ như vậy, hắn hoàn toàn đắm chìm vào trong quá trình tu hành. Cho đến khi dùng hết một chai Tụ Khí đan, Tiêu Dương mới mở mắt ra, lẩm bẩm: "Có đan dược hỗ trợ, tốc độ tu hành quả thực nhanh chóng."
Lau đi vệt mồôi trên trán, Tiêu Dương cảm thấy có chút mệt mỏi. Nhìn hai bình Tụ Khí đan còn lại, hắn khẽ thở dài, "Nếu như có đủ đan dược... Thôi, trước tiên cứ cùng Tiết đại ca hoàn thành nhiệm vụ tông môn đã, chuyện đan dược sau này sẽ nghĩ cách sau."
Ngày thứ hai, Tiêu Dương đã khôi phục lại tinh lực, sáng sớm đã cùng Tiết Sơn rời khỏi Tê Hà phong. Hai người đi bộ suốt nửa ngày, trên đường đi, Tiết Sơn cũng giảng giải cho hắn một chút về cách phân chia thực lực của yêu thú.
Thì ra, để phân định rõ ràng, tu tiên giới đã đưa ra những quy ước rất tỉ mỉ về cấp bậc của yêu thú. Yêu thú cấp một tương đương với Tụ Khí tiền kỳ, yêu thú cấp hai tương đương với Tụ Khí hậu kỳ, yêu thú cấp ba tương đương với Ngưng Dịch tiền kỳ, yêu thú cấp bốn tương đương với Ngưng Dịch hậu kỳ. Mà sau khi đạt đến Kim Đan cảnh, chênh lệch thực lực giữa mỗi tiểu giai đoạn là cực kỳ lớn, cho nên từ Kim Đan cảnh trở đi, mỗi một cảnh giới nhỏ đều được tính là một cấp.
Ví dụ như Kim Đan sơ kỳ là yêu thú cấp năm, Kim Đan trung kỳ là yêu thú cấp sáu, Kim Đan hậu kỳ là yêu thú cấp bảy, cứ thế mà suy ra, tổng cộng có mười cấp. Còn những yêu thú trong truyền thuyết có thể đột phá đến cảnh giới Hóa Anh thì thậm chí có thể hóa thành hình người.
Hai người dừng lại phía trên một vùng núi non có rừng rậm tươi tốt. Tiêu Dương nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy cánh rừng này vàng óng một vùng, như đồng lúa mạch mùa hè gợn sóng theo gió, hắn không nhịn được hỏi: "Tiết đại ca, đây là nơi nào?"
"Nơi đây là Hoàng Lâm sơn mạch, nổi tiếng vì mọc đầy cây Kim Sỉ thẹn. Yêu thú ở đây rất nhiều, chúng ta cứ ở vùng ngoài cẩn thận săn tìm, bình thường sẽ không gặp phải nguy hiểm gì lớn."
"Được." Tiêu Dương gật đầu, sau đó cùng Tiết Sơn đáp xuống khu vực bìa rừng.
Tiết Sơn cẩn thận quan sát bốn phía, chậm rãi nói: "Tiêu Dương, cẩn thận một chút, yêu thú cấp một cũng có con mạnh con yếu. Chúng ta tận lực tìm Ngân Kim thử và Truy Phong thỏ, nếu gặp phải yêu thú khác thì cố gắng né tránh."
"Tiết đại ca, đệ hiểu rồi." Tiêu Dương khẽ đáp, sau đó ý niệm vừa động, một thanh pháp khí hạ phẩm Lãnh Nguyệt đao từ trong túi trữ vật liền bay vào trong tay hắn.
Hai người tiến vào trong núi rừng tìm kiếm xung quanh, chợt nghe Tiết Sơn truyền âm nói: "Nhìn phía trước bên phải kìa."
Tiêu Dương nhìn theo hướng chỉ, thấy một con chuột lớn toàn thân có màu vàng trắng đang gặm ăn. Tiết Sơn tiếp tục truyền âm: "Ngân Kim thử thích ăn khoáng vật, thực lực không mạnh nhưng tính cảnh giác rất cao. Đệ cẩn thận giải quyết nó, ta chỉ đứng bên cạnh áp trận thôi."
Tiêu Dương gật đầu, thầm nghĩ con chuột này to ngang một con thỏ lớn, quả không hổ là yêu thú. Hắn liền bấm niệm pháp quyết, miệng lẩm nhẩm thần chú. Chỉ vài hơi thở sau, một đạo lôi quang từ giữa ngón tay hắn bắn mạnh ra, chính là Lôi Kích thuật mà hắn đã khổ luyện.
Con Ngân Kim thử kia dường như cảm nhận được nguy hiểm, bỗng nhiên quay đầu lại, nhưng chưa kịp phản ứng thì đã bị một đạo lôi quang xuyên qua người, nó chỉ kịp "Kít" lên một tiếng rồi đổ gục xuống, không còn tiếng động.
"Hửm, thế này thì quá dễ dàng rồi." Tiêu Dương không ngờ lần đầu tiên đối phó với yêu thú lại thuận lợi như vậy. Hắn vội vàng chạy tới xem xét, trên người con Ngân Kim thử lúc này bị đánh ra một cái lỗ lớn, máu thịt bầy nhầy, trông khá đáng sợ.
"Tiết đại ca, yêu thú cấp một lại yếu như vậy sao?"
Tiết Sơn lắc đầu cười khổ, "Dĩ nhiên không phải, lôi hệ công pháp của đệ quả thực quá mức bá đạo. Mới tu vi Tụ Khí tầng một đã có uy lực thế này, nếu là ta tu luyện Bàn Tượng công, muốn đối phó con Ngân Kim thử này còn phải tốn không ít công sức."
"Ha ha, Tiết đại ca quá khen rồi." Tiêu Dương ngoài miệng thì khiêm tốn, nhưng trong lòng lại vô cùng vui mừng.
"Vèo!" Một đạo bóng đen đột ngột lướt qua trong bụi rậm, làm Tiêu Dương giật mình. Tiết Sơn liền vội vàng tiến lên hét lớn: "Mau đuổi theo, đó là Truy Phong thỏ!"
Tiêu Dương lập tức hoàn hồn gật đầu, nhanh chân đuổi theo, trên tay pháp quyết biến đổi liên tục, "Đi!"
Lôi quang trong nháy mắt xẹt qua từ đầu ngón tay, mắt thấy sắp đánh trúng con yêu thỏ kia, lại thấy nó đột nhiên như dưới chân có gió, tốc độ tăng vọt rồi né sang một bên. Tiêu Dương nhướng mày, bên tai liền vang lên tiếng nhắc nhở của Tiết Sơn, "Truy Phong thỏ tốc độ cực nhanh, là phong thuộc tính yêu thú, muốn giữ nó lại thì đệ phải nghĩ cách khác."
Tiêu Dương không dừng lại, ánh mắt sắc biên quét nhìn bốn phía, sau đó khóe miệng hắn khẽ nhếch lên...