Logo

[Dịch] Vạn Tướng Chi Vương

Chương 14. Chương 14: Nghị sự trong phủ

Chương 14: Nghị sự trong phủ

Thanh âm của Bùi Hạo truyền ra từ phòng khách khiến bầu không khí trong nháy mắt đông cứng. Không ai ngờ tới kẻ vốn luôn tỏ ra hiền lành với Lý Lạc lại có thể thốt ra những lời độc địa đến vậy.

Tuy sắc mặt Lý Lạc hiện tại quả thật trắng bệch, khí sắc không tốt, nhưng cũng không đến mức bị nguyền rủa là chẳng còn sống được mấy năm.

Ba vị các chủ dưới trướng Bùi Hạo lộ vẻ lúng túng, bất quá họ không lên tiếng, chỉ lấp liếm bằng cách nhìn chằm chằm xuống sàn nhà như thể hoa văn dưới chân có sức hút đặc biệt. Ngược lại, sáu vị các chủ khác đều hiện rõ vẻ giận dữ.

“Ầm!”

Một tiếng động lớn vang lên khiến đám người giật mình. Khương Thanh Nga vỗ mạnh tay xuống mặt bàn, trên dung nhan tinh xảo phủ đầy sương lạnh.

Thế nhưng không đợi Khương Thanh Nga kịp lên tiếng, Bùi Hạo đã vội vã vỗ vỗ miệng, cười nói: “Xin lỗi, xin lỗi, cái miệng này của ta thật sự quá thiếu kiềm chế.”

“Mong tiểu sư đệ đừng trách tội.”

Lý Lạc nhìn chằm chằm Bùi Hạo, tỉ mỉ quan sát đối phương rồi chợt nở nụ cười. Mấy năm nay hắn đã quá quen với thói đời nóng lạnh, nhưng Bùi Hạo thì khác. Nếu nói cha mẹ hắn có ơn cứu mạng, ơn tái tạo đối với y thì cũng không hề quá lời.

Nếu không có Lý Thái Huyền và Đạm Đài Lam, Bùi Hạo sợ rằng đã sớm bị kẻ thù đánh gãy tứ chi, ném xuống rãnh nước bẩn mà chết, làm sao có được vẻ phong quang như ngày hôm nay? Vậy mà giờ đây y lại chẳng hề lộ ra một tia cảm kích, trái lại còn mang lòng oán hận sâu sắc.

Điều này khiến Lý Lạc thầm cảm thán, cha mẹ hắn anh minh cả đời, vậy mà cũng có lúc nhìn lầm người.

“Bùi chưởng sự chỉ là bộc lộ bản tính thôi, có gì mà phải trách tội. Hơn nữa, hiện tại ta có trách tội thì đã sao? Cho nên những lời nhảm nhí đó không cần phải nói nữa.” Lý Lạc lắc đầu, sau đó thản nhiên ngồi xuống vị trí thủ tọa đang để trống.

Bùi Hạo vẫn giữ nụ cười trên môi, y tùy ý xoay chiếc nhẫn trên ngón tay, chẳng hề tỏ ra giận dữ trước lời châm chọc của Lý Lạc. Bởi lẽ y thấy không cần thiết, đúng như Lý Lạc đã nói, dù hắn có muốn trách tội thì cũng chẳng làm gì được y.

Lạc Lam phủ bây giờ đã không còn như trước. Không còn hai ngọn núi lớn kia trấn áp, trong phủ này Bùi Hạo chẳng còn sợ bất kỳ kẻ nào. Một thiếu phủ chủ không có tiền đồ chẳng qua chỉ là một con rối, nếu không phải còn Khương Thanh Nga ở đây, y đã sớm triệt để nắm quyền kiểm soát Lạc Lam phủ.

“Nếu thiếu phủ chủ đã đến, vậy cuộc nghị sự có thể bắt đầu rồi chứ?” Bùi Hạo chuyển hướng nhìn sang Khương Thanh Nga.

Khương Thanh Nga mặt không biểu tình, lạnh lùng hỏi: “Vậy ngươi hãy giải thích trước, tại sao ba các do ngươi quản hạt năm nay lại không nộp một viên Thiên Lượng Kim nào vào phủ khố?”

Bùi Hạo thở dài một tiếng: “Tình hình ba các đó năm nay cực kỳ tồi tệ. Chắc tiểu sư muội cũng nghe nói rồi, khố phòng đột nhiên bị cháy. Ta nghi ngờ có thế lực bên ngoài nhắm vào Lạc Lam phủ nên đã cho điều tra kỹ lưỡng nhưng vẫn chưa có kết quả. Do đó, năm nay tạm thời không có tiền nộp lên.”

Lý Lạc im lặng lắng nghe. Dù biết lý do của Bùi Hạo nực cười đến mức nào, hắn cũng không chen ngang. Hắn hiểu rõ mình hiện không có quyền uy trong phủ, cái danh thiếu phủ chủ này trong mắt các phe phái chẳng qua chỉ là một vật trang trí. Đã vậy, hắn cũng không cần thiết phải lên tiếng để tự chuốc lấy nhục nhã.

Khương Thanh Nga nhìn sâu vào mắt Bùi Hạo: “Đây chính là lý do của ngươi sao?”

Bùi Hạo mỉm cười: “Nếu tiểu sư muội đã muốn một lý do, ta cũng chỉ có thể tùy tiện tìm một cái. Có những việc, hà tất phải hỏi quá rõ ràng?”

“Thôi được... Nếu đã nói đến mức này, ta cũng xin ngả bài với tiểu sư muội và thiếu phủ chủ luôn. Ba các kia không chỉ năm nay không nộp tiền, mà từ nay về sau cũng sẽ như vậy.” Giọng y tuy nhỏ nhưng rơi vào tai mọi người lại chẳng khác nào tiếng sấm giữa trời quang.

Khương Thanh Nga tỏa ra hàn khí khiến không khí như đóng băng, nàng gằn giọng: “Xem ra ngươi định tự lập môn hộ?”

Bùi Hạo cười đáp: “Ta không nỡ rời bỏ Lạc Lam phủ... Chỉ là hiện tại phủ không có phủ chủ thực thụ, số tiền nộp lên không biết sẽ rơi vào tay ai. Chi bằng cứ giữ lại đó, đợi sau này có vị phủ chủ nào đủ sức thuyết phục xuất hiện, ta lại nộp cũng không muộn.”

Bầu không khí trong phòng cực kỳ ngột ngạt. Sáu vị các chủ còn lại sắc mặt khó coi, nếu thật sự để Bùi Hạo làm vậy, Lạc Lam phủ sẽ trở thành trò cười trong mắt bốn đại phủ khác. Hành động này của Bùi Hạo chính là ủng binh tự trọng, mưu đồ phân liệt phủ.

“Bùi Hạo, ngươi muốn phá nát Lạc Lam phủ sao? Phủ mà đổ, ngươi nghĩ mình sẽ được lợi lộc gì?” Một nam tử trung niên bên phải trầm giọng quát lớn, người này là Lôi Chương, một trong những các chủ ủng hộ Khương Thanh Nga.

Bùi Hạo lắc đầu: “Ta đã nói rồi, ta không muốn Lạc Lam phủ sụp đổ.”

Y trầm mặc vài giây, sau đó hướng mắt về phía Lý Lạc vẫn đang im lặng, cười nói: “Thật ra muốn ta thủ quy củ, nộp tiền đầy đủ cũng không phải là không thể... Nhưng với điều kiện thiếu phủ chủ phải đồng ý với ta một việc.”

Mọi người trong phòng đều kinh ngạc, không ngờ Bùi Hạo lại đột ngột lôi Lý Lạc vào chuyện này.

Lý Lạc thoát khỏi trạng thái trầm mặc, nhìn thẳng vào Bùi Hạo với vẻ hiếu kỳ: “Ta cũng muốn nghe xem, Bùi chưởng sự có điều kiện gì?”

Ánh mắt Bùi Hạo rời khỏi Lý Lạc, chuyển sang Khương Thanh Nga. Nhìn dung nhan lạnh lùng xinh đẹp và dáng người yểu điệu của nàng, sâu trong mắt y lướt qua một tia nóng bỏng và tham lam.

“Ta hy vọng thiếu phủ chủ có thể hủy bỏ hôn ước với tiểu sư muội.”

Lời vừa thốt ra, không khí trong phòng lập tức rơi xuống điểm đóng băng.

Lý Lạc dù không nổi trận lôi đình nhưng sắc mặt đã trở nên lạnh lẽo. Tuy hắn và Khương Thanh Nga từng bàn bạc về việc trả lại hôn ước, thậm chí đã có thỏa thuận riêng, nhưng đó là chuyện nội bộ giữa hai người. Bùi Hạo này là cái thá gì mà dám can thiệp?